Sau hàng chục năm sinh sống ở Paris - kinh đô thời trang đầu tiên của thế giới, Thuận Nguyễn quyết định trở về Việt Nam - nguồn cội của mình. "Tôi từng mất 2 - 3 năm phân vân xem có nên về Việt Nam không nhưng giờ thì đó là quyết định quá đỗi tuyệt vời.
Sau đó, hai cô gái này dẫn theo một người đàn ông mặc đồ công an, bảo vệ chung cư bấm thang máy dẫn lên tầng 21. Khi vừa gặp anh T, cả ba người lao vào xô xát với anh T. Vụ việc sau đó được bảo vệ và cư dân can ngăn, anh T bị đánh ở đầu, chảy máu. Vụ việc được
Chương 242 : Đế hậu. Người đăng: luoihoc. Ngày đăng: 09:48 27-08-2022. Chương 242 : Đế hậu. Chương 242: Đế hậu ====================== Ngu phi đứng tại chúng trong ngoài mệnh phụ bên trong, mặc phi vị quy cách cát phục, hướng ngồi ngay ngắn ở chủ tọa bên trên Cố Yểu lễ bái
Tiên sinh đã dạo những bản đàn mở đầu cho một cuộc hoà nhạc tân kỳ đang sắp sửa". Trước đó, trong tuần báo Ngày nay (số ra ngày 17-6-1939), Xuân Diệu, một người say mê thơ Tản Đà từ nhỏ, cũng đã viết: "Tản Đà là người thi sĩ đầu tiên mở đầu cho thơ Việt
Lần đầu tiên sau 5 năm kết hôn, tôi cảm thấy nghi ngờ sự hy sinh và tất cả những gì mình đã làm. hôm sinh nhật tôi, chồng lại tặng một chiếc điện thoại và tuyệt nhiên không đụng đến sợi dây chuyền trong vali kia. Vừa lúc đó thì tôi lao tới bắt gian và trách
Sinh nhật lần thứ 65 của bố đẻ, tôi lấy hai chai rượu ngon từ nhà chồng sang tặng, nhưng phản ứng đòi tiền của chồng khiến tôi tức giận 21/09/2022, 09:44 Tôi chợt nghĩ nhà chồng còn mấy chai rượu ngon nên tự động lấy hai chai biếu bố nhân dịp sinh nhật lần thứ 65.
Chương 13: Dịu dàng. Ngày hôm sau Kỷ Hạ đến sớm hơn người khác nửa tiếng, vốn định thừa dịp những bạn học khác chưa đến để tập thêm chút nữa, cô vừa đến cửa phòng tập đã trông thấy Giang Nghiêu ở trong. "Đàn anh chào buổi sáng ạ.".
Bạn đang xem: Hôm nay tần tiên sinh lại ghen. Lão bà ngoan ngoãn mau mau nằm xuống phục tùng bởi vì Lunana5120"/> 46.6K1.4K44 Người ta nói, yêu thương là phép thuật kì diệu duy nhất của đấng chế tạo hoá, là hạt kiểu như nằm sâu trong thâm tâm mỗi người, khi gặp gỡ đối
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. - Ba, cô gái này... Nhìn có lẽ bằng tuổi con... Sao con bọn con có thể gọi "mẹ" được... - Haiz... Thời đại này tình yêu đâu phân biệt tuổi tác. Nhìn ngoài vậy thôi chứ "mẹ" đây cũng nhiều kinh nghiệm dạy trẻ lắm! - Cô! Tần Thiến bị lời nói của Trinh Nhiễm làm cho cứng họng. Có trời mới biết bỗng dưng mọi chuyện lại thành ra thế này. Đến chính anh ta cũng không ngờ, Trình Nhiễm sau khi chia tay với anh ta, thoắt cái đã lên chức "mẹ kế" của anh ta? - Đủ rồi! Chuyện này cứ thế mà thực hiện. Ở Tần Gia, tất cả mọi thứ phải đúng tôn ti trật tự! Trình Nhiễm che miệng cười nhạt. Sau đó theo Tần Tư Lăng đi vào bên trong biệt thự. Chỉ cần nhìn cái vẻ mặt vặn vẹo khó chịu của đôi cẩu nam nữ kia thôi, cô đã thấy vô cùng thoải mái rồi. Đi vào thư phòng của Tần Tư Lăng, Trình Nhiễm nhẹ nhàng cẩn thận đi sau đóng cửa lại, sau đó rụt rè đứng nguyên tại chỗ. - Bản hợp đồng sẽ có hiệu lực 1 năm tương đương với 365 ngày. Cô chỉ có khoảng thời gian đó để chữa bệnh mất ngủ cho tôi! Nếu quá thời gian, cô cứ xác định trở thành miếng mồi cho đám cá mập đi. Trình Nhiễm gào thét trong lòng không ra nước mắt. Chỉ vì cô muốn trả thù Tần Thiến và Đỗ Thanh Xảo nên mới tự tin dùng khả năng thôi miên gia truyền giúp vị lão Tần này yên giấc một buổi tối. Trong điều kiện hợp đồng. Cô đã đưa ra đề nghị là cô muốn trở thành Tần phu nhân trong vòng 1 năm. Tần Tư Lăng sẽ chu cấp cho cô bất kì cái gì mà cô yêu cầu. Đổi lại, cô phải chữa khỏi hoàn toàn chứng mất ngủ kinh niên mà mọi bác sĩ phải bó tay của hắn ta. Nếu không, kết cục sẽ là... Làm mồi cho đàn cá mập của hắn được nuôi ở khuôn viên sau biệt thự. Từ nhỏ đến lớn, ông nội chỉ dạy cho cô mỗi thuật thôi miên đơn giản mà thôi. Lần đầu thử nghiệm trên người của Tần Tư Lăng, là do ăn may. Còn không biết lần thứ hai có sơ sót gì không? Nếu mà xảy ra vấn đề gì thì cái mạng của cô chết chắc. Với cái tính cách kia của hắn, chỉ sợ bất cứ lúc nào sẽ ném cô xuống làm mồi cho cá mất. - Cô Trình, có điều gì thắc mắc về hợp đồng thì cứ nói. Trình Nhiễm quét mắt về phía của Tần Tư Lăng một lượt, trong lòng không khỏi dậy sóng. Người đàn ông này sao càng nhìn càng đẹp vậy nhỉ? So với cái tên Tần Thiến kia thì đây chính là vị kim chủ mà cô muốn ôm đùi. Nghe nói Tần Tư Lăng năm nay mới 35 tuổi thôi, tính ra hơn cô tận 11 tuổi cơ à? Nói thật chứ nhìn cái mặt kia chẳng ai nghĩ anh ta già đâu. Ban đầu cô còn ngỡ hắn bằng tuổi mình ý chứ. - Trong khoảng thời gian tôi trở thành Tần phu nhân... Về chuyện ở chung ý... Tôi muốn... - Cô Trình cứ yên tâm. Phòng ngủ của tôi có 2 giường. - Không ngủ chung sao? - Không! Có vẻ như lời nói của Tần Tư Lăng khiến cho cô quá tụt hứng đi. Không phải là cô ngại mà mà cô muốn ôm người đàn ông này ngủ. Nhìn cái thân hình kia... Cô suýt nữa chảy nước miếng vì quá đẹp rồi. Tối hôm đó, Trình Nhiễm đường hoàng đi xuống phòng khách, thấy Tần Thiến và Đỗ Thanh Xảo đang lễ phép dâng trà cho người cha vĩ đại của họ. Cô nhanh chóng đi đến ngồi cạnh Tần Tư Lăng, ôm lấy cánh tay của hắn. Vừa nhìn thấy Trình Nhiễm, Tần Thiến cảm thấy vô cùng chướng mắt. Ai ngờ, khi anh ta nhìn thấy nụ cười đầy ẩn ý của cô. Linh cảm mách bảo anh ta là sắp có điềm ập tới. - Tư Lăng, con trai và con dâu của anh hiếu thảo quá. Haiz... ước gì chúng ta có con sớm sớm một chút. Như vậy chẳng bao lâu em cũng được con dâng trà cho... Điều ẩn ý này của Trình Nhiễm không thể qua mắt được Tần Tư Lăng. Tuy nhiên hắn vẫn một mắt nhắm một mắt mở cho qua. - Sắp tới em là vợ tôi, Tần Thiến cũng sẽ là con của em. Đừng buồn nữa. Phải nói rằng Đỗ Thanh Xảo nhìn một màn này sắp tức đến nỗi nổi đom đóm mắt đến nơi rồi. Ba chồng đang an ủi Trình Nhiễm đừng buồn? Nhìn cái bản mặt kia có chỗ nào buồn hả? Từ khi gặp được Tần Tư Lăng, Đỗ Thanh Xảo mới thực sự hối hận khi câu dẫn Tần Thiến. Cô ta hận bản thân không thể gặp hắn sớm hơn. Tuy bên ngoài Tần Thiến là công tử thế gia nhưng cũng là do vị Gia Chủ Tần gia chu cấp cho mà thôi. Ngoại hình, xuất thân, quyền thế, tiền tài thì Tần Thiến không bằng xách dép cho Tần Tư Lăng được. Nếu không vì bản thân đã mang thai con của Tần Thiến thì Đỗ Thanh Xảo sẽ không thể nào bỏ qua mục tiêu là vị ba chồng này. Ngay khi Tần Thiến muốn đỡ Đỗ Thanh Xảo đứng dậy thì bị lời nói của Tần Tư Lăng như dội cho một gáo nước lạnh xuống đầu. - Không thấy mẹ hai đứa buồn sao? Còn không mau dâng trà cho mẹ đi? - Ba... Sao ba có thể... Tần Thiến tức giận muốn phản kháng nhưng lại bị cái nhìn của Tần Tư Lăng quét ra đến nỗi phải ngậm miệng lại. Ngay cả Đỗ Thanh Xảo cũng bị dọa cho tái mặt. Người đàn ông này tỏa ra một sự áp lực vô hình khiến cho ngay cả Trình Nhiễm cũng ngồi cạnh cũng không thể tránh khỏi lạnh cả sống lưng. Vậy là Tần Thiến và Đỗ Thanh Xảo dù không muốn nhưng vẫn phải quỳ xuống dâng trà cho Trình Nhiễm. Nhận được trà của hai con người này, cô cảm thấy vô cùng cao hứng. Nếu có cái máy ảnh ở đây, cô muốn chụp vài tấm lưu lại kỉ niệm này để đời. - Mẹ cảm ơn hai đứa. Nhìn hai đứa như vậy, mẹ cảm thấy hai đứa vô cùng xứng đôi. Là xứng đôi vì sự xảo trá và thủ đoạn. Tần Tư Lăng đứng dậy, muốn đi lên thư phòng ngồi yên tĩnh đọc sách. Ai ngờ, còn chưa đi được mấy bước, phía sau đã vang lên tiếng vỡ. Tiếp theo đó là tiếng của Trình Nhiễm. - Thanh Xảo, con không thích mẹ nhưng cũng đừng làm vậy chứ? Con đang mang thai mà... - Có chuyện gì thế? Thấy Tần Tư Lăng quay lại, Trình Nhiễm giả bộ rơm rớm nước mắt sà vào lòng hắn. - Có lẽ hai đứa nó chưa thích ứng được em trở thành vợ anh. Anh đừng trách con. Màn trình diễn của cô đã gợi cho đỗ Thanh Xảo nhớ lại vài kỉ niệm. Trước kia, cô ta cũng đã từng làm bộ làm tịch trước mặt Tần Thiến rồi đổ lỗi cho cô. Giờ đây cô cũng chỉ làm theo những gì mà cô ta đã từng làm thôi. - Ba, không phải đâu. Là do Trình Nhiễm... cô ta muốn... - Đủ rồi! Hai đứa không coi lời nói của ta ra gì sao? Nếu đã như vậy, tiền hàng tháng và lương bổng của hai đứa sẽ do Trình Nhiễm phụ trách. Cứ thế đi! Cô không ngờ rằng chỉ là chút thủ đoạn cũng khiến cho Tần Tư Lăng giao quyền quản lí chi tiêu cho cô? Sao cô ngu thế nhỉ? Lúc trước nên chép lại các kĩ năng giả tạo của Đỗ Thanh Xảo để bây giờ áp dụng có phải tốt hơn không. - Được rồi, Tư Lăng... anh đừng giận con nữa. Hay là giờ chúng ta lên phòng giúp cho Tần Thiến có thêm một đứa em nha. Như vậy, Tần Thiến sẽ biết nhường nhịn tu tâm dưỡng tính hơn. ************
Hôm nay Biệt Viện của Tần Gia rất náo nhiệt. Cả một bãi đỗ xe rộng mênh mông chỉ toàn những chiếc siêu xe sang trọng đắt tiền. Trình Nhiễm cùng Tần Tư Lăng phải trải qua rất nhiều lễ nghi phức tạp mà con cháu Tần gia đều phải thực hiện. Sau khi hoàn tất, hai người sẽ dâng trà cho Tần lão gia và Tần lão phu nhân để minh chứng cho việc từ giờ cô đã trở thành một thành viên của nhà họ Tần. Dâng trà xong, Trình Nhiễm vội vàng theo nữ giúp việc đi thay bộ váy cưới lớn trên người ra để mặc bộ váy cưới ngắn đến đầu gối cho tiện tiếp khách. Cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi khi vải làm bao nhiêu công đoạn, trong khi đó Tần Tư Lăng thì chẳng phải rắc rối như cô cả. Thay váy xong, Trình Nhiễm lại lần nữa ngồi vào bàn trang điểm để nhà tạo mẫu chỉnh lại tóc của cô sao cho phù hợp với bộ váy. "Hay là thôi đi. Cứ gỡ đi gỡ lại khiến đầu tôi đau lắm. Có nhất thiết phải gỡ không?" "Phu nhân, hôm nay là ngày vui của cô mà. Cô cứ thả lỏng chút. Lát nữa là xong thôi." Hết cách, Trình Nhiễm chỉ đành để mặc cho họ muốn làm gì với cái đầu cô thì làm. Sáng nay ngoài ăn mấy cái bánh bao mà bà nội đem đến thì cô cong chưa có bỏ cái gì vào bụng. Trong bụng cô hiện tại toàn nước với nước, nghe mà muốn lộn ruột thay ý. Khi Trình Nhiễm đang than ngắn thở dài thì Tần Tư Lăng mở cửa đi vào. Trên tay hắn bưng một khay đồ ăn đầy ắp, mùi thơm ngay tức khắc xộc đến mũi của Trình Nhiễm. Đợi cho nhà tạo mẫu làm xong nhiệm vụ, Tần Tư Lăng kêu họ đi ra ngoài rồi mang khay đồ ăn đến để trên chiếc bàn trước mặt của Trình Nhiễm. "Anh đây là có ý gì đấy?" Tần Tư Lăng hơi mất tự nhiên, ánh mát hắn nhìn về hướng khác rồi nói. "Bà nội bảo tôi mang đến cho em, đừng hiểu lầm." "Em đã nói gì đâu?" Cái vẻ mặt ngại ngùng của Tần tiên sinh thật là dễ thương chết mất. Trình Nhiễm nhận lấy đôi đũa từ tay của hắn rồi nhanh chóng gắp vài món bỏ vào miệng. Cái vị giòn tan, lại còn mềm mềm bên trong khiến cho cô rất thỏa mãn với mấy món này. Nhìn Trình Nhiễm ăn ngon như vậy, Tần Tư Lăng bất giác mỉm cười. Cô đã từng thừa nhận rằng nụ cười của Tần Tư Lăng có tính sát thương cực lớn tới tim cô. Như những gì cô nói, Trình Nhiễm vô tình ngẩng đầu lên, qua gương, cô thấy Tần Tư Lăng đang mỉm cười thật. Đẹp quá... Sao mà lại có thể cười làm người ta rung động như thế chứ? Mãi lúc sau Tần Tư Lăng mới phát hiện bản thân vừa ngây ngốc để cho Trình Nhiễm nhìn thấy nên rất nhanh đã thu lại cảm xúc. "Em ăn nhanh đi. Ngoài kia rất đông khách, có lẽ đêm nay nghỉ muộn đấy." "Anh phải từ từ để em còn nuốt. Nếu em mà không ăn no thì cũng không còn sức cùng anh tiếp khách đâu. Anh cứ ra ngoài trước đi, lát em ra sau." "Có được không đấy?" Trình nhiễm liên tục gật đầu. Vì vậy Tần Tư Lăng đành rời đi trước. Bây giờ Trình Nhiễm ở trong này thì hắn buộc phải có mặt ở ngoài. Nếu cả cô dâu và chú rể đều không có mặt thì chắc chắn lại xảy ra vấn đề cho xem. Trình Nhiễm ngồi một mình trong phòng trang điểm mà giải quyết nốt bữa sáng khiêm bữa trưa của cô luôn. Nhân tiện, cô lấy điện thoại ra gọi cho Mai Uyển buôn với đứa bạn này một chút. Mấy hôm trước, cô nghe nói rằng Mai Uyển đã sang Anh làm việc. Vì cô bận quá mà Mai Uyển lại bay chuyến đêm nên cô chưa có ra chào tạm biệt được. Thôi thì bây giờ gọi, coi như là thông báo cho nhỏ đó một tiếng là cô đã kết hôn rồi. Không biết qua bao lâu, khi Trình Nhiễm ngẩng đầu lên xem chiếc đồng hồ dát vàng cỡ lớn được treo trên tường thì thấy đã qua nửa tiếng. Cô vội chào tạm biệt Mai Uyển rồi định trở lại hội trường hôn lễ. Trình Nhiễm mở cửa đi dọc theo hành lang dài đến cầu thang muốn xuống tầng 1. Đi qua cô là những người giúp việc đang tất bật đem đồ đi lại. Có vẻ cả ngày hôm nay họ phải bận rộn với công việc của mình lắm. Cô thấy cả cặp anh em nhà quản gia từ sáng đến giờ cũng chẳng hề ngơi tay. Hết đôn đốc công việc lại thêm xử lí những sự cố liên tiếp đột ngột không ngờ tới. Nghĩ lại thì thấm thoắt cái cô đã lấy chồng rồi. Trước đây, cô cứ ngỡ rằng sau này sẽ cùng Tử Du trở thành một cặp. Thật không ngờ nửa còn lại của cô lại là Tần Tư Lăng. Đúng là chẳng có gì nói trước được cả. "Trình Nhiễm... À không, phải là mẹ kế mới đúng chứ? Sao lại lạc trôi đến đây rồi? Không ở cạnh ba tiếp khách à cô dâu mới?" Cái giọng nói quen thuộc vang bên tai của Trình nhiễm. Bước chân xuống cầu thang của cô dừng lại. Cho dù đối phương có biến thành người khác hay bị bị dạng thì cô vẫn sẽ nhận ra chủ nhân cái giọng nói này là của Đỗ Thanh Xảo, cũng là kẻ mà cô ghét nhất. Trình Nhiễm từ từ quay người lại, nhìn Đỗ Thanh Xảo nở nụ cười tươi. "Sao vậy con dâu? Bụng bầu thế kia nên đi lại ít thôi. Không khéo hư thai thì lại tội nghiệp đứa bé." Từ lúc Đỗ Thanh Xảo và Tần Thiến kết hôn thì cô và cô ta đã chấm dứt mối quan hệ bạn bè rồi. Cô chỉ tiếc rằng không nhận ra cái bộ mặt thật của cái con yêu nữ này sớm hơn. Để rồi bị nó cắn cho một vố đau thì đã quá muộn. Nhưng mà không sao, sông có khúc, đời có lúc. Hiện tại cô chính là bề trên của Đỗ Thanh Xảo, đương nhiên cô sẽ có quyền dạy bảo đứa con dâu không biết nghe lời, hỗn xược như này. "Trình Nhiễm, mày đừng tưởng mày trở thành con dâu của Tần Gia thì mày đã thắng được tao. Tao đã cướp người yêu mày một lần thì tao có thể cướp lần thứ hai. Đỗ Thanh Xảo tao ghét nhất là thua dưới tay một đứa như mày!" Cũng đến ngày cái con hồ ly tinh này lộ mặt rồi. Trình Nhiễm chỉ có hơi thất vọng xíu là không có cái gậy ở đây để có thể đập nát cái bản mặt đáng ghét này của cô ta đi. "Đỗ Thanh Xảo, tôi chẳng có hứng thú đi so đo với cô. Cuộc sống của tôi thế nào cũng chẳng liên quan đến cô. Đáng lẽ cô xuất thân trong một gia đình giàu có thì phải nỗ lực tạo cái thành tựu gì cho mình mới phải. Cô thử nghĩ xem, cô cướp Tần Thiến từ tay tôi thì được gì? Anh ta cũng chỉ là loại tra nam đểu mà thôi. Biết đâu, sau lưng cô anh ta còn có rất nhiều cô gái khác nữa... Đừng có mà ở đó soi mó đố kị tôi. Nên lo cho gia đình cô thì hơn." Đỗ Thanh Xảo nghe xong thì nắm chặt tay lại. Không phải tự dưng mà cô ta lại căm ghét Trình Nhiễm nhiều như thế. Ngay từ khi bước chân đến trường thì Trình Nhiễm đã cướp hết mọi hào quang của cô ta. Thành tích, điểm số, bạn bè,... Trình Nhiễm có tất cả mà cô ta lại bị tước đi hết. Lúc nào cô ta cũng phải nghe những lời so sánh giữa cô ta với Trình Nhiễm. Làm sao cô ta có thể chịu đựng nổi chuyện này? Cứ tưởng rằng cô ta và Trình Nhiễm sẽ là bạn thân thì không sao nhưng càng ngày cô ta càng nhận ra sự khác biệt của hai người quá lớn. Vì là bạn thân nên mọi người có thể hơn cô ta nhưng Trình Nhiễm tuyệt đối không thể! Bây giờ quả thực đã gần trễ rồi nên Trình Nhiễm chẳng muốn ở đây đôi co với Đỗ Thanh Xảo nữa. Cô định xuống cầu thang thì Đỗ Thanh Xảo như phát điên lên mà nắm lấy cổ tay của cô kéo lại. "Đỗ Thanh Xảo, cô điên vừa thôi!" "Trình Nhiễm, tôi nói cho cô biết. Cô đừng hòng mà thắng được tôi!" Đỗ Thanh Xảo bỗng dưng la lớn lên rồi ngay sau đó nghiêng người về phía trước. Trình Nhiễm thấy tình hình có vẻ không ổn thì đại não lập tức nảy số. Đỗ Thanh Xảo đang muốn đổ tội cho cô đẩy cô ta ngã xuống cầu thang? Đừng có mơ! Vậy là, Trình Nhiễm dùng tay còn lại đỡ lấy Đỗ Thanh Xảo, đẩy cô lại còn bản thân đổ về phía sau lăn từ cầu thang tầng 2 xuống tầng 1. Tiếng hét thất thang của giúp việc vang lên gây sự chú ý của tất cả người có mặt ở đây. Tần Tư Lăng đang tiếp chuyện với Bộ Trưởng đương nhiệm thì quay đầu lại. Ly rượu trên tay của hắn lập tức rơi xuống đất vỡ tan khi thấy Trình Nhiễm trong bộ váy trắng nằm dưới đất. "Trình Nhiễm!" Tần Tư Lăng và những người khác vội chạy lại thì cô đã bất tỉnh từ bao giờ. Vết thương ở trán trực trào máu ra khiến ai nấy vô cùng khiếp sợ. "Gọi cứu thương ngay!" "Có chuyện gì thế này... Tiểu Nhiễm... Sao lại... Là ai? Là ai dám hại cháu dâu của ta?" Tần lão phu nhân như bùng nổ cơn giận quát lớn. Những người giúp việc đứng ở cầu thang thì cúi xuống, sợ hãi nói... "Thưa, chúng tôi thấy vợ của Tần Thiến thiếu gia và phu nhân xảy ra xích mích. Sau đó... Bỗng dưng phu nhân bị ngã xuống..." Lời của người giúp việc vừa dứt thì tất cả đều đồng loạt chuyển hướng lên tầng 2. Tần Thiến vội vàng chạy lên đỡ lấy Đỗ Thanh Xảo vẫn còn chưa sốc lại tinh thần đi xuống. Tần Tư Lăng thì giận hơn ai hết. Hắn bế Trình Nhiễm lên rồi quét mắt về Đỗ Thanh Xảo, nói. "Bắt cô ta lại cho tôi!" "Ba à, không phải con... Là do Trình Nhiễm tự ngã xuống... Con không có đẩy..." Tần Tư Lăn không nghe bất cứ lời biện minh nào của Đỗ Thanh Xảo mà quay sang nói vói cảnh sát trưởng đang đứng gần đó. "Cảnh sát trưởng, tôi giao cô ta cho ông. Ông cũng thấy rồi đó, cô ta hại vợ tôi. Vì vậy tôi sẽ kiện cô ta!" ******
Theo đúng lịch, chiều hôm đó Trình Nhiễm cùng Tần Tư Lăng ra sân bay. Trước khi lên xe, Tần Thiến xuất hiện rất kịp lúc chặn hai người lại. Anh ta đến để gặp riêng Tần Tư Lăng về chuyện đồng ý với điều kiện của hắn. Trình Nhiễm cảm thấy cái tên Tần Thiến này chẳng có chút tiền đồ gì cả. Vậy mà lại có thể bỏ cả vợ, cả con chỉ vì muốn trở thành cổ đông của Bách Hải Thụy Đằng. Càng nhìn mặt của Tần Thiến, Trình Nhiễm càng cảm thấy vô cùng ghê tởm. Chuyện này Tần Tư Lăng bảo để cho hắn giải quyết nên Trình Nhiễm không nhúng tay vào nữa. Nếu để cô giải quyết thì chắc chắn cô đã tự tay đấm nát cái bản mặt của tên tra nam kia rồi. "Nghĩ thông suốt rồi?" Tần Tư Lăng đứng ở một góc khuất nhìn chằm Tần Thiến. Chỉ biết anh ta cúi đầu xuống, lễ phép nói. "Con sẽ ly hôn với Đỗ Thanh Xảo trước khi ba trở lại. Ba cứ yên tâm." "Được thôi. Ngay sau khi ly hôn xong, luật sư riêng sẽ mang giấy tờ đến tìm con." Nói xong, Tần Tư Lăng liền quay người rời đi. Hắn để cho Tần Thiến 10% phải nói là quá nhân nhượng cho một đứa con bất tài này. Nhận được 10% cũng đồng nghĩa với việc Tần Thiến sẽ có một chỗ đứng trong hội đồng quản trị ở Bách Hải Thụy Đằng. Tuy nhiên, Tần Thiến cũng chẳng chống đỡ được lâu là bao. Cuộc chiến nội bộ thương nghiệp diễn ra vô cùng gay gắt. Một con tép nhỏ như Tần Thiến mà chen chân vào đó chẳng khác gì để cho mấy lão già lão luyện giằng xé. Tần Tư Lăng chưa bao giờ làm gì mà không tính đến rủi ro. Theo như những gì hắn đoán, Tần Thiến chắc chỉ trụ nổi được cùng nắm là 1 tháng ở chiếc ghế trong hội đồng quản trị, rồi sẽ sớm bị đào thải mà thôi. Chiếc xe của Tần Tư Lăng và Trình Nhiễm dần chuyển bánh rời khỏi biệt thự. Tần Thiến đứng nguyên tại chỗ mà nhìn theo, hai bàn tay anh ta lập tức siết chặt lại. Trình Nhiễm khốn kiếp dám sử dụng kĩ thuật mê hoặc Tần Tư Lăng, muốn mượn tay hắn để khiến anh ta phải chịu nhục nhã. Nếu không mau khiến cho Trình Nhiễm kia biến mất thì anh ta quả thật đã không dám nghĩ đến sau chuyến đi này trở về Tần Tư Lăng còn giày vò anh ta ra sao nữa. Hai mắt của Tần Thiến bỗng tối sầm lại, vẻ mặt hiện lên tia hung ác. "Tần Tư Lăng! Nếu như ông vì người phụ nữ đó mà dồn ép tôi đến bước đường cùng thì đừng có trách vì sao tôi không nể nang đến tình cảm ba con!" Trên đường đi ra sân bay, Trình Nhiễm vẫn một mực dựa vào người của Tần Tư Lăng. Tuy quản gia đã chuẩn bị hành lí đầy đủ cho hai người nhưng Trình Nhiễm vẫn có một chiếc balo nhỏ mang theo để đựng đồ cá nhân, vài bộ quần áo và một ít tiền và thẻ đen ở trong đó... Chẳng qua là Trình Nhiễm quen với những món đồ này theo sát bên mình mới làm như vậy. Tần Tư Lăng cũng đã nói rằng cô không cần đem theo vì ra nước ngoài hắn sẽ cùng cô đi mua sắm những món đồ cô thích. Tuy vậy, Trình Nhiễm càng thêm chắc chắn nên đã nhét thêm một xấp tiền mặt vào balo khiến cho Tần Tư Lăng cũng cạn lời. Dù sao hắn cũng đã quen với những hành động của cô rồi nên cũng chẳng đôi co nữa. Trình Nhiễm cùng Tần Tư Lăng rất nhanh đã đi đến sân bay. Hai người đi đến chỗ máy bay riêng. Quản gia đưa hành lí cho nhân viên sắp xếp, sau đó chỉ đứng ở nơi được đứng, không dám đi xa thêm. Đợi cho Trình Nhiễm và Tần Tư Lăng đã lên máy bay, lúc này ông mới lấy điện thoại ra gọi cho Tần lão phu nhân thông báo. "Phu nhân, Tần tiên sinh và phu nhân đã lên máy bay rồi. Bà yên tâm." Đầu dây bên kia, Tần lão phu nhân đang ngồi dựa trên chiếc ghế mát xa, vừa nghe điện thoại vừa đưa tay vuốt ve chú mèo cưng vớ bộ lông trắng muốt của mình. Cuối cùng, bà cũng sắp có thể hoàn thành được hết ước nguyện rồi. Giờ chỉ có thể trông cậy vào Trình Nhiễm thì bà mới có cháu chắt để bế thôi. Còn gì tuyệt vời hơn thế nữa. Càng nghĩ, Tần lão phu nhân càng cảm thấy vô cùng cao hứng. Ngay cả Tần lão gia thấy bà vui vẻ như vậy cũng bất giác nở nụ cười. Vừa bước chân lên máy bay, Trình Nhiễm muốn lấy điện thoại ra chuyển sang chế độ máy bay sẵn có thì cô nhận được một cuộc gọi tới. Dù là số lạ nhưng cô vẫn mở máy nghe. Đầu dây bên kia truyền tới một âm thanh quen thuộc. "Trình Nhiễm! Mày là đồ khốn! Mày lại dám lấy lợi ích để cho Tần Thiến bỏ tao! Mày cứ đợi đó đi... Tao sẽ cho mày chết một cách tức tưởi... Con khốn..." Có vẻ như tâm trạng hiện giờ của Đỗ Thanh Xảo có vẻ không được tốt lắm. Trình Nhiễm chẳng muốn đôi co với cái loại điên này lâu nên nói vọng vào điện thoại. "Điên vừa thôi! Lấy phải tên cặn bã thì đừng đổ tội cho con này. Không ai bắt Tần Thiến bỏ cô, là do anh ta đã lựa chọn bỏ cô để lấy quyền lợi mà thôi." Bỗng Đỗ Thanh Xảo chợt cười rộ lên. Cô ta như một con điên nói nửa đùa nửa thật đáp lại Trình Nhiễm. "Nghe nói mày đang đi hưởng tuần trăng mật... Chúc mày may mắn để còn trở về gặp tao!" "Đỗ Thanh Xảo, bà đây nhịn cô hơi lâu rồi đấy. Đừng hở ra là nói mấy câu xui xẻo. Tóm lại, lần sau cứ để bà đây gặp lại cô thì bà đây nhất định sẽ tát nát cái miệng chó của cô!" Trình Nhiễm muốn hiền lắm nhưng mà cái loại phụ nữ này không cho phép cô hiền. Ai đời động một tý ra là rủa cô chết. Không chỉ có cô mà ngay cả người khác cũng chẳng thể chấp nhận nổi cái thể loại này. Xả giận xong, Trình Nhiễm lập tức ngắt máy rồi chuyển điện thoai sang chế độ máy bay. Lúc này Tần Tư Lăng cũng đi đến ngồi xuống bên cạnh cô. Trình Nhiễm bực dọc trong người đến nỗi chẳng muốn nhìn hắn. Cũng may, Tần Tư Lăng rất tinh ý. Hắn cũng vừa nghe được loáng thoáng cuộc gọi vừa rồi của cô nên cũng hiểu ra vài phần. Thấy Trình Nhiễm giận như vậy, Tần Tư Lăng liền kêu người mang một bàn đồ ăn nhẹ lên. "Yên tâm, sau khi trở về anh sẽ thu thập cô ta. Đừng giận nữa." Tuy giận thật, nhưng nhìn thấy đồ ăn ngon, Trình Nhiễm lại không nhịn được mà cầm dĩa xiên vài miếng hoa quả cho vào miệng, bức xúc. "Em chưa từng đắc tội cô ta. Sao cô ta có thể đối với em như vậy? Anh nói thử xem... Chẳng lẽ em lại xấu xa đến mức này rồi sao?" Tần Tư Lăng vẫn giữ thái độ bình tĩnh, vươn tay xoa nhẹ đầu của Trình Nhiễm dịu dàng nói. "Em không xấu xa. Mà dù em có xấu xa đi chăng nữa thì trong mắt anh, em vẫn là người tốt." "Tần tiên sinh, anh chiều em quá không sợ em lấy điều này đè đầu cưỡi cổ anh sao?" "Không sợ, còn nữa... Em không thể đè đầu cưỡi cổ anh vì em không dám." Tần Tư Lăng nói đúng. Cô quả thật chẳng dám bật lại hắn. Dù sao một ngày nào đó cô sẽ thanh tẩy toàn bộ lũ cá mập trong hồ, đem chúng nó đi làm thịt để xem Tần Tư Lăng còn lấy gì mà dọa cô nữa. Máy bay rất nhanh được cất cánh. Trình Nhiễm ngồi thảnh thơi liên tục nạp thức ăn vào bụng. Còn Tần Tư Lăng nhân tiện rảnh rỗi thì không biết lấy từ đâu ra một cuốn tạp chí chuyên tâm đọc tin tức mới nhất. Mọi chuyện rất bình yên cho đến khi Trình Nhiễm thấy cốc nước hoa quả trên bàn bắt đầu có dấu hiệu rung lắc. Trong lòng của Trình Nhiễm không hiểu sao lại thấy bất an. Sau đó, máy bay nghiêng ngả khiến cho cả người cô cũng nghiêng theo. Cũng may Tần Tư Lăng ôm được eo cô nên cô mới không đập người vào hàng ghế bên cạnh. Trên máy bay xuất hiện chuông báo khẩn cấp. Tiếp viên lúc này cũng hốt hoảng chạy lại thông báo. "Tần tiên sinh... Cơ tưởng không hiểu vì sao lại ngất. Cơ phó đang cố gắng xử lí nhưng... Cánh trái của máy bay hình như gặp vấn đề..." "Chẳng phải đã cho dàn kĩ sư kiểm tra trước khi cất cánh rồi sao?" "Tôi không biết... Bây giờ chúng ta đang..." Tiếp viên sợ hãi nói nhưng chưa nói hết thì máy bay lại nghiêng ngả khiến cho tất cả mọi thứ đều bị đảo lộn. Cô tiếp viên đứng không vững liền va đập vào cạnh bàn lập tức ngất đi. Trình Nhiễm túm chặt lấy tay của Tần Tư Lăng sợ hãi. Còn Tần Tư Lăng biết chắc chắn đã có kẻ nhúng tay vào chuyện này. Dàn kĩ sư kiểm tra đó... Chắc chắn có kẻ nhân lúc mọi người không chú ý đã giở trò. Xảy ra tai nạn máy bay thì khả năng sống sót là rất thấp... Đối phương chắc chắn muốn giết chết hắn đây. Nghĩ vậy, hắn vội quay sang trấn an Trình Nhiễm rồi nói. "Trình Nhiễm, có sợ độ cao không?" "Em không sợ." "Đi theo anh. Anh nhất định sẽ không để em phải chết." *****
Trình Nhiễm không ngờ Tần Tư Lăng mất trí nhớ, lại trở về cái tính cách trước khi hắn gặp cô. Cái bệnh sạch sẽ của hắn lại bắt đầu tái phát. Không những vậy, thói quen mất ngủ lại đâu vào đấy. Trình Nhiễm cũng chẳng hiểu nổi tại sao lại như vậy. Cô có nhờ ông lão kia xem qua. Thì ông ấy nói Tần Tư Lăng là mất trí nhớ tạm thời. Nếu muốn chắc chắn hơn thì phải đưa người đến bệnh viện có các thiết bị tân tiến kiểm tra qua. Trình Nhiễm cũng muốn lắm nhưng hai người đã hoàn toàn bị mắc kẹt ở cái nơi này rồi. "Tư Lăng, đây là ảnh cưới của anh và em. Anh xem đi, em không có nói dối. Anh và em đã kết hôn rồi." Cũng may là cô có bỏ ảnh cưới của hai người vào balo nếu không thì với cái tính cách đa nghi của Tần tiên sinh thì vẫn còn nghi ngờ cô lắm. Tần Tư Lăng cầm tấm hình trong tay thì hàng lông mày hơi nhíu lại. Không phải là hắn nghi ngờ lời nói của Trình Nhiễm mà là những hành động quá mức thân mật của cô mới khiến cho hắn thấy không quen. Hắn mắc bệnh sạch sẽ mà người xưng là vợ hắn lại hết ôm lại hôn hắn. Chẳng lẽ trước đây hắn và cô đã thân mật đến mức để hắn quên đi tình trạng sạch sẽ của mình sao? Trình Nhiễm giải thích mất nửa ngày trời cũng thấy chán. Chính vì vậy cô để cho Tần Tư Lăng ở lại dưỡng thương rồi đi ra ngoài có việc gì giúp đỡ bà lão. Theo như cô biết thì ông bà lão này hành y trong làng. Người trong làng này gọi ông bà là ông bà Cao. Ngôi làng mà cô và Tần Tư Lăng đang lưu lạc đến đây là ngôi làng đông dân duy nhất nằm ở rìa biên giới. Chính vì vậy mà an ninh ở đây không tốt, thương xuyên xảy ra những cuộc bạo động, đến chính phủ của hai nước cũng không nhúng tay vào. Muốn ra khỏi đây chỉ có thể đi xuyên ra đám khủng bố bao vây bên ngoài. Mà tên nào tên nấy cũng mặt giữ tợn, tay cầm vũ khí thấy dân thì bắn chết. Trình Nhiễm quyết định sẽ xin tá túc ở đây một thời gian, đợi cho vết thương của Tần Tư Lăng hồi phục hoàn toàn mới nghĩ cách rời khỏi đây để trở về. Số cô cũng may, gặp nạn được quý nhân phù trợ mới gặp được hai vợ chồng tốt như ông bà Cao. Những người dân trong làng nói thẳng ra thì nhà nào biết nhà đó, họ không thích lo chuyện bao đồng nên cũng khó mà nhờ cậy được. Ông Cao ngày nào cũng lên núi hái thuốc và thảo dược. Còn bà Cao ở nhà dọn dẹp, phơi phóng lá thuốc cho khô. Công việc cũng chẳng có gì mấy nên Trình Nhiễm giúp bà được cái gì thì giúp. Nhưng cũng nhờ tiếp xúc với "y nhân" mà cô đã tổng hợp cho mình thêm kiến thức về các loại thuốc cũng như các loại cây gây độc tố. "Hai đứa đi hưởng tuần trăng mật xong gặp tai nạn ấy hả?" "Dạ vâng. Chồng cháu mất trí nhớ, nên tính cách lại trở về như trước đây có phần sạch sẽ. Nếu anh ấy làm gì sai... Cháu mong ông bà bỏ quá cho." Trình Nhiễm trời sinh có một cái miệng nịnh người già vô cùng giỏi nên rất nhanh cô đã được bà Cao yêu quý dạy thêm cho vài món ăn mà phụ nữ phải biết. Chỉ có điều, hoàn cảnh ở đây phải dùng bếp củi để đun nên có phần khó khăn. Trình Nhiễm mang bát cháo nóng vào cho Tần Tư Lăng, thấy hắn đang ngồi trên giường tịnh tâm nhắm mắt thì không có làm phiền mà chỉ nhẹ nhàng đặt nhẹ bát cháo, rồi đi về phía cái ghế gỗ ngồi xuống. Căn phòng nhỏ tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ thấy tiếng thở của hai người. Đến khi Tần Tư Lăng mở mắt ra thì thấy Trình Nhiễm đang ngồi nhìn ngắm mình chăm chú. Hắn cảm thấy có chút mất tự nhiên. "Hôm nay anh thấy cơ thể sao rồi? Đỡ hơn chút nào chưa?" Tần Tư Lăng lãnh đạm gật đầu. Trình Nhiễm đứng dậy bưng bát cháo đến rồi lấy thìa định tự mình bón cho Tần Tư Lăng ăn thì bị hắn chặn lại. "Tôi có tay... Nên không phiền đến cô." "Có sao đâu. Trước đây anh cũng quen em đút cho mà. Để em." Vì Trình Nhiễm vừa chủ động lại quá cố chấp nên Tần Tư Lăng để mặc cô muốn làm gì thì làm. Dù sao thì hắn thấy cô không có ý xấu. Mấy ngày nay rất tận tình chăm sóc hắn nên hắn mới bỏ qua. "Vì sao chúng ta lại ra nông nỗi này?" "Ý anh là gì?" "Ý tôi là vì sao cô và tôi lại ở đây? Trước đây gia đình chúng ta như thế nào?" Vậy là để thỏa mãn lòng hiếu kì của Tần Tư Lăng nên Trình Nhiễm đã tường thuật lại mọi chuyện cho hắn rõ. Tuy nhiên, chuyện nên kể cô mới kể còn chuyện không nên thì cô bỏ qua và biến tấu theo một chiều hướng khác. "Anh rất thích trẻ con, cứ nhất quyết muốn em sinh con. Ông bà nội anh cũng vậy. Em thì vẫn còn trẻ nhưng thấy anh thành tâm quá nên chúng ta sẽ dự định trong năm nay sẽ có tin vui luôn." "Thật sao?" "Đương nhiên rồi. Anh thử nghĩ xem, Tần Gia có mỗi mình anh là người thừa kế. Chính vì vậy mà anh rất muốn có con để san sẻ trách nghiệm nặng nề này. Hơn nữa... Anh muốn hàn gắn hơn tình cảm của hai chúng ta." Trình Nhiễm cảm thấy bản thân nói dối ngày càng lợi hại. Thế mà lại có thể lừa gạt Tần Tư Lăng một cách thuận lợi như vậy. Tuy ngoài mặt cô vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh nhưng trong lòng lại lo lắng cho mai sau. Nếu như Tần Tư Lăng sau này mà nhớ lại thì không biết kết cục của cô sẽ ra sao nữa. Mấy ngày sau, do sự chăm sóc tận tình của Trình Nhiễm mà vết thương của Tần Tư Lăng đã lành hơn phần nào. Có điều, hắn phải duy trì uống thuốc đắng mỗi ngày để cơ thể có thể hồi phục hoàn toàn. Trình Nhiễm nhờ sự giúp đỡ của bà Cao mà cũng hoà nhập được với mấy hàng xóm xung quanh hơn. Cô thông qua đó để nắm bắt thông tin, để mấy hôm nữa còn cùng Tần Tư Lăng tìm cách trở về. "Tiểu Nhiễm, hôm nay ở đền chính có hội lớn đấy. Cháu có muốn đi không?" Nghe bà Cao nói vậy, Trình Nhiễm đặc biệt cao hứng đồng ý ngay. "Thật ạ? Vậy cháu cũng muốn đi xem lễ hội ở đây trông như thế nào?" "Chồng ta sáng nay cũng đến giúp trưởng thôn rồi. Cháu đến đó có gặp ông ấy thì thay ta nhắc nhở ông ấy uống ít rượu thôi." "Vâng ạ." Trình Nhiễm giúp bà Cao dọn dẹp xong thì định đi đến lễ hội. Vừa đặt cái túi đựng xuống, đột nhiên một bàn tay vươn ra trước mặt của Trình Nhiễm. Cô ngẩng đầu lên thì thấy đó là Tần Tư Lăng. "Anh không nghỉ ngơi đi sao lại ra đây?" "Tôi... Muốn đi cùng cô." "Đi cùng em? Có được không? Vết thương của anh..." "Không sao, tôi đi được." Thực ra là Tần Tư Lăng đang ghen. Mấy ngày nay tuy hắn ở trên giường nhưng thông qua cái cửa sổ nhỏ có thể quan sát tất cả những gì Trình Nhiễm làm. Cô có vẻ được rất nhiều hàng xóm quan tâm, đặc biệt là đàn ông. Tuy Tần Tư Lăng vẫn chưa thể nhớ lại mối quan hệ của hai người. Nhưng cô đã nói cô là vợ của hắn. Vì thế mà hắn không thể nào làm ngơ được. Cũng tại cái ngoại hình chết tiệt của cô mới thu hút nhiều con sâu béo kia. Ở nhà đã đông như vậy, không biết đến lễ hội còn ra sao nữa. Trình Nhiễm chẳng hiểu tính cách của Tần Tư Lăng thất thường ra sao nên đã cùng hắn đi theo sau. Mấy ngày dài Tần Tư Lăng phải ở trên giường, chắc hắn cũng thấy bức bối lắm. Nói tóm lại cho hắn ra ngoài cho thoải mái tinh thần. Trên đường đi có rất nhiều người, cô thấy Tần Tư Lăng liên tục tránh né bọn họ. Bất giác, Trình Nhiễm lại nhớ đến cảnh cùng hắn về quê của cô trước đây. Cái bệnh sạch sẽ lại nổi hứng tái phát rồi. Chính vì vậy Trình Nhiễm đã nắm lấy tay của Tần Tư Lăng để hắn đi vài trong, còn cô đi về phía ngoài. "Em không nghĩ khi anh mất trí nhớ thì cái bệnh sạch sẽ lại quay trở lại. Sao không quên luôn cái bệnh sạch sẽ đi chứ?" Tần Tư Lăng không nói gì, chỉ từ từ hướng mắt nhìn xuống bàn tay hai người đang đan vào nhau. Cặp nhẫn cưới kim cương dưới ánh mắt mặt trời vô cùng nổi bật. Không hiểu sao Tần tư Lăng lại bỗng nhếch miệng lên, có ý cười. Lễ hội của ngôi làng này rất nhộn nhịp. Suốt từ cổng chính đi vào đã nô nức người người tấp nập. Hai bên hàng quán vô cùng nhộn nhịp. Bảo sao đây là ngôi làng đông dân nhất. Riêng cái lễ hội này thôi cũng đã chật kín người rồi. Phải khó khăn lắm Trình Nhiễm và Tần Tư Lăng mới lách qua được đám người trước mặt. Đột nhiên có tiếng hét vang lên. Sau đó một quả cầu được đan bằng tre nứa từ đâu rớt xuống tay của Tần Tư Lăng. Đám người xung quanh từ từ tránh xa hai người ra. Một cô gái đầu đội vòng hoa mặc chiếc váy truyền thống từ đâu xuất hiện, chặn trước mặt của hai bọn họ. Trình Nhiễm và Tần Tư Lăng không hiểu gì, nhìn nhau rồi nhìn xuống quả cầu trên tay của Tàn Tư Lăng. Cô gái đội mũ hoa kia nhìn Tần Tư Lăng một cách rất ưng ý. Một đám đàn ông từ đâu xông lên bao vây hai người lại. "Mau, đưa người đàn ông đẹ trai này đi." Cái quái quỷ gì thế? Trình Nhiễm thấy đám người kia bắt đầu động thủ thì nhanh chóng rút lấy một cái gậy gỗ ở gian hàng bên cạnh, che chắn trước mặt của Tần Tư Lăng. "Mấy người định làm gì?" "Anh ấy đã nhận lấy quả cầu của tôi, đương nhiên là bắt anh ấy về làm chồng rồi." Cô gái đeo vòng hoa nói. "Ai cho phép? Đây là chồng của tôi! Tên nào dám mang anh ấy đi, tôi liều mạng với kẻ đó!" .......
"Lão phu nhân, bên phía cảnh sát vừa mới thông báo rằng... Không tìm thấy thi thể của Tần tiên sinh và phu nhân... Bọn họ... Có lẽ... Bị nổ tan... xác...""Choang" Quản gia vừa dứt lời thì Tần lão phu nhân tức giận ném vỡ tan cốc nước trên tay xuống sàn. Trước đây, con trai và con dâu gặp nạn, Tần lão phu nhân đã bị sốc một thời gian dài. Bao nhiêu năm mới có thể vượt qua được sự thật đau lòng đó. Hiện tại, tin tức đó lại một lần nữa vang bên tai bà như một thứ gì đó rất kinh ôm đau khổ, ôm lấy mặt khóc lớn. Tần lão gia cũng không thể tin được đây là sự thật. Đứa cháu trai mà ông bồi dưỡng bao năm nay sao lại có thể đi theo ba nó được. Vốn tưởng rằng tất cả sẽ yên bình, nhưng cái sự tình đó lại một lần nữa tái hiện lại."Tư Lăng của ta... Sao thằng bé lại đi theo ba mẹ nó được chứ... Chẳng phải mấy hôm trước vẫn còn cười nói vui vẻ hay sao?" Tần lão phu chặn ngực, trong cơn tuyệt vọng lắc đầu, nói."Đây không phải sự thật. Ta không tin! Không tin!"Tiếng khóc của Tần lão phu nhân nấc lên từng nhịp đến đau lòng. Do vì quá sốc mà bà lập tức bị ngất đi. Mọi người lập tức vội vàng chạy lại rồi sai người gọi bác sĩ riêng đến. Còn Tần lão gia thì thất thần ngồi yên trên ghế. Cả đời ông chinh chiến thương trường bao nhiêu năm, một tay gây dựng lên Tần Gia vững mạnh. Vậy mà số phận trêu đùa hết con trai và cháu trai ông gặp giờ ông chưa từng làm điều gì hổ thẹn với lòng mình cả. Vì cớ sao tất cả mọi chuyện lại trở lên như vậy?Tần Minh từ nãy đến giờ chứng kiến một màn này thì nụ cười hơi cong lên. Không một ai biết rằng trong lòng anh ta hiện tại rất cao sau đó, anh ta bày ra cái vẻ mặt thương tâm rồi đi đến chỗ của Tần lão gia."Ông ngoại, chắc chắn anh họ sẽ không sao đâu. Chúng ta cứ đợi tin tức đi... Phía cảnh sát cũng chẳng đáng tin được.""Tần Minh, cháu không cần an ủi ta. Tai nạn máy bay... Có mấy ai may mắn mà thoát được chứ... Hết thật rồi...""Ông ngoại, ông đừng bi quan như vậy. Nhất sẽ có cách mà.""Tần Gia ta hết thật rồi... Không còn gì cả..."Lúc sau, Tần lão gia cũng thẫn thờ đi lên tầng. Tần Minh ngồi đó nhìn theo rồi lại đưa mắt nhìn về phía tấm ảnh đại gia đình được treo trên tường. Tấm ảnh cỡ lớn này được chụp rất nhiều năm trước đây, khi tất cả các thành viên của Tần Gia tụ họp. Tuy nhiên, trong bức hình này không có sự xuất hiện của Tần đến lúc phải thay ảnh mới rồi. Cả Tần Gia này cũng vậy.******Tối hôm đó, Trình nhiễm giúp Tần Tư Lăng thoa thuốc một lượt. Đến phiên của cô thoa thuốc thì Tần Tư Lăng lại kiêng dè không bôi. Trình Nhiễm biết là hắn vẫn còn chướng ngại tâm lí nên cô cũng không cưỡng ép."Lát nữa em sẽ sang nhờ bà Cao bôi giúp cho."Trình Nhiễm thu dọn mọi thứ rồi lấy bát thuốc đưa cho Tần Tư Lăng uống. Vụ tai nạn máy bay khiến cho hai người lưu lạc như thế này. Không biết ở nhà rốt cuộc có xảy ra chuyện gì không nữa. Chẳng hiểu sao mà trong lòng cô lại cồn cào không Nhiễm đứng dậy, muốn rời đi thì bị Tần Tư Lăng nắm lấy cổ tay kéo lại. Hắn thở dài một hơi rồi đi ra đóng chặt cửa ra vào. Ngay cả cửa sổ cũng bị hắn đóng chặt không một kẽ hở. "Cởϊ á ngoài ra, anh bôi thuốc giúp em. Đừng phiền đến bà Cao nữa.""Anh xác định sao?""Không nhanh anh sẽ đổi ý."Trình Nhiễm nghe xong vội vàng ngồi xuống, sau đó từ từ cởi từng nút áo ra. Thực sự, cô cũng rất xấu hổ nhưng phải dặn mình là không có gì cả. Dù sao Tần Tư Lăng cũng là chồng của cô. Đêm đó, hai người cũng đã lăn lộn cùng nhau. Cái gì thấy cũng đã thấy hết rồi, nên chẳng cần gì mà phải ngại vết thương của Trình Nhiễm ở khắp người nên cuộc phải cởi cả áo con ra nữa. Tần Tư Lăng cầm lấy lọ thuốc, từ từ mơn trớn lên làn da mềm mịn của Trình Nhiễm. Động tác của hắn rất dịu dàng. Không những thế, thấy cơ thể cô hơi run lên, hắn biết cô đau nên đã giảm lực, nhẹ nhàng hết sức, cúi xuống thổi lên miệng vết hết phía sau, Trình Nhiễm liền quay phía trước của mình lại trước mặt của Tần Tư Lăng. Cô cứ nghĩ hắn sẽ lại đỏ mặt. Nhưng không hề, sắc mặt của Tần Tư Lăng vẫn không thay đổi gì cả. Hắn chỉ chăm chú nhìn vào những vết thương trên cơ thể của cô. Tuy vết thương của Trình Nhiễm không hề nhiều bằng vết thương trên người của hắn nhưng dù sao cô cũng là phụ nữ. Để lại quá nhiều sẹo cũng không tốt."Thuốc này có trị sẹo được không."Nghe thấy Tần Tư Lăng hỏi, Trình Nhiễm liền trả lời ngay."Bà Cao bảo đây là thuốc mà chồng bà mới nghiên cứu ra, trị sẹo cũng vô cùng tốt."Tần Tư Lăng chỉ hỏi một câu ngắn gọn thế thôi nhưng cũng đủ cho Trình Nhiễm cảm thấy như được quan tâm rồi. Dù cho hắn có mất trí nhớ hay không thì cũng chẳng quan trọng nữa. Suy cho cùng thì hắn vẫn để ý đến cảm nhận của cô đấy mải suy nghĩ, bỗng tay của Tần Tư Lăng chạm vào trước ngực của Trình Nhiễm. Cô giật mình, theo quán tính nhìn xuống, miệng nuốt một ngụm nước bọt."Cái đó... Em có thể tự làm...""Đã bôi rồi thì bôi tiếp.""Nhưng..."Cô ngại quá. Cả thân trên lõα ɭồ trước mặt của Tần Tư Lăng. Không những vậy hắn còn nhìn không chớp mắt nữa... Ôi, cô thật sự muốn đào cái lỗ để chui xuống mất!Tần Tư Lăng nhỏ ít thuốc ra tay rồi giúp Trình Nhiễm bôi tiếp. Cái cảm giác hắn chạm vào ngực cô khiến cả người cô thật sự bị tê dại luôn. Biểu hiện của Trình Nhiễm quả thực có phần hơi lố nhưng cô thật sự rất ngại. "Thả lỏng người ra. Em cứ gồng lên như thế chỉ đau hơn mà thôi.""Thì anh nhẹ tay thôi. Dù sao thì lúc em giúp anh, em có mạnh tay như thế đâu. Em là vợ anh, đáng lẽ anh phải nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa mới đúng."Mặc kệ cho Trình Nhiễm ba hoa chích chòe, Tần Tư Lăng vẫn chăm chú vào công việc của mình. "Ngực em khá nhỏ, nên ăn nhiều một chút để to thêm.""Ngực nhỏ cho dễ hoạt động. Anh đừng có mà soi mói em nữa. Sinh ra như vậy chứ em có được quyết định được đâu."Hai người đã tranh cãi với nhau về vấn đề này mãi. Đến khi Tần Tư Lăng đậy nắp lọ thuốc thì đề tài này mới được chấm dứt. Trình Nhiễm nhanh chóng mặc áo lại rồi đi về phía mấy cái đèn dầu, thổi tắt hết đi, chuẩn bị đi ngủ. Cô leo lên giường, nằm cạnh Tần Tư Lăng. Hai người không nói không gì mà cứ thế nằm đơ ở biết qua bao lâu, Trình Nhiễm cảm thấy có cái gì đó hơi bức bối. Chính vì thế mà cô quay lại, vòng tay qua ôm lấy Tần Tư Lăng cho dễ chịu. Điều kì lạ là hắn vậy mà để cho cô ôm. Trình Nhiễm tưởng Tần Tư Lăng ngủ rồi nên hơi ngẩng đầu dậy muốn xem. Ai ngờ, cô lại bị hắn dùng tay ấn đầu nằm nói của Tần Tư Lăng có chút gì đó khàn khàn, không to không nhỏ vang lên."Anh đã cho em ôm rồi thì nên an phận chút. Đừng nhúc nhích nữa.""Cơ thể anh không thấy khó chịu sao?" Đáng lẽ phải nổi lên phản ứng sinh lí của đàn ông mới đúng chứ nhỉ?"Chính ra thì em càng nói thì mới khiến anh càng khó chịu. Nói thêm câu nào nữa thì xuống đất mà ngủ!".......
hôm nay tần tiên sinh lại ghen