Read Chương 6 : Con anh cũng là con em. , stories Fanfic BJYX : Là Yêu Là Hận Là Đau Là Hạnh Phúc of soyabeansoya daily updated chapters
"Cậu không cần phải an ủi tôi đâu, tôi không sao, hỏi chơi vậy thôi, coi như hỏi đùa đi. Đi thôi, lên xe về nhà." Cậu ta nhoẻn miệng cười hiền, lúm đồng tiền xinh xinh ở hai bên má khẽ hiện lên. Nói đoạn, cậu ta quay người đi vào trạm xe buýt.
Tôi xin khẳng định đó không phải là tin đồn! Em à, anh đã bị cảm nắng em và bệnh đã rất nặng rồi. Liều thuốc duy nhất có thể cứu anh bây giờ là được nhìn thấy ánh mắt, nụ cười hay chỉ cần một tình yêu nhỏ em dành cho anh. Stt Yêu Thầm Bằng Tiếng Anh. Tình
Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu! - (Chương 22) - Tác giả Đằng La Vi Chi Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Chương 1: Đồ Xấu xa. Cẩm Thành cuối tháng tám, trong không khí vẫn còn mang theo chút nóng nực, hai bên đường hoa dại đã nở ra rực rỡ, tiếng ve kêu râm ran còn chưa dứt. Đào Nhiễm ngậm trong miệng một chiếc kẹo que, nhìn cảnh vật lướt nhanh qua cửa kính, mặt buồn rầu.
Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu - Đằng La Vi Chi. Đề Cử . Đọc Truyện Theo Dõi (0) Chưa có ai đánh giá truyện này! Thông Tin; Giới Thiệu; Vợ Ngốc, Anh Yêu Em. rinnmeow, TichVan23. Bạn Chanh - Giá Oản Chúc (FULL) bruised7 [Hoàn] Thành Của An.
Stt yêu thầm em. Cảm giác yêu thầm một người con gái đôi khi cũng thật thú vị và có chút ngốc nghếch. Một tình yêu thầm chẳng đủ can đảm để bày tỏ. Những stt yêu thầm em của người con trai dành cho người con gái mình thương thầm trộm nhớ mang tâm trạng buồn thương. 1.
Không Tán Tỉnh Em Đâu - Tùng TeA & PCZing MP3: : Tùng TeA & PCBeats by : P
App Vay Tiền Nhanh. Cao trung năm nhất, Đào gia nhận nuôi một tiểu tử nghèo đến từ nông thôn. An tĩnh trầm mặc, thành tích tốt. Chỉ có Đào Nhiễm biết, cậu không phải dạng tốt đẹp gì. Mỗi ngày Đào Nhiễm đều suy nghĩ cách phải hành chết cậu, người này vừa nhìn liền biết là kẻ xấu xa, nếu về sau phát đạt khẳng định Đào gia sẽ xong đời nha. Nhưng mà cô không biết, tiểu trứng thối mà cô chán ghét lại yêu thầm cô ~ Ngụy thiếu cảm thấy, loại người xấu xa như cậu hẳn là vô tâm lạnh lùng. Khó mà chịu đựng được một người làm trời làm đất, còn cảm thấy cô đáng yêu. Đem tình cảm trao cho cô, lại bị cô vứt bỏ. Dù sao cũng phải để cô trả giá. Mặt trời từ từ mọc lên ở phía đông, lặn xuống ở phía tây. Từ ngày gặp được em, anh không còn khả năng yêu người khác. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Không tin anh yêu thầm em đâu! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Nữ Phụ Không Muốn Mưu Sinh Dịch full Đằng La Vi Chi Xuyên Thành Bá Tổng Tiểu Trốn Thê Đằng La Vi Chi Hắn Thực Liêu Thực Sủng Đằng La Vi Chi Mới Không Tin Ngươi Thầm Mến Ta Đâu Đằng La Vi Chi Ta Không Thể Lại Thương Tiếc Một Cái Yêu Quỷ Đằng La Vi Chi Ta Không Thể Lại Thương Tiếc Một Cái Yêu Quỷ. Đằng La Vi Chi
Lần đầu tiên Đào Nhiễm biết rằng thời gian là một điều tàn nhẫn như vậy. Trong năm đầu tiên cô và Trình Tú Quyên đến nước F, họ không hiểu ngôn ngữ, thường phải dựa vào cử chỉ và biểu cảm cường điệu khi nói chuyện với mọi người. Mỗi ngày đều vội vàng học ngôn ngữ, thấy cuộc sống trở nên bận rộn ngay lập tức. Tương lai không có ai để dựa vào, chỉ chớp mắt cô dường như đã trưởng thành, vừa tiếp tục học vẽ, vừa đi làm trong một nhà hàng. Nếu làm sai sẽ bị mắng mỏ, cũng không ai đứng ra bảo vệ mình. Cũng may người nước ngoài lãng mạn nhiệt tình, thường thường sẽ tha thứ cho một người đẹp phương Đông nói chuyện lắp bắp này. Vào năm thứ hai, cô cuối cùng đã thông thạo ngôn ngữ và học nấu ăn, có thể cười và thảo luận với những người hàng xóm về cách làm trà năm thứ ba, dì nhà hàng xóm muốn giới thiệu anh chàng tóc vàng đẹp trai với cô, khiến cô sợ tới mức chạy trối chết. Năm thứ tư là năm nghiệt ngã nhất, Trình Tú Quyên được chẩn đoán mắc bệnh ung thư gan giai đoạn cuối. Đào Nhiễm kết thúc việc học, đến bệnh viện chăm sóc Trình Tú Quyên. Nếu cuộc đời là một hành trình thăng trầm không ngừng thì cô đã rơi vào vực thẳm rồi. Cũng may cô vẫn sẽ cười như cũ, cô đã trưởng thành, khuôn mặt ưa nhìn từ nhỏ giờ càng động lòng người hơn, ít đi một chút sự ngây ngô của một cô gái và thêm nhiều phần quyến rũ. Năm thứ năm và thứ sáu, cô không ngừng cầm bản thiết kế chạy đến bệnh viện. Bất cứ khi nào có thời gian rảnh sẽ cùng Trình Tú Quyên tập thể dục và trò chuyện. Trong suốt sáu năm, cô đã giữ lời hứa, không bao giờ nhắc đến Ngụy Tây Trầm. Như thể đó thực sự chỉ là một người qua đường bình thường trong cuộc sống. Nhưng cô cũng không yêu đương, cũng không quá thân với đàn ông. Mấy năm qua có khá nhiều người theo đuổi cô, nhưng cô đều từ chối họ. Sáu năm, hơn 2900 ngày, Trình Tú Quyên nhìn Đào Nhiễm vẫn hạnh phúc như cũ, và vẫn là Đào Nhiễm không bị điều gì chinh phục. Một mảnh trái tim của cô đã bị khoét ra, đã mất đi cảm giác đau đớn. Trình Tú Quyên thở dài, đặt hai vé máy bay về nước. ~ Buổi tối tháng tám ở Cẩm Thành, không khí vẫn còn nóng nực, Ngụy Tây Trầm nới lỏng cà vạt, đẩy cánh cửa phòng riêng trước mặt ra. Mấy ánh mắt từ bên trong đồng thời rơi trên người anh, Văn Khải lên tiếng trước "Ngụy thiếu, anh tới muộn." Ngụy Tây Trầm nhướng mi, ậm ừ cười một tiếng, liếc qua một đám người. Anh khí chất lạnh lùng, khi không cười còn có vài phần bạc tình, không nửa điểm tình cảm. Nhưng lúc cười lên lại vừa lười biếng và đa tình. Mọi người đều biết anh không dễ chọc, cũng không ai dám bắt anh "phạt rượu", bên ngoài ca hát nhảy múa ôn hòa, nhưng bên trong nhất thời yên tĩnh lạ thường. Văn Khải một tay dựa vào trên sô pha chống cằm, tay kia sờ soạng cô gái bên cạnh "Chậc chậc, biết điều chút đi, rót rượu cho Ngụy thiếu." Ngụy Tây Trầm đã ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh. Cô gái kia không từ chối, rót rượu và đứng dậy, lả lướt đi về phía Ngụy Tây cô cúi xuống, rãnh nước trên ngực đáng chú ý, bên cạnh có người huýt sáo. Ngụy Tây Trầm mím môi, ánh mắt trong trẻo lãnh đạm, phảng phất cái gì cũng không nhìn thấy, cầm rượu uống cạn, cô gái có chút thất vọng nhưng cũng không dám biểu lộ ra ngoài, ngồi trở lại bên cạnh Văn Khải. "Ngụy tổng uống rượu rất giỏi!" "Chất quá, làm được như vậy, Ngụy tổng thật đỉnh." Một tràng âm thanh ủng hộ vang vọng trong phòng riêng. Ngụy Tây Trầm khép hờ mắt nhìn khắp nơi. Bất kể những người này là thật lòng hay giả dối, nói ra những lời xu nịnh này ít nhất cũng chứng tỏ rằng họ kính sợ anh. Anh liếc nhìn Văn Khải, ánh mắt có chút lạnh lùng. Văn Khải hiểu ý, thong thả giới thiệu từng người trong phòng riêng với anh. Nhóm người này đều là những nhân vật có tiếng ở Cẩm Thành, hầu hết đều là dân chơi giàu có thế hệ thứ hai, cũng có thể là đối tác tiếp theo của Ngụy Tây Trầm. Ngoại trừ Ngụy Tây Trầm, tất cả mọi người đều mang theo một bạn nữ đồng hành, hầu hết đều là những ngôi sao hạng hai với vẻ ngoài thuần khiết hoặc xinh đẹp. Hai tay Ngụy Tây Trầm đặt trên sô pha, đốt ngón tay thon dài, nói chuyện với bọn họ rất hiền hoà, không hề ra vẻ tự cao tự đại. Có lẽ là do uống chút rượu nên Doãn Tề ngẩng đầu lên, thấy bầu không khí tốt liền đẩy cô gái bên cạnh về phía Ngụy Tây Trầm. Một đám ăn chơi trác táng không hề ngạc nhiên, la ó ầm ĩ. Văn Khải ngẩn người, sau đó vô thức hoảng hốt nhìn về phía Ngụy Tây Trầm. Anh ngồi im, để ngôi sao nhỏ kia e lệ, rụt rè bên cạnh dựa gần vào anh. "Ngụy tổng tối nay vui vẻ a, ha ha!" Ngụy Tây Trầm cười theo, chậm rãi đặt tay lên eo cô gái bên cạnh. Cô gái ban đầu không có phản ứng gì, nhưng giờ sắc mặt tái nhợt, không nhịn được hét lên một tiếng, gần như bò trở lại bên cạnh Doãn Tề. Chiếc ghế trở lại an tĩnh trong chớp mắt, mọi người đều nhìn vào thứ trong tay Ngụy Tây Trầm. Đó là một con dao. Kết cấu màu bạc nguy hiểm dưới ánh sáng, một con dao gấp sắc bén. Doãn Tề sắc mặt trở nên khó coi, rốt cuộc cũng không dám khiêu khích anh, nghẹn nửa ngày mới lộ ra một nụ cười khó coi "Giám đốc Ngụy là có ý gì?" Ngụy Tây Trầm cười "Ồ, không có ý gì cả, tôi chỉ cảm thấy để cho anh vui vẻ một chút thì tốt hơn." Anh nói xong cũng không quan tâm biểu cảm của người khác ra sao, thân thiện chào tạm biệt bọn họ, còn không quên nói lời khách sáo "có cơ hội hợp tác". Nói xong, anh bước ra khỏi phòng riêng. Doãn Tề nghĩ thầm vui vẻ cmm... Hắn thiếu chút nữa cho rằng Ngụy Tây Trầm muốn giết người. Mẹ nó, đúng là người điên. Có người nuốt nước miếng, khó khăn nói "Anh trai của hắn thật sự không phải là do hắn tìm người làm chứ?" Cả phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Văn Khải uống một hớp rượu, híp mắt cười "Làm sao vậy? Đừng như vậy nhìn tổng giám đốc Ngụy nhà chúng ta. Anh ấy chỉ là coi thường mấy cô gái này thôi." Anh nói năng không chút kiềm chế, mấy cô gái trong phòng riêng có chút xấu hổ. Doãn Tề cười lạnh một tiếng "Vậy anh ta thích ai? Tôi rất muốn mở mang kiến thức." Văn Khải không khỏi nghĩ đến một cô gái còn rạng rỡ chói mắt hơn cả mặt trời. Anh im lặng, huýt sáo ra ngoài tìm Ngụy Tây Trầm. Ngụy Tây Trầm nôn mửa dữ dội. Văn Khải ở bên cạnh quan sát, là kẻ có lá gan lớn, hắn còn không quên hả hê nói "Sợ là anh cũng thật sự không muốn mạng này."Ngụy Tây Trầm dùng ngón tay cái lau khóe miệng, sắc mặt bình tĩnh "Không chết được." Loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng hát từ quán bar. Hai người đứng ở bên ngoài, nhìn ánh đèn nê-ông lấp lánh trong thành phố, bầu trời đêm xanh thẫm, trong đêm nóng bức không có lấy một hơi gió. Hiếm khi Văn Khải cảm thấy Ngụy Tây Trầm đáng thương, hai người đã là bạn hơn mười năm, sau khi cân nhắc một lúc lâu, hắn mang theo một chút cảm xúc không thể diễn tả nói "Đừng đợi cô nữa." Nếu cô không quay lại thì sao? Có lẽ cô thực sự không cần anh nữa. Ngụy Tây Trầm lặng im không nói, hồi lâu mới nhếch môi "Chú suy nghĩ nhiều rồi, sớm đã quên hết." ~ Mùa hè ở Cẩm Thành, thời tiết thay đổi chỉ trong vài phút. Văn Khải khoanh chân ngồi trên sô pha, liếc nhìn màn mưa bên ngoài rồi nhìn Ngụy Tây Trầm đang lật tài liệu trên bàn làm việc. Hắn cảm thấy Ngụy Tây Trầm gần như bất khả chiến bại. Tối qua vừa bị đau dạ dày, sáng nay vẫn đi làm như bình thường. Tâm lý cứng cỏi một cách biến thái khiến người khác giận sôi. Văn Khải không có việc gì làm, liền lật xem bản thảo thiết kế trên bàn do trợ lý mang tới. Ngụy Tây Trầm mấy ngày tới muốn mở một công ty trang sức, vì vậy phải tuyển một nhóm các nhà thiết kế, đó cũng là lý do của bữa tiệc tối qua. Một tập bản thảo thiết kế dày cộm, Văn Khải lật qua từng cái một. Hắn lớn lên ở Thanh Từ, những thứ này hắn căn bản không có nghiên cứu, nhìn thấy mấy mẫu đẹp liền tiện miệng khen vài câu, mẫu nào xấu thì không chút nể mặt mà chê cười. Cho đến khi nhìn thấy một thiết kế lắc tay. Hắn không nhịn được cười thành tiếng! "Chết tiệt, ha ha ha! Tên nhóc nhà nào chui vào đây? Chữ xấu quá, còn xấu hơn cả chữ của ông đây."Chiếc lắc trông khá sáng tạo, người vẽ nó rõ ràng rất dụng tâm, còn viết bên cạnh để giải thích ý nghĩa và nguồn cảm hứng của chiếc lắc. Chữ ký là tên tiếng Anh "Tremolo". Văn Khải là kẻ thất học, hắn chỉ biết "you", "is, am, are", mấy chữ tiếng Anh này thực sự không hiểu. Hắn lấy bản thiết kế ra, đặt ở trước mặt Ngụy Tây Trầm, vui vẻ nói "Học giỏi nhất lớp ơi, anh nói cái này là có ý gì, tên nhóc này tên là gì nhỉ?" Nói xong còn bổ xuống một đao, "Tiếng Anh cũng viết xấu đến muốn bức người." Hắn cười một tiếng, mới phát hiện Ngụy Tây Trầm sắc mặt không đúng. Mảnh giấy bị kẹp chặt trong tay, gần như biến dạng. Anh nhìn vào chữ "T" và "R", hầu kết khẽ nhúc nhích "Chiến Âm." "A?" Văn Khải sửng sốt một hồi, mới ý thức được Ngụy Tây Trầm đang trả lời chính mình, từ này là Chiến Run Chiến Âm là sao vậy?*Đoạn này mình hơi khó hiểu để diễn giải lại, vốn dĩ tên Đào Nhiễm = Tao Ran. Trong đó "Ran" là động từ chia của từ "Run". Vậy nên Văn Khải mới nói là Run làm sao vậy. Còn từ "Chiến Âm" là theo wikidich nữa, phần này mình sẽ bổ sung sau. Nhưng đại loại đó là bút danh của Đào Nhiễm = Chiến Âm. Ngụy Tây Trầm đột nhiên đứng dậy, gấp bản thiết kế bỏ vào trong túi áo vest, không nói một lời đi tới thang máy. Thư ký vừa định đi lên lầu thì nhìn thấy tổng giám đốc Ngụy sải bước đi ra ngoài, thấy cô đột nhiên lấy ra một bản thiết kế "Cái này từ đâu ra vậy?" "Dạ, cái này tôi có ấn tượng, là cô gái đến xin việc vào phút chót ngày hôm qua." "Gửi toàn bộ thông tin cá nhân đến đây." Thư ký làm việc năng suất rất cao, vài phút đã tìm ra. Ngụy Tây Trầm lạnh lùng nhìn hai chữ kia, không nói gì. Thư ký lo lắng nói thêm "Tổng giám đốc Ngụy, làm sao vậy? Vừa rồi cô gái này còn đến một chuyến, nói làm rơi đồ, nếu như anh..." Ngụy Tây Trầm bình tĩnh hỏi "Cô ta đi hướng nào?" Thư ký chỉ sang bên phải. "Lên xe, tôi đưa cô về nhà." Thư ký "..." Cô không dám nói còn chưa tới giờ tan sở. Đây cũng là lần đầu tiên run sợ bước lên xe của sếp. Ngụy Tây Trầm lái xe sang bên phải. Màn mưa làm mờ tầm nhìn, cần gạt nước lướt qua, thế giới lại trở nên rõ ràng. Anh lái xe bảy tám phút, cuối cùng cũng nhìn thấy cô. Thế giới yên tĩnh lại trong giây lát, anh vô thức nhấn phanh. Chỉ có bóng dáng kia. Cô mặc một chiếc váy màu vàng tươi, đeo một chiếc ba lô sau lưng. Chiếc ô đang cầm trong suốt, dưới những đường gân ô rõ ràng, mái tóc đen dài đến eo. Mái tóc lúc trước chỉ dài chấm vai, giờ đã dài đến eo. Trời dường như đang khóc, cô xoay cán ô, những giọt mưa rơi xuống dọc theo đường cong của ô, cô đang rất vui vẻ. Chỉ là một bóng dáng, nhưng lại giống như mặt trời xuyên qua mây đen, tia sáng cuối cùng trên đời. Các khớp ngón tay anh tái nhợt, anh nắm chặt vô lăng. Xe anh theo sau cô cách xa mấy bước, tốc độ còn chậm hơn cả cô đi bộ. Đào Nhiễm dường như cảm thấy điều gì đó, cầm ô quay đầu lại. Dưới màn mưa, nhất thời cô không nhìn rõ người ngồi trong xe là ai. Đào Nhiễm chớp chớp mắt, còn chưa kịp nhìn kỹ, chiếc xe đột nhiên tăng tốc, chỉ trong vài giây đã vọt qua người cô. Đào Nhiễm cúi đầu, nhìn váy và bắp chân lấm lem nước bùn, đứng yên tại chỗ. Chủ xe là người xấu hay một kẻ điên vậy?Cô vội vàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy một tàn ảnh màu đen càng ngày càng xa. Đào Nhiễm "..." Cô thậm chí còn không nhìn thấy mẫu xe và biển số xe kia! Thư ký cố gắng làm dịu bầu không khí trong xe "Giám đốc Ngụy, nghe nói mấy bản dự thảo của công ty mới đều rất xuất sắc." "...Tổng giám đốc Ngụy, các nhà thiết kế từ nước F cũng đã được mời." "Một số công ty đã gửi đến cho chúng ta nhánh ô liu*." Cơn mưa nặng hạt giống như một bức rèm châu, tiếng mưa va đập trong không trung như đang hát. Thư ký nhịn không được, nhỏ giọng hỏi "Tổng giám đốc Ngụy, anh biết cô ấy sao?" Giữa tiếng mưa rơi, cuối cùng cô cũng nghe thấy giọng nói trầm thấp và lạnh lùng của người đàn ông. Có một chút nhợt nhạt mang theo ý hận với vô số sự thờ ơ. Anh nói - Không quen biết.
Lớp mười năm ấy, Đào gia nhận nuôi một cậu trai nông thôn nghèo. Cậu ta yên lặng, thành tích tốt lại có chí cầu tiến. Chỉ có Đào Nhiễm biết, cậu ta không phải thứ tốt gì. Mỗi ngày Đào Nhiễm đều muốn bóp chết cậu ta cho rồi, người này vừa nhìn đã biết là người xấu, nếu sau này hắn thành công, Đào gia chúng ta liền xong đời rồi. Nhưng mà cô không biết, tên nhóc bại hoại cô ghét cay ghét đắng lại thầm mến cô. ~ Ngụy thiếu cảm thấy một người xấu xa lại vô tâm vô cảm như hắn. Hiếm khi chịu đựng một người làm trời làm đất, lại còn cảm thấy cô ấy dễ thương. Muốn trao trái tim cho em, em lại không cần. Em sẽ phải trả giá đắt đấy. Nhiễm Nhiễm đông thăng, nhật lạc Tây Trầm. Từ khi gặp em, anh không thể yêu ai khác nữa. Những đứa trẻ có thành tích kém thường không thích bị cha mẹ so sánh mình với người cùng lứa có thành tích tốt. Đào Nhiễm chính là đứa trẻ học kém đó, thành tích của cô “không đến nỗi nào” chỉ mới thứ hai từ dưới đếm lên, còn người học giỏi kia là học bá một vùng đứng đầu cả huyện. Huống hồ Đào Nhiễm còn bị mẹ mình bắt phải theo người ta học tập, phải đối xử tốt với người ta, người mà ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã thấy không phải người lương thiện. Đào Nhiễm cảm thấy mình rất oan ức và đáng thương, không ai tin lời cô rằng hắn ta xấu xa cả. Ngụy Tây Trầm năm ấy được Đào gia đứng ra làm người giám hộ, chuyển từ thôn quê lên Cẩm Thành học tập, thành tích đứng đầu, là học bá thi cử điểm tuyệt đối. “Người lớn lên đoan chính, mi thanh mục tú, hiểu chuyện lại lễ phép.” Nhưng tất cả chỉ là vỏ bọc của Ngụy Tây Trầm, tác giả rất có tâm khi gắn tag cho anh một cách cực chính xác “Nam chính lúc trước là nông thôn tâm cơ boy, sau này là bá đạo tổng tài”. Chính xác là tâm cơ boy cộng với đại ca giang hồ. Sau khi bị Đào Nhiễm nhìn thấy Ngụy Tây Trầm đang đánh nhau, anh cũng không buồn che giấu bản tính “xấu xa” của mình nữa. Đào Nhiễm là con gái rượu của một gia đình giàu có, cô xinh đẹp ngọt ngào, sống ngây ngô và có phần hơi ngốc. Từ lần đầu tiên nghe mẹ mình kể về tên “con nhà người ta” Ngụy Tây Trầm kia, Đào Nhiễm đã không có chút ấn tượng tốt nào, cô đã “cảm nhận” được tên kia không tốt đẹp gì. Và thật sự tên kia không có ý tốt thật, hắn vậy mà lại yêu thầm cô mấy năm rồi. Từ một câu nói “Tuy rằng giọng cậu khó nghe, tính tình thì hung dữ, nhưng cậu là người đẹp nhất trong bọn họ, tôi phải cùng cậu làm bạn bè” đầy tính nhan khống của Đào Nhiễm ba năm trước, Ngụy Tây Trầm liền trầm luân. Đối với Ngụy Tây Trầm, Đào Nhiễm là một ánh trăng sáng, mười mấy năm trước cuộc đời anh không có ai như vậy, cô mang một thân phận cao quý nhưng dễ gần lại đáng yêu, cô ngây ngô nhưng không hề ngốc nghếch, cô sống vui vẻ đến vô tư, cô là những gì mà Ngụy Tây Trầm phải ước ao. Phía sau Ngụy Tây Trầm là câu chuyện về một vùng quê bị bỏ quên, nơi mà tồn tại tất cả mặt xấu của cuộc sống, nơi sống của những người nghiện ngập tù tội bỏ trốn, nơi của những cô gái làng chơi hết thời, nơi của những người bị xã hội chối bỏ. Những đứa trẻ được sinh ra và lớn lên ở đấy có sinh mạng không bằng cỏ rác, sinh ra trong xã hội thối nát, lớn lên nhưng không thấy được ngày mai, đầy rẫy bất công và nguy hiểm. Ở đấy muốn thay đổi vận mệnh chỉ có một con đường - học tốt và thoát khỏi nơi đó, anh học thật tốt và dùng nắm đấm ép buộc bọn nhóc nơi đó phải đi học, đến nỗi tên nhóc có điểm thấp nhất bị phạt thì điểm số còn cao gấp đôi Đào Nhiễm. Tuy đã thoát khỏi vùng đất đáng sợ đó nhưng Ngụy Tây Trầm vẫn mang trong mình sự tự ti, sợ Đào Nhiễm ghét bỏ, sợ cô lại bỏ đi quên đi mình. Nên khi yêu đương Ngụy Tây Trầm rất nhạy cảm và có ý chiếm hữu cực cao, sợ bị tổn thương nhưng lại không ngừng đuổi theo Đào Nhiễm. Ngụy Tây Trầm không phải một nam chính thanh xuân dương quang rạng rỡ, anh là một mảnh khác chững chạc và đen tối. Mình kể nghe có vẻ Ngụy Tây Trầm rất đáng thương, rất cần được yêu thương, nhưng mình xin đính chính Ngụy Tây Trầm xuất thân đáng thương thật nhưng tính cách rất là đáng đánh Mời các bạn đón đọc Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu của tác giả Đằng La Vi Chi.
Đào Nhiễm cảm thấy Ngụy Tây Trầm gần đây rất kỳ lạ. Khi cô trở về nhà sau cuộc họp phụ huynh - giáo viên ngày hôm đó, Trình Tú Quyên đã quở trách một hồi và bắt cô thề không bao giờ đến gần Ngụy Tây Trầm nữa. Trình Tú Quyên tính tình ngoan cố, vì vậy Đào Nhiễm có tính cách khéo đưa đẩy. Muốn cô thề thì cô thề, nhưng trong thâm tâm cô biết không ai có thể nói trước được tương lai sẽ ra sao. Sau buổi họp lớp ngày hôm đó, trong lớp bùng nổ tin đồn, tất cả đều là suy đoán về thân thế của Ngụy Tây Trầm. Ham muốn khám phá những chuyện bát quái của mọi người vô tận, cũng không biết bọn họ nhặt nhạnh như nào, phiên bản cuối cùng được đưa ra là Cha mẹ của Ngụy Tây Trầm đã qua đời, và hắn đến từ một nơi vô cùng hẻo lánh. Gần như 100% sát với sự thật. Nhưng đối với Ngụy Tây Trầm, đây là một vết thương vô hình. Tháng 12 đã đến, thời tiết trở nên lạnh hơn, Đào Nhiễm mặc bên ngoài một chiếc áo len màu hồng. Da trắng nên trông rất hồng hào đáng yêu. Tóc đã mọc khá nhiều nhưng chỉ ngang vai. Cửa sổ trong lớp đóng chặt, bên ngoài gió thổi lồng lộng. Đoạn Phân Phương ôm chặt lấy mình lắc lắc "Mùa đông năm nay nhất định rất lạnh, không biết có tuyết hay không." Cô quay đầu nhìn Đào Nhiễm đang vẽ bằng một cuốn sổ nhỏ. Những đường nét của nhân vật truyện tranh thành hình dưới ngòi bút của cô, Đoạn Phân Phương thốt lên "Nhiễm Nhiễm, cậu vẽ đẹp quá, sau này có nghĩ tới thi Năng khiếu không?" Đào Nhiễm ngừng vẽ, cẩn thận suy nghĩ một chút, gật đầu nói "Tớ chắc sẽ thi, tớ đã nghĩ qua, nếu dựa vào điểm ở kỳ thi tuyển sinh đại học nhất định sẽ không vào được đại học, nếu làm bài thi Năng khiếu, điểm sẽ đỡ thấp hơn nhiều." "Không tệ, không giống mình, mình không có năng khiếu gì, thậm chí thi văn nghệ, thể thao cũng không được." Rất hiếm khi hai cô gái học kém này nói về tương lai. Đoạn Phân Phương quay đầu lại hỏi Lam Tấn "Lam Tấn, cậu thi Năng khiếu không?" Lam Tấn ngồi phía sau bọn họ lâu như vậy cũng là người hay buôn chuyện, tuy nói bừa nhưng ở chung lâu rồi, cũng cảm thấy hắn không tồi. Nghe vậy, Lam Tấn ngẩng đầu lên "Không thi, học Thể dục thể thao mệt lắm, nhìn những vận động viên kia đi, già rồi cũng không tiếp tục được, đây là ngành nghề rủi ro cao, ăn thịt người trẻ, cũng không phù hợp với những tài năng trí tuệ như tôi." Sự vô liêm sỉ của hắn khiến Đoạn Phân Phương bật cười, ngay cả Đào Nhiễm cũng hơi cong môi. Chỉ có Ngụy Tây Trầm im lặng, mặt không biểu cảm. Lam Tấn suy nghĩ một chút rồi hỏi anh "Anh Ngụy, sau này anh muốn học trường nào?" Hắn liên tục nhắc đến vài trường đại học nổi tiếng, "Em thấy anh có thể vào học hết." Ngụy Tây Trầm không trả lời, hắn trầm ngâm suy nghĩ. Lần đầu tiên anh nghe Đào Nhiễm nói về tương lai, cô luôn tỏ ra vui vẻ và vô tư, ngây thơ và hoạt bát. Thi Năng khiếu sao? Thi Năng khiếu cũng phải trả một cái giá, chẳng hạn như cô sẽ không đến trường trong suốt năm lớp 12. Thi Năng khiếu đòi hỏi phải được đào tạo chuyên nghiệp, kỳ thi này sẽ diễn ra trước kỳ thi tuyển sinh đại học. Thấy anh im lặng, Lam Tấn không hỏi nữa. Gần đây trong lớp tràn ngập tin đồn về Ngụy Tây Trầm, cho dù Lam Tấn có uy lực đến đâu, hắn cũng không thể ngăn chặn những tin đồn riêng tư. Ai cũng biết Ngụy Tây Trầm gần đây rất cáu kỉnh và tâm trạng rất tệ. Ngụy Tây Trầm và Đào Nhiễm đang chiến tranh lạnh. Vì lần trước Đào Nhiễm nói có thể giúp hắn trở lại trấn Thanh Từ, về sau hắn phớt lờ cô. Cô chọc tim anh giỏi như vậy, chọc khiến tim anh đau nhói, đây mới thực sự là cô nhóc vô tâm vô phế. Kết quả là ở hàng sau hình thành một màn cực kỳ quỷ dị, Lam Tấn và Đoạn Phân Phương trò chuyện vui vẻ, Đào Nhiễm không thèm ngoảnh lại lấy một lần, Ngụy Tây Trầm lạnh lùng nhìn sách của mình, như thể hai mắt sắp xé nát sách. Tiếp theo là tiết Vật lý. Chuông vào lớp vang lên, giáo viên Vật lý bước vào lớp với một cuốn sách trên tay. Ông tên là Vương Hạo Trung, là một người đàn ông trung niên rất nho nhã, giày da đen bóng, kiểu tóc "Địa Trung Hải", khi nói thích cao giọng. Biệt danh mà các bạn cùng lớp đặt cho ông là Địa Trung Hải. Hầu hết các học sinh trong lớp đều không thích ông, quan niệm về học sinh giỏi và học sinh kém của Vương Hạo Trung đặc biệt nghiêm trọng. Tự nhiên thích khen học sinh giỏi, hại học sinh kém đến chết. Nếu bài kiểm tra đặc biệt tồi tệ sẽ bị ông điểm danh và nhắc đến lịch sử đen tối này cho đến khi vượt qua bài kiểm tra. Điểm mấu chốt là bài giảng của ông cũng rất nhàm chán. Những người trong lớp không khỏi phàn nàn, thắc mắc làm thế nào mà vị giáo viên này lại đến trường trung học Cẩm Thành dạy học. Người yêu thích mới nhất của ông là Ngụy Tây Trầm, số 1 trong lớp. Vương Hạo Trung đặt sách giáo khoa lên bàn và yêu cầu học sinh lấy sách bài tập ra. Ông thích giảng bài nhưng hôm nay lại cố ý thay đổi thói quen đó. Điểm môn Vật lý của Ngụy Tây Trầm tháng trước là thứ nhất trong khối, Vương Hạo Trung rất tự hào về điều đó, đây là học sinh của ông, vì thế lúc này ông hắng giọng "Câu hỏi thứ 8 trang 56, hãy để Ngụy Tây Trầm lên bục và giảng cho mọi người." Tiếng nói vừa dứt, trong lớp nhất thời yên tĩnh. Tất cả đều quay đầu nhìn về phía Ngụy Tây Trầm ở bàn cuối, gần đây tâm trạng anh rất u ám, không ai dám trực diện khiêu khích anh. Ngụy Tây Trầm đặt bút trong tay xuống, thật lâu sau mới đứng dậy. Anh không phải kiểu một chàng trai đẹp trai tỏa nắng mà thay vào đó là sự nam tính mạnh mẽ, trông trưởng thành hơn hầu hết những người trong lớp. Suốt quãng đường từ hàng ghế cuối cùng lên bục giảng, các bạn trong lớp đều lén lút nhìn anh. Đoạn Phân Phương nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói với Đào Nhiễm, "Mặc dù biết hắn rất đáng sợ, nhưng hắn vẫn rất đẹp trai nha." Ngụy Tây Trầm mím môi, hắn không thích giảng bài, càng không thích những ánh mắt từ phía dưới nhìn mình. Đối với anh, hầu hết thế giới này đều kinh tởm và dơ bẩn. Anh ghét họ. Câu hỏi mà Ngụy Tây Trầm sắp nói rất điển hình, là một bài kiểm tra bắt buộc trong kỳ thi cấp ba, các electron chuyển động tròn đều với tốc độ đều trong một từ trường đều. Anh cầm viên phấn lên bảng đen vẽ một bức hình trước, bắt đầu một cách tùy tiện, nhưng những đường nét đều sắc nét và thẳng tắp. Ngụy Tây Trầm đến lớp chưa lâu, hầu như mọi người trong lớp đều không tiếp xúc với anh chứ đừng nói đến việc nghe anh giảng. Lúc này cả lớp đều ngầm hiểu, yên lặng nhìn bạn học sinh học cực đỉnh này. Ngoài cửa sổ gió gào thét, Ngụy Tây Trầm vẽ xong bức hình, quay người lại, mọi người đều ngẩng đầu nhìn anh. Chỉ có một người cúi đầu tiếp tục vẽ bằng bút chì. Ánh mắt anh trở nên lạnh lùng. Ngụy Tây Trầm không nói thừa, cũng không đọc câu hỏi cho các bạn học, anh trực tiếp bắt đầu bài giảng. Đầu tiên là tìm bán kính quỹ đạo của các electron trong chuyển động tròn đều. Anh vẽ ra quỹ đạo hoàn chỉnh và bắt đầu phân tích các ý tưởng giải quyết vấn đề. Có lẽ người biết sử dụng tốt đầu óc thực sự có một loại hấp dẫn, logic của anh rõ ràng và tỉ mỉ, cách diễn đạt của anh cũng rất đơn giản và dễ hiểu, phía dưới cho dù là tò mò mà nghe hay học kém thì nghe xong cũng biết thêm chút ít. Vương Hạo Trung đứng ở lối đi, liên tục gật đầu, vẻ mặt tự hào không thể che giấu được, ông có vẻ háo hức vỗ tay. Ngụy Tây Trầm vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng. Anh thật sự không phải người tốt, anh ghét những ánh mắt đang nhìn mình từ bên dưới, ánh mắt anh muốn nhìn lại không nhìn anh. Anh dừng lại, nhìn cô gái mặc len hồng ở hàng áp chót với ánh mắt lạnh lùng. Giờ phút này vẫn còn một đáp án. Chỉ còn duy nhất một đáp án. Khi anh đột ngột ngừng nói, phản ứng của Vương Hạo Trung là dữ dội nhất, theo ánh mắt của Ngụy Tây Trầm, ông nhìn thấy Đào Nhiễm đang "làm việc riêng". Vương Hạo Trung lập tức đập bàn, khiến chủ nhân bàn đó sơ run lên, cao giọng nói "Đào Nhiễm, em làm cái gì vậy? Ngụy Tây Trầm đang giảng bài, em ngay cả một chút tôn trọng cũng không có. Đi học không nghiêm túc. Nói cho tôi biết làm thế nào em được có 38 điểm trong bài kiểm tra, đó là do thái độ cẩu thả của em mà em đã nhận được đấy!" Vương Hạo Trung càng nói càng tức giận, làm học sinh khiếp đảm, lại vỗ bàn một cái "Em đứng dậy cho tôi." Đào Nhiễm đỏ mặt, cuối cùng đứng dậy giữa những lời mắng mỏ của ông. Lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày, cô ngước mắt lên nhìn người trên bục giảng, bên ngoài là chàng trai mặc áo len đen, khoác áo khoác đồng phục học sinh, vẻ mặt lạnh lùng cũng đang nhìn cô. Trên bảng đen viết một đống phép tính, anh ở ngay trước đống chữ viết trắng kia, mặt không cảm xúc nhìn cô. Vương Hạo Trung vẫn mắng không ngừng, từ điểm tồi tệ nhất của Đào Nhiễm là 19 điểm trong năm đầu tiên ở trường trung học, đến tổng điểm thấp thứ năm lần trước, ông gần như đã mắng cô cả đời. Mắng mỏ ác như vậy, ngay cả những học sinh khác cũng cảm thấy Đào Nhiễm thật đáng thương. Đào Nhiễm cắn chặt răng, cố gắng không để ủy khuất tràn ra, lạnh lùng nhìn những người trên bục. Đây là những gì anh thích, đây là những gì anh muốn ư? Tôi hận anh, tôi rất hận anh, tôi cực kỳ hận anh! Một cơn bão dường như đang hình thành trong đôi mắt đen nhánh của cậu thiếu niên kia, Vương Hạo Trung không ngừng mắng chửi. Ngoài phòng học đang mưa, Ngụy Tây Trầm đột nhiên vỗ bục giảng "Đủ rồi!" Lần này, Vương Hạo Trung, người vẫn đang đứng mắng mỏ trên lối đi, rùng mình một cái. Thiếu niên trên bục đôi mắt đỏ hoe, cậu cầm viên phấn và nói với giọng đè nén "Đáp án cuối cùng là bán kính quỹ đạo bằng 3." Viết xong nét cuối cùng, viên phấn trong tay anh gãy vụn. Anh bước xuống bục giảng, đi về phía Đào Nhiễm mà không thèm nhìn giáo viên Vật lý đang chết lặng. Dưới ánh mắt kinh hãi của cả lớp, anh nắm cổ tay cô bước ra ngoài. Cho đến khi cửa sau bị đóng sầm lại, toàn bộ lớp Ba vẫn chưa có phản ứng gì. Mưa bên ngoài lập tức rơi nặng hạt, hạt mưa bị gió thổi bay xiên vào hành lang. Anh nắm tay cô nóng ran, đột ngột quay lại nhéo cằm cô. Đào Nhiễm thực sự đã rơi nước mắt, những giọt nước mắt cuộn tròn trong hốc mắt, như thế nào cũng không chịu rơi xuống, cô nhìn anh như thể đang nhìn kẻ thù. Tim anh đập mạnh. Anh không biết nên giận hay nên hận cô, rõ ràng người đau là anh, nhưng người hay làm nũng kia lại khóc. Anh dường như luôn làm cô khóc. Người khác khi thích một người có lẽ không bá đạo ngang ngược như anh. Lòng bàn tay anh thô ráp, đó là huân chương cho những năm tháng gian khổ còn sót lại, anh lạnh mặt, nhẹ nhàng ôm mặt cô lau nước mắt. Đào Nhiễm không kìm được nước mắt, hắn là người bắt nạt cô, cũng là người đến lau nước mắt cho cô. Ngụy Tây Trầm thấp giọng nói với cô "Cô không phải rất lợi hại sao, ông ấy mắng nhiều như vậy tại sao không đáp trả?" Anh lạnh lùng chỉ ra sự thật, "Cô chỉ là con hổ giấy bắt nạt kẻ yếu." Đào Nhiễm vừa định phản bác, anh đột nhiên cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của cô "Đào Nhiễm, cho nên cô chỉ dám đối đầu với tôi thôi." Trong giọng nói của anh có một sự dịu dàng và bất lực lạ kỳ, "Bởi vì cô biết, tôi luyến tiếc cô."
anhnguyenflypro Thành viên tích cực Tham gia 21/8/2018 Bài viết 692 Đã được thích 3 Điểm thành tích 18 KHÔNG TIN ANH YÊU THẦM EM ĐÂU Tác giả Đằng La Vi Chi Thể loại Hiện đại, thanh xuân vườn trường, oan gia, nữ ngốc manh - nam tâm cơ, trước rất ngọt sau ngược tâm một chút xíu, HE. Độ dài 63 chương Tình trạng Hoàn cv - chưa edit Link đọc truyện không tin anh yêu thầm em đâu - Văn án Lớp mười năm ấy, Đào gia nhận nuôi một cậu trai nông thôn nghèo. Cậu ta yên lặng, thành tích tốt lại có chí cầu tiến. Chỉ có Đào Nhiễm biết, cậu ta không phải thứ tốt gì. Mỗi ngày Đào Nhiễm đều muốn bóp chết cậu ta cho rồi, người này vừa nhìn đã biết là người xấu, nếu sau này hắn thành công, Đào gia chúng ta liền xong đời rồi. Nhưng mà cô không biết, tên nhóc bại hoại cô ghét cay ghét đắng lại thầm mến cô. ~ Ngụy thiếu cảm thấy một người xấu xa lại vô tâm vô cảm như hắn. Hiếm khi chịu đựng một người làm trời làm đất, lại còn cảm thấy cô ấy dễ thương. Muốn trao trái tim cho em, em lại không cần. Em sẽ phải trả giá đắt đấy. Nhiễm Nhiễm đông thăng, nhật lạc Tây Trầm. Từ khi gặp em, anh không thể yêu ai khác nữa. - Những đứa trẻ có thành tích kém thường không thích bị cha mẹ so sánh mình với người cùng lứa có thành tích tốt. Đào Nhiễm chính là đứa trẻ học kém đó, thành tích của cô “không đến nỗi nào” chỉ mới thứ hai từ dưới đếm lên, còn người học giỏi kia là học bá một vùng đứng đầu cả huyện. Huống hồ Đào Nhiễm còn bị mẹ mình bắt phải theo người ta học tập, phải đối xử tốt với người ta, người mà ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã thấy không phải người lương thiện. Đào Nhiễm cảm thấy mình rất oan ức và đáng thương, không ai tin lời cô rằng hắn ta xấu xa cả. Ngụy Tây Trầm năm ấy được Đào gia đứng ra làm người giám hộ, chuyển từ thôn quê lên Cẩm Thành học tập, thành tích đứng đầu, là học bá thi cử điểm tuyệt đối. “Người lớn lên đoan chính, mi thanh mục tú, hiểu chuyện lại lễ phép.” Nhưng tất cả chỉ là vỏ bọc của Ngụy Tây Trầm, tác giả rất có tâm khi gắn tag cho anh một cách cực chính xác “Nam chính lúc trước là nông thôn tâm cơ boy, sau này là bá đạo tổng tài”. Chính xác là tâm cơ boy cộng với đại ca giang hồ. Sau khi bị Đào Nhiễm nhìn thấy Ngụy Tây Trầm đang đánh nhau, anh cũng không buồn che giấu bản tính “xấu xa” của mình nữa. Đào Nhiễm là con gái rượu của một gia đình giàu có, cô xinh đẹp ngọt ngào, sống ngây ngô và có phần hơi ngốc. Từ lần đầu tiên nghe mẹ mình kể về tên “con nhà người ta” Ngụy Tây Trầm kia, Đào Nhiễm đã không có chút ấn tượng tốt nào, cô đã “cảm nhận” được tên kia không tốt đẹp gì. Và thật sự tên kia không có ý tốt thật, hắn vậy mà lại yêu thầm cô mấy năm rồi. Từ một câu nói “Tuy rằng giọng cậu khó nghe, tính tình thì hung dữ, nhưng cậu là người đẹp nhất trong bọn họ, tôi phải cùng cậu làm bạn bè” đầy tính nhan khống của Đào Nhiễm ba năm trước, Ngụy Tây Trầm liền trầm luân như truyện đam mỹ. Đối với Ngụy Tây Trầm, Đào Nhiễm là một ánh trăng sáng, mười mấy năm trước cuộc đời anh không có ai như vậy, cô mang một thân phận cao quý nhưng dễ gần lại đáng yêu, cô ngây ngô nhưng không hề ngốc nghếch, cô sống vui vẻ đến vô tư, cô là những gì mà Ngụy Tây Trầm phải ước ao. Phía sau Ngụy Tây Trầm là câu chuyện về một vùng quê bị bỏ quên, nơi mà tồn tại tất cả mặt xấu của cuộc sống, nơi sống của những người nghiện ngập tù tội bỏ trốn, nơi của những cô gái làng chơi hết thời, nơi của những người bị xã hội chối bỏ. Những đứa trẻ được sinh ra và lớn lên ở đấy có sinh mạng không bằng cỏ rác, sinh ra trong xã hội thối nát, lớn lên nhưng không thấy được ngày mai, đầy rẫy bất công và nguy hiểm. Ở đấy muốn thay đổi vận mệnh chỉ có một con đường - học tốt và thoát khỏi nơi đó, anh học thật tốt và dùng nắm đấm ép buộc bọn nhóc nơi đó phải đi học, đến nỗi tên nhóc có điểm thấp nhất bị phạt thì điểm số còn cao gấp đôi Đào Nhiễm. Tuy đã thoát khỏi vùng đất đáng sợ đó nhưng Ngụy Tây Trầm vẫn mang trong mình sự tự ti, sợ Đào Nhiễm ghét bỏ, sợ cô lại bỏ đi quên đi mình. Nên khi yêu đương Ngụy Tây Trầm rất nhạy cảm và có ý chiếm hữu cực cao, sợ bị tổn thương nhưng lại không ngừng đuổi theo Đào Nhiễm. Ngụy Tây Trầm không phải một nam chính thanh xuân dương quang rạng rỡ, anh là một mảnh khác chững chạc và đen tối. Mình kể nghe có vẻ Ngụy Tây Trầm rất đáng thương, rất cần được yêu thương, nhưng mình xin đính chính Ngụy Tây Trầm xuất thân đáng thương thật nhưng tính cách rất là đáng đánh *[Ngụy Tây Trầm duỗi tay ngăn cô lại, nhẹ nhàng mở miệng “Đào Nhiễm.” Cô ngước mắt nhìn hắn. Thiếu niên lộ ra một nụ lười biếng “Cùng cậu thương lượng chuyện này.” “Cái gì?” Cô tiếp lời theo bản năng. “Hòa hảo được không?” Đào Nhiễm mở to hai mắt, con ngươi đen lúng liếng phảng phất như thấy quỷ, Ngụy Tây Trầm nói cái gì? Hắn nói “Cậu đừng chán ghét tôi được không.” Thiếu niên rũ mắt nhìn cô, “Tôi đã đợi rất nhiều năm.” Cô thanh thanh giọng nói, theo gậy mà bò lên “Vậy cũng được, nói cho tôi nghe mọi chuyện của cậu, không được đối với người nhà của tôi làm chuyện xấu, còn có, không được làm tôi sợ, nghe mệnh lệnh của tôi nữa…” Ngụy Tây Trầm bỗng hối hận mình tự dưng nóng đầu mà nói với cô. Ôn nhu tiểu ý như vậy, ha hả cô ấy biết cái gì chứ. Hắn híp mắt, ngữ điệu chứa ý cười “Nghe nói những chỗ hoang vắng như thế này là thích hợp nhất để chôn xác.” Đường lớn hoang vắng, kể cả một chiếc taxi cũng không có. Đào Nhiễm quyết đoán ngậm miệng.] Như tên truyện, ban đầu Đào Nhiễm không hề tin một tên ác bá như vậy lại thích mình, cô chỉ thấy hắn ta bắt nạt cô thôi, nhưng sau khi thấy được rất nhiều thứ mà Ngụy Tây Trầm cất giấu, cô bàng hoàng nhận ra tên kia nói thích cô là thật. Mình công nhận và chắc mọi người cũng sẽ công nhận rằng Ngụy Tây Trầm yêu thương, sủng Đào Nhiễm đến không có giới hạn, không thể tả nổi luôn. Đến nỗi thật lâu sau này khi con hai người đã lớn, con trai phản nghịch Ngụy Tây Trầm không hề đánh mắng nó nhưng con trai làm Đào Nhiễm khóc Ngụy Tây Trầm tẩn nó ngay tức khắc. *[Ngụy Tây Trầm đột nhiên nhớ tới Lam Tấn từng hầm hừ một câu Ngụy ca, anh sớm muộn gì cũng chết trong tay cô ấy. Hắn cười rộ lên, chết cũng là chết vui sướng chết trong hạnh phúc. Chết có ý nghĩa.] Chuyện truyện ngôn tình của hai người có thể xâu chuỗi thành một chuỗi thời gian như sau ba năm yêu thầm, một năm ngọt ngào, sáu năm cách xa dằn vặt. Hai người bên nhau chưa được bao lâu thì biết bao biến cố ập đến, vậy là xa nhau, xa không một lời từ biệt, xa nhau trong sự hiểu lầm. Khi hỏi Đào Nhiễm tại sao lại không yêu người khác, cô nói lòng cô nhỏ lắm, cô chỉ vào tim mình, nơi đó khó yêu nhưng cũng khó quên. Nhưng họ có thật sự từ bỏ dễ dàng như vậy không? Tất nhiên là không rồi vì kết cục là Happy Ending mà. Sau khi nhìn lại họ nhận ra họ chỉ còn có người kia, họ sẽ sống thật hạnh phúc để bù đắp những mất mát khi xưa, sống hạnh phúc ở bến đỗ cuối cùng ấy. Đối với mình đây không còn là một câu chuyện và thanh xuân và ước mơ của tuổi trẻ. Truyện mang một màu sắc khá trầm lắng, đan xen trong đó là những âm mưu, những sự va chạm với cuộc đời đầy khắc nghiệt, mạnh mẽ chứng minh cho chúng ta thấy cuộc sống không hề màu hồng, kể cả trong tiểu thuyết cũng không. Xem thêm các chủ đề tạo bởi anhnguyenflypro Các chủ đề tương tự - Review Truyện Không Có Lai Sinh - Review 10+ Truyện Xuyên Không Hay Nhất Được Đề Cử Bxh 2022 - Review Truyện Băng Vệ Sinh Không Thành Vấn Đề - Review Truyện Hôn Nhân Không Tình Yêu - Review Truyện Sau Khi Tôi Chết Anh Ấy Không Cưới Thêm Ai Nữa Chia sẻ trang này
không tin anh yêu thầm em đâu