Infomation: Jang Saebyuk là một cô gái cố gắng tìm lại ý nghĩa của cuộc sống sau khi nhận được giác mạc từ! vị bác sĩ đã chăm sóc cô sau tai nạn.Câu chuyện phim Em Là Định Mệnh Đời Anh Vị bác sĩ đó, Kim Nayoung, đã chết sau một tai nạn xe hơi khi cô từ châu Phi trở về.Phim Em Là Định Mệnh Đời Anh Saebyuk trở nên thân thiết với gia đình Nayoung.
Bao cao cua Ban Giam doc 2 - 4 Bao cao kie'm toan diic lap 5 - 6 . < a chi : Thor) Dinh TO, thi tran Vinh Thanh, huyen Vinh Thanh, tinh Binh Dinh, Viet Nam -0,_ T:.;-- Dien thoai : (84 - 256) 3 786 101 Ma sO thug : 4 1 0 0 4 9 4 7 5 1 Hoat thing chinh cUa G5ng ty la: San xu5t, truyen tai va phan ph& dien; Lap dat he th8ng dien; Xay thing
Định mệnh- liệu có mấy ai tin vào điều đó. Truyện Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh của Lệ Ưu Đàm sẽ cho ta thấy rõ hơn thế nào là định mệnh. Truyện xoay quanh nhân vật chính là một cô gái không những xấu xí mà còn hung dữ, chồng cô dần dần nhàm chán. Trước […]
Ba an can hoi tham toi ve doi song gia dinh , nhat la ve cac con cua anh LeTrongNguyen va toi. Khi noi chuyen voi ba, toi cam nhan ba rat quan tam ve gia dinh LTN, ba cho toi biet ba co con trai va con dau cung la artist cua Nhat Ban. Nhung lan sau do, toi duoc su giup do thong dich tieng Nhat cua anh Do Thong Minh va Phan Hien.
DAN SO - Huyen Phung Hoa: So nhan dinh 1.472 ngudi - Huyen Yen Hoa: Sd nhan dinh 739 ngudi DIEN THO: - Huyen Phung Hoa cd 3.618 miu rudng, 3.761 miu thd - Huycin Yen Hoa: Cd 2.683 miu rucing, 1.
ngành LDTBXH tai 4 huyen du án tai Hà NOi và 4 quan ngoài vùng du án. Khóa dào teo dä scr dung tài lieu "Hiéu vè lao deng trè em" do du án và Cuc Tré Em phói hop xây dung. Ngoài vec dào sau kién th&c vè các vén dè liên quan dén lao deng tré em, khóa dào teo còn cung
3. "Dac sdc nghe thuat cua truyen the hien d sir chuyen bien cua hinh tugng nhan vat Tam : ttr yeu dudi, thu ddng de'n kien quyet dd'u tranh gianh lai su sd'ng vd hanh phdc cho minh" (phdn Ghi nhd truyen Tdm Cdm). Anh (chi) hay phan tieh truyen cd tieh Tdm Cdm de lam sang td dilu dd. 101
Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh , chương 51 của tác giả Lệ Ưu Đàm cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng.
Mở mắt ra, một mảnh tối giường, Nguyễn Mộng mồ hôi đầy đầu ngồi dậy, cái khăn mỏng manh rơi xuống đầu vai cô, cả người ướt hết mồ hôi, cô nhanh chóng đắp chăn, cái lạnh mùa đông thật lợi đầu nhìn vào kính trang điểm, bên trong hiện lên một gương mặt tái nhợt, phù thũng, giống như chỉ vừa chết đuối không này… rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?Cô không phải đã chết sao? Chết vì say rượu cùng sốc thuốc, cô còn nhớ rõ… Ấn tượng cuối cùng của cô trước khi chết là thấy ba chữ “Phòng cấp cứu.”Nhưng mà hiện tại vì sao cô lại ở chỗ này?Run run tay mở đèn ngủ, Nguyễn Mộng trừng mắt nhìn người trong gương mập mạp, phù thũng, vàng vọt, bộ dáng chưa già đã yếu như là bà chủ nhà hơn 30 cô rất rõ, đây là cô lúc 23 tuổi ! Từ sau khi cô bắt đầu hút thuốc phiện đã không còn béo như mà cô béo hay không thì cũng có ai để ý ? Bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ lâu như vậy, nam nhân kia cũng không liếc nhìn cô một không chịu ly hôn, không chịu thành toàn hắn cùng nữ nhân kia, hắn liền không còn trở về , cùng tình nhân ở bên ngoài vui vẻ, ngay cả đứa nhỏ cũng đã có!Tất cả mọi người đều cho rằng bọn họ mới là một đôi, còn cô Nguyễn Mộng, vĩnh viễn đều là người bị ghét bỏ bị bỏ nhỏ… Nói đến đứa nhỏ, cô cũng có một đứa nhỏ. Lúc ban đầu, cô còn hồn nhiên cho rằng đứa nhỏ có thể đổi trở về trái tim của nam nhân mà hắn lại chỉ yêu đứa nhỏ không hề thương cô, thậm chí ngay cả đứa nhỏ đối với “Mẹ” bên ngoài kia còn tốt hơn với Mộng, kiếp trước mi làm người thật quá thất bại rồi!Cô mang dép lê, với tay mở ngọn đèn phòng ngủ mờ nhạt, dưới bộ áo ngủ vẫn là một thân thể mập mạp ngu ngốc, quả thật khó phòng tắm đi ra, trên mặt cô còn đọng lại những giọt nước lạnh như băng. Nguyễn Mộng liếc nhìn cái đồng hồ báo thức tinh xảo Ngày 17 tháng là ngày 17 tháng 6 của mười năm sau thời gian cô tử Mộng còn nhớ rõ bản thân bay vật vờ ở không trung xem một nhà ba người bọn họ lẳng lặng nhìn chằm chằm di thể của bản thân. Không, là một nhà bốn người mới đúng, bởi vì con trai của cô cũng ở trong đó, không hề rơi một giọt nước đó cô đã nghĩNếu có thể sống lại một lần thì thật tốt, cô tuyệt đối sẽ không lựa chọn thi đại học B, cũng sẽ không thể gặp được anh, sẽ không thích anh, yêu thương anh, điên cuồng theo đuổi anh, dùng hết thủ đoạn để gả cho anh…Đem bản thân hại thành bộ dáng này, làm cho cha mẹ vì bản thân mà hổ thẹn, ngay cả cốt nhục duy nhất cũng xa có thể sống lại….Nguyễn Mộng run run mở cửa phòng ngủ, trên người vẫn mặc áo ngủ rộng rãi. Cô chậm rãi đi tới đi lui trong phòng, nhìn mọi thứ vừa xa lạ vừa quen là thời điểm cô cùng anh kết hôn được ba năm, khi đó người phụ nữ kia vẫn còn chưa xuất hiện, cô cũng không có mang thai, anh đối với cô cũng không có lạnh lùng như phòng bếp vừa loạn vừa bẩn, lúc này tâm ý cô đã bắt đầu nguội kệ cô đã trả giá thế nào, người đàn ông kia vĩnh viễn đều mang nét mặt lãnh đạm, giống như cô chỉ là một người qua đường. Vì thế, cô liền bắt đầu điên cuồng, cái gì cũng không quản cái gì cũng không cố gắng, thầm nghĩ chỉ muốn làm bản thân tê liệt…Nguyễn Mộng dùng sức lắc đầu, đi đến cửa sổ phòng khách, kéo rèm cửa sổ! Ánh mặt trời chói mắt chiếu lên mặt của cô, giống như cho cô sinh mạng nhắm mắt lại, nước mắt không tự chủ chảy còn nhớ rõ, anh ngồi bên bàn ăn, cầm dao nĩa ăn. Anh cho tới bây giờ không ăn cơm Trung, bởi vì người phụ nữ kia yêu nhất là cơm Tây. Cô luôn chiều theo anh, thậm chí ngay cả bản thân cô muốn gì nhất cũng quên kia, lúc anh dùng bữa cô luôn đứng một bên, giống như người hầu. Cô cố gợi chuyện để nói cùng anh nhưng anh một chút cũng không cần. Anh lạnh lùng, mệt mỏi, đói bụng, thư kí của anh còn làm tốt hơn nên, Nguyễn Mộng, kỳ thực cô chỉ là người qua đường nhỏ bé mà thôi! Nhất là ở trong lòng 20 tuổi đến 33 tuổi, Nguyễn Mộng vẻn vẹn làm vợ anh mười ba năm. Trong đó, 5 năm đầu anh sống chung với cô, 5 năm sau, anh liền chuyển ra ngoài, hơn nữa còn muốn ly hôn với vô số người vợ bị chồng phản bội, cô chết sống không chịu ly hôn, nhưng cô thì có năng lực làm tổn thương đến ai?Người đàn bà kia không danh không phận, nhưng lại quang minh chính đại nhận sự tôn trọng của mọi người, còn cô là người vợ hợp pháp chỉ có thể ở trong góc che mặt, nước mắt theo khe hở chảy ra. Rõ ràng là một người mập mạp, nhưng lại cuộn mình ở góc tường một cách thê lương tuyệt sao cô không chết?Tại sao còn muốn cô sống thêm một lần?Nguyễn Mộng không biết đáp án, cũng không có người nói cho cô đáp khóc thật lâu thật lâu, giống như muốn đem nước mắt của kiếp trước một lần khóc hết. Qua thật lâu, thật lâu, cô mới đứng lên, hai chân đã tê cứng, nhưng trong lòng lại thoải mái hơn rất thảy phát sinh trước kia, giống như một cơn ác mộng. Mà hiện tại, cô đang ở lúc ác mộng bắt đầu, cô có thể lựa chọn cho ác mộng tiếp tục hoặc làm cho nó dừng Mộng chọn vế trở về phòng ngủ, tỉ mỉ chọn lựa trong tủ quần áo, tất cả đều bình những năm cuối của kiếp trước, cô ra sức quét thẻ của anh, mua đủ loại vật phẩm, trang sức quần áo như tìm bồi thường từ lấy một cái váy đơn giản, kỳ thực thời điểm Nguyễn Mộng hai mươi ba tuổi không thích mộc mạc, nhưng là hiện tại… Cô đã ba mươi ba tuổi, so với anh hiện tại còn lớn hơn mấy tuổi, hiển nhiên không còn như bộ dáng lúc tóc cột lên, đã bốn giờ, dựa theo cuộc sống trước kia, lúc này… cô cần phải đi mua đồ ăn làm bữa vì anh sẽ về nhà lúc năm giờ thứ trước mắt hết thảy đều rất quen thuộc nhưng cũng thật xa khi anh dọn ra ngoài, Nguyễn Mộng liền không còn mua đồ ăn. Cô cho rằng bản thân cả đời sẽ không thấy được cảnh tượng này nữa, cho rằng bản thân cả đời liền xong khi ông trời cho cô sống thêm một chua đỏ đỏ, ớt xanh xanh, cà tím no đủ, từng bó cải thìa ngay ngắn chỉnh tề, rau cần sạch đầu tiên Nguyễn Mộng cảm thấy rau dưa trông thật đẹp. Cô cẩn thận chọn lựa, thái độ nghiêm túc cùng nhiệt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lại chọn chút thịt tươi, sau đó thanh toán tiền, trở về điểm đứng trước bãi đậu xe, cô trông thấy chiếc Audi quen thuộc. Trong lòng căng thẳng, anh đã trở lại?Nguyễn Mộng có chút luống cuống, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười mang theo cái giỏ đồ ăn vào thang máy. Càng tiếp cận cánh cửa kia, tim cô đập càng lúc càng run run nắm lấy chốt cửa rồi lại bỏ xuống, Nguyễn Mộng cắn môi, miệng đắng chát. Ngay lúc cô đưa tay lên thì cửa lại được mở ra từ bên đàn ông mở cửa cho cô cũng không liếc nhìn cô một cái, anh nhanh chóng xoay người, cô cảm thấy tim mình nhói đau chua bao lâu cô gặp qua anh?Là bao lâu không cùng anh chung sống dưới một mái nhà?Nguyễn Mộng ngây ngốc đứng ở cửa, nhìn anh cao lớn quay lại, ánh mắt lạnh lùng nhàn nhạt nhìn cô“Sao không đi vào?”“… A.” Cô nhẹ nhàng lên tiếng, cố sức mang giỏ thức ăn đi vào. Trên tay bỗng dưng nhẹ đi, anh đã đem giỏ mang đi. “… Cám ơn.”Anh nhìn cô một cái, gật đầu, không nói gì. Thời điểm cùng cô ở chung, anh đều rất ít mở miệng, Nguyễn Mộng luôn luôn tưởng anh không thích nói mà sau này khi cô nhìn thấy anh cùng người đàn bà kia ở cùng nhau, cô mới hiểu rõ, anh không phải không thích nói chuyện, mà là không gặp được người hợp càng hiểu rõ, thật sự hiểu rõ, cô không phải người có thể làm cho anh vui vẻ nói sự, thật sự hiểu đồ ăn xếp vào tủ lạnh ngay ngắn, Nguyễn Mộng theo thói quen tìm tạp dề, nhưng phát hiện tạp dề thật bẩn thật ô nhìn người đàn ông đang ngồi đọc báo tại phòng khách, nhanh chóng lướt qua trước mặt anh trở về phòng ngủ tìm bộ váy dài mặc lên rồi trở lại Đã thật lâu thật lâu không có nấu rằng tài nấu nướng càng ngày càng giỏi, nhưng từ khi anh rời khỏi ngôi nhà này, cô cũng không thể tự tay làm một bữa cơm cho anh tới bản thân trước kia hồn nhiên ngây thơ, cho rằng bản thân gả cho anh là có thể cùng anh, hai người cùng nhau nấu cơm làm việc nhà, cho tới lúc chết cũng không thể bỏ đi ý tưởng xa xỉ tại, cô cảm thấy trước đây mình có bao nhiêu ngu lẳng lặng xắt ớt xanh, cà rốt, từng giọt từng giọt nước mắt rơi chiều rất đơn giản, Nguyễn Mộng không có khẩu vị, cũng chỉ làm một phần cho thường xuyên ăn salad cà rốt cùng bít Mộng cũng thường nấu những món như vậy, trước giờ anh không chịu nếm thử món khác.“… Em không ăn sao?”Anh hỏi, tao nhã cầm lấy dao nĩa. Trong lòng có chút kinh ngạc, phải biết rằng trước đây, chỉ cần cô nấu cơm, nhất định phải kêu anh đi hỗ trợ, nhưng cho tới bây giờ anh cũng chưa từng giúp Mộng lắc lắc đầu, miễn cưỡng mỉm cười. Cô ngồi đó, si ngốc nhìn người đàn ông đối diện hỏi tượng trưng một câu cho có rồi bắt đầu dùng gặp anh, không điên cuồng, không đau khi anh rời đi cô liền bắt đầu hút thuốc phiện, say rượu, đánh mất chính mình. Hiện tại nhìn thấy anh, vẫn bộ dáng đơn giản đó, nhưng sao tâm cô lại vô cùng đau vẫn yêu anh, rất yêu rất yêu, yêu đến mức không thể kiềm chế. Cho nên, mới làm cho bản thân đi đến tình trạng hôm dùng xong bữa rất nhanh, dùng giấy lau khóe miệng sau đó đứng dậy đi về phía phòng ngủ. Nguyễn Mộng nhìn theo bóng lưng anh, miệng không thốt nên trước kia không hiểu, cho nên luôn nói thật nhiều, mãi đến trước khi chết cô cũng vẫn không ngay tại một khắc khi bản thân chết đi, cô lại hiểu rõ thì ra anh không thích lặng thu dọn phòng bếp, Nguyễn Mộng chậm rãi đem mọi thứ dọn dẹp sạch sẽ, ngây người một mình ngồi cạnh cái bàn ở phòng tới bây giờ, cô đều không thể tin được bản thân lại thật sự không lại có thêm một lần cơ hội.… Điều này có thể sao?Nhưng mà nhìn thấy nét mặt lãnh đạm của anh, chân tay cô vẫn luống cuống như cũ. Hơn ba mươi tuổi, lúc đối mặt với anh, vẫn giống như một đứa trẻ cho tới bây giờ cũng không lo lắng cho cô, tựa như hiện tại. Cô ngồi ở nơi này hơn một giờ, anh lại sớm tắm rửa đến thư phòng xem văn Mộng nhắm mắt lại, chi cảm thấy trong lòng tràn đầy chua xót, muốn khóc, cũng khóc không rõ ràng mới hai mươi ba tuổi, rõ ràng có cơ hội làm lại một lần nhưng đều là tuyệt vọng. Chỉ cần anh ở trước mặt cô, cô vĩnh viễn không thể hiện được vẻ mặt bình thản nhẹ bộ váy dài, Nguyễn Mộng chậm rãi đi vào phòng ngủ, tìm quần áo tắm rửa. Vòi hoa sen chảy xuống dòng nước ấm nhưng không cách nào làm ấm áp thân thể lạnh như băng của người cô tầng tầng lớp lớp những lớp mỡ thừa, lại nhìn vào tấm kính bên trong, cô trông thấy một người phụ nữ không rõ ngũ nhiên đối với tự tin trước kia cảm thấy không hiểu cùng buồn cười. Cô dựa vào cái gì cho rằng tim anh sẽ thuộc về cô? Lại dựa vào cái gì cho rằng bản thân gả cho anh, cả đời anh sẽ không rời bỏ cô?Cấn thận lau sạch nước, Nguyễn Mộng nhẹ nhàng mà than một tiếng. Người béo, ngay cả làn da cũng thô ráp, lỗ chân lông thô to, dáng người không đẹp, có nam nhân nào sẽ thích nữ nhân như vậy?Buổi tối không có ăn cơm, thế nhưng cô cũng không cảm thấy vào áo ngủ, lại ngoài ý muốn phát hiện anh đã nằm ở trên Mộng có chút khẩn trương, cô có một loại cảm giác khó tả đối với anh. Nhưng Nguyễn Mộng đồng thời rất rõ ràng, mặc kệ là kiếp trước hay là kiếp này, anh cũng không thuộc về này cô không có yêu cầu khác, chỉ hy vọng bản thân có thể buông tay ở thời điểm anh yêu cầu rời đi, không cần liều mạng phản đèn, Nguyễn Mộng tiến vào trong ổ chăn. Từ bên kia truyền lại nhiệt độ cơ thể của anh, Nguyễn Mộng nhắm mắt lại, bắt buộc bản thân đi vào giấc gì đều không cần nghĩ, nhưng anh lại rất mau từ bên phải ôm lấy cô. Nguyễn Mộng liền phát hoảng, theo bản năng bật đèn, lại bị anh ngăn trở“… Cung Huuyền?”Vệ Cung Huyền nhíu mày, lúc trước mặc kệ anh không thích, cô cũng không bỏ tật xấu kêu anh là “Huyền”, hôm nay sao lại đổi tính?“Đừng bật đèn.”Thanh âm trầm thấp từ tính như khàn khàn mê người, nhưng Nguyễn Mộng so bất luận kẻ nào đều rõ ràng đây đều là thảy ấm áp, kỳ thực đều là chính cô ảo tưởng. Không mở đèn, chính là bởi vì anh không muốn nhìn đến thân thể của cô bóng đêm ôm cô, anh mới có thể ảo tưởng ôm người đàn bà kia.
Bạn có tin vào định mệnh? Nếu như chưa tin thì bạn nên đọc qua truyện Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh để hiểu rõ hơn về nó để có lựa chọn đúng đắn với mình nhé!Nội dung truyện kể về một cô gái mập xấu xí lại còn hung dữ, chồng dần nhàm chán và ruồng bỏ khiến cô lâm vào thói hư tật xấu đến chết đau khổ sau khi chết đi qua đã, một lần nữa sống lại cô trở thành một mỹ nhân có thân hình nóng bỏng vòng eo thon thả... Còn nam chính là một người hướng nội, lạnh lùng chỉ biết công việc, lại vì sao biến thành thê nô, con đường từ Liễu Hạ Huệ đến Sói đói là như thế nào. Phải chăng đó là định mệnh?
Đợi đến khi Vệ Cung Huyền thỏa mãn buông Nguyễn Mộng ra, cả người cô bủn rủn đến một chút hơi cũng không còn, nằm trên giường một ngón tay cũng không nhấc đây là đã ký kết hiệp ước mất nước mất chủ quyền, không công bằng chút nào, nhưng Vệ Cung Huyền vẫn hăng hái không ngừng, chiến đấu không dừng lại đến một giây cho cô thở bà xã qua phòng, đẩy cửa, tiếng gào toáng lên của Vệ Tiểu Bảo nhanh chóng ngừng con giương đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm ba mẹ, càng ngày càng uất ức, nước mắt rơi lã chã kêu Tê tê’.Nguyễn Mộng bị bé con làm cho lòng mềm nhũn, vội vàng muốn xuống đất. Vệ Cung Huyền không cho phép, ôm cô đi thẳng đến giường bên Vệ Tiểu Bảo. “Tê tê, tê tê…”Vệ Tiểu Bảo khóc vô cùng đáng thương, đôi mắt to xinh đẹp cũng sưng lên, cái miệng nhỏ nhắn cười toe toét, nước miếng cùng nước mắt tạo thành hỗn hợp lỏng kỳ quái rơi vào cái yếm nhỏ, gấu bông cũng bị ném đi, bé con cứ như vậy liều mạng hướng vào lòng Mộng cực kì đau lòng thương tâm, vội vàng ôm bé dỗ dành, gọi bé là quái vật bảo bối, vất vả mãi mới dỗ dành được tiểu tử thôi không thút thít khóc Tiểu Bảo khóc nhiều nên rất nhanh liền cảm thấy mệt, níu áo Nguyễn Mộng đòi Mộng dịu dàng thầm thì vào tai con những lời hát ru ngọt ngào, bé con rất nhanh liền đi vào giấc mộng, nhưng cho dù đã ngủ say, bé con vẫn đôi khi nức nở hai tiếng, ngón tay nhỏ bé nắm Nguyễn Mộng nhất định không buông. Nguyễn Mộng đau lòng muốn ૮ɦếƭ, ngẩng đầu lên, cô hung hăng oán đại thần một cái. Vệ Cung Huyền bị trừng liền cảm thấy uất ức, chậm rãi chạm nhẹ, bị Nguyễn Mộng nhẹ giọng đuổi đi“Đi lấy y phục sạch tới đây.”Anh nhịn!Nhìn con trai đang ngủ đến chảy cả nước miếng, Vệ đại thần đành xuống giường đi vào phòng thay quần áo tìm quần áo sạch cho Vệ Tiểu Mộng đặt Vệ Tiểu Bảo lên giường, nhưng cậu nhóc cho dù là đang ngủ say, bàn tay nhỏ vẫn níu lấy cô không chịu buông, cô vừa động liền mếu cùng Nguyễn Mộng không có cách nào, đành cẩn thận từng li từng tí dùng ngón tay thay y phục, may mà Vệ Tiểu Bảo khóc mệt chìm vào giấc ngủ, mới không Cung Huyền nhân cơ hội thay quần áo sạch sẽ cho bé con, sau đó đem cái yếm nhỏ dính đầy nước mắt nước miếng ném vào trong rổ giặt quần nhóc lúc ngủ có người ôm nên cực kì ngoan, Nguyễn Mộng ngắm con, đôi mắt ánh lên sự dịu dàng khôn xiết, đại thần nhìn vợ liền cảm thấy cuộc sống thế này không còn gì hơn nữa, ôm nhẹ vai Nguyễn Mộng, cúi đầu nói“Ngủ một chút đi.”Nguyễn Mộng vừa bị anh làm đau lưng, cũng mệt mỏi, vì vậy gật đầu, ôm Vệ Tiểu Bảo vào lòng, bé con tự bất giác đưa tay lên bầu иgự¢ mềm mại tròn trịa của cô, Vệ Cung Huyền ở sau lưng thấy liền tối mặt. Đứa bé nào cũng thích sờ mễ mễ sờ gãi gãi… Tiểu Bảo nhà bọn họ cũng không ngoại Mộng thở dài một tiếng, mặt tràn đầy yêu thương nhìn con trai béo ụt ịt trắng non mềm, cũng nhắm mắt lại, mặc kệ Vệ Cung Huyền đang giận đến bừng cả nhìn con trai đang dang tay chân ngủ một hồi lâu, mới tức giận hừ một tiếng, đem bà xã ôm sát, cũng nhắm mắt đầy năm của Vệ Tiểu Bảo cứ như vậy mà oanh oanh liệt liệt trôi qua.……..Sáng ngày thứ hai mới bảy giờ rưỡi, đại thần cùng Nguyễn Mộng vẫn còn ôm nhau ngủ sau, nhưng Vệ Tiểu Bảo do hôm qua ngủ sớm nên tỉnh lại mắt to tò mò nhìn một chút ba mẹ ôm nhau ngủ, sau đó thiên tân vạn khổ mới bò được từ trong lòng mẹ ra, vượt qua người mẹ, cuối cùng bò đến sau lưng Vệ Cung Mộng ngày hôm qua bị dày vò bi thảm, mới nghỉ ngơi nên bây giờ vẫn còn say ngủ, nhưng Vệ Cung Huyền đã ngủ đủ, vừa cảm thấy có động đến người, anh lập tức mở ba tỉnh, Vệ Tiểu Bảo toe toét khoe tám cái răng nho nhỏ nhọn nhọn gặm mặt Vệ Cung Cung Huyền làm sao có thể cho bé con gặm, anh ngủ cả đêm, râu lại mọc ra, nếu để mặt non mềm của con trai bị thương, người đầu tiên bị bà xã hỏi tội chính anh đó. Bị ba xách qua một bên Vệ Tiểu Bảo rất không cao hứng, nhìn ba, ba không để ý tới bé con, bé lại leo lên người ba nhìn mẹ một chút, hiểu rõ nhất và chiều bé con nhất là mẹ, mẹ vì sao không để ý đến bé, đây là vì sao a?Đầu nho nhỏ không giải thích vấn đề phức tạp như thế, vì vậy miệng bắt đầu mở to, rất nhất định sẽ Cung Huyền thật là phục Tiểu Tổ Tông này, anh rón rén buông bà xã ra, ôm con, áo choàng tắm trên người lùng thùng, nhìn đồng hồ thấy đã gần tám giờ, liền ôm tiểu đậu đinh bé nhóc đi về phía phòng răng rửa mặt cạo râu, Vệ Tiểu Bảo ngồi ở trong phòng tắm giả bộ ngoan hiền cười cười nhìn, còn muốn đưa tay bắt lấy bọt trên mặt Vệ Cung Huyền.“Rút ra rút ra, rút ra rút ra…”Vừa nói vừa vỗ vỗ hai bàn tay nhỏ xinh.“Tiểu tử thằng nhóc kia, con cho rằng kêu như thế ba liền không tức giận nữa à?”Vệ Cung Huyền liền bắn mấy giọt nước vào mặt Vệ Tiểu Bảo bé con vui vẻ hơn, không ngừng gọi rút ra rút ra’.Anh nhanh chóng rửa mặt xong, sau đó lại lấy khăn lông ướt lau mặt cho con trai, lau xong mặt, Vệ Tiểu Bảo lắc lắc cái ௱ôЛƓ, đại thần nhìn một cái cũng biết Tiểu Bảo muốn xuỵt xuỵt, vội vàng ôm đến bồn quyết xong nhu cầu sinh lý, Vệ Tiểu Bảo bẹp cái miệng nhỏ nhắn, bàn tay nhỏ sờ lên mặt của ba, vui sướng hài lòng mà cười cười. Rón rén ôm con ra phòng ngủ, Vệ Cung Huyền tăng điều hòa lên hai độ. Vệ Tiểu Bảo nhìn mẹ không đi, chỉ vào Nguyễn Mộng hướng về phía ba gọi tê tê’.Vệ Cung Huyền hôn mặtTiểu Bao Tử“Tiểu Bảo ngoan, mẹ mệt mỏi, để mẹ nghỉ tí.”Vệ Tiểu Bảo nghe không hiểu ba đang nói cái gì, vẫn như cũ nhất quyết gọi tê tê’. Nhưng Nguyễn Mộng ngủ rất say nên không trả ăn sáng Vệ Cung Huyền làm rất đơn giản, sữa tươi, sandwich cùng chân giò hun khói trứng Tiểu Bảo thấy ăn, mắt liền sáng, không ngừng há mồm a a a, đại thần liền đút cho bé một hớp sữa tươi, sau đó lại lấy một miếng bánh bao, bé con bẹp miệng, đòi Cung Huyền không đồng ý, Vệ Tiểu Bảo lúc ấy sẽ định khóc, thật may là anh tay mắt lanh lẹ đã giấu đi cái Tiểu Bảo mặc dù thích ăn, nhưng cũng rất dễ dụ, chỉ cần không nhìn đến thì cũng sẽ không ôm con trai trở về phòng gọi bà xã rời giường, tiểu tử cậu nhóc vừa nhìn thấy mẹ, lập tức nở nụ Mộng cảm giác mình hình như là đang bị cái gì rửa mặt… Dinh dính nhơn nhớt, khó chịu, cô miễn cưỡng mở một con mắt, đập vào mi mắt là khuôn mặt to tròn của bé con, cô cười cười, còn chưa kịp nói chuyện, lại có người đi tới hôn cô. Được rồi, cô là bị đại thần cùng Tiểu Bảo hôn nhìn khuôn mặt hai người đàn ông mà cô yêu nhất, giọng Nguyễn Mộng có chút khàn khàn“Chào buổi sáng.”Vệ Cung Huyền nhẹ nhàng hôn môi của cô“Chào buổi sáng.”Nghe không hiểu ba mẹ đang nói cái gì Vệ Tiểu Bảo liền gọi tê tê’, bị Vệ Cung Huyền ôm lại, Nguyễn Mộng nhân cơ hội đi rửa công ty tất cả mọi người đều kinh ngạc, bọn họ nhìn mà không nói nên lời, đại BOSS trong иgự¢ ôm tiểu nhóc con, tay dắt một cô gái, vừa nói vừa cười đi vào đại sảnh, tất cả mọi người như bị đóng họ sững sờ nhìn một nhà ba người trước mắt , nhìn tới đại BOSS đã từng đối với tất cả tấm lòng yêu thương của nhân viên nữ vô cùng lạnh lùng cùng lãnh đạm, trong nháy mắt hóa thân thành người đàn ông đầy yêu thương cùng ôn nhu, mọi người nhìn mà muốn rớt cả cằm phòng làm việc, Nguyễn Mộng mới biết thì ra là Vệ Cung Huyền đã sớm có chuẩn đang ở phía sau bàn làm việc, trên ghế salon gần đó có rất nhiều các quản lý, một phía khác đã được thiết kế thành khu trò chơi để đầy những món đồ chơi trẻ em, nhất định là đã sớm có ý định đưa cô cùng con trai tới Tiểu Bảo vừa thấy nhiều món đồ chơi như vậy, nhất thời hưng phấn tay chân ngọ nguậy muốn đi xuống, Nguyễn Mộng không còn cách nào khác, đành thả nó xuống, bé con xẹt một cái bò thật nhanh, cô ở phía sau thong thả từng bước đi Tiểu Bảo cầm lấy một con rối Ϧóþ mũi túm tai, con khỉ nhỏ bị làm biến dạng phát ra tiếng kêu thê thảm khác thường, tiểu ác ma cảm thấy thế thật thích, giày xéo càng vui vẻ Mộng ngồi vào bên cạnh bé, nhéo nhẹ cái mũi nhỏ, nhìn bé giương cái miệng nhỏ nhắn cười a a, tiện tay lấy một cái núm ✓ú cao su sạch sẽ cho bé, Vệ Tiểu Bảo ngậm núm ✓ú cao su, cầm con khỉ nhỏ hướng Nguyễn Mộng như đưa một vật vô cùng quý báu, đôi mắt to cười đến híp ở bàn làm việc nhìn văn kiện mà Vệ Cung Huyền không thể tập trung, anh thỉnh thoảng lại đưa ánh mắt hướng về phía bà xã cùng con trai, nhưng lại phát hiện hai mẹ con không hề để ý đến mắt lại hướng về phía mấy quản lý đang đứng trước bàn báo cáo công tác, cảm thấy bọn họ nhìn thật là chướng mắt, phất tay đuổi người, các quản lý mở cửa nhảy ra, trước khi đóng cửa vẫn không quên liếc mắt nhìn đại BOSS đối mặt thuộc hạ cùng bà xã hoàn toàn là hai bộ mặt, sau đó đau đớn dằn lòng tự hỏi vì sao mình không phải là nữ bịp, lừa bịp, quá lừa bịp rồi. Nhìn bà xã cùng con trai thì dịu dàng triền miên, xoay người nhìn bọn họ liền trưng ra vẻ mặt lạnh lùng sắc mặt không biến, sao có thể thế được?Làm qua loa cho xong mấy văn kiện trước mặt, đại thần chờ không được muốn tham gia vào thế giới trò chơi cùng bà xã và con Mộng đang cùng Vệ Tiểu Bảo chơi xếp gỗ, vừa nói vừa dạy Vệ Tiểu Bảo nói chuyện, bé con thỉnh thoảng lại hé cái miệng nhỏ nhắn ra cười toe toét, núm ✓ú cao su màu hồng nổi bật khiến cả người bé giống như một tiểu kim đồng phấn điêu ngọc trác, cực kỳ đáng Nguyễn Mộng từ phía sau, Vệ Cung Huyền cười nhẹ hôn vành tai cô, nhỏ giọng hỏi“Chơi trò gì mà vui vẻ thế?”Nguyễn Mộng cười nhẹ, “Xếp gỗ.”Cô luyến tiếc nhìn về phía ghép hình vừa để bên kia, sói xám của cô còn chưa có ghép xong tiếc lực phá hoại của Vệ Tiểu Bảo quá lớn, luôn không thích cô đem lực chú ý để vào nơi khác trừ bé ra. Cô nếu không chơi cùng bé, tiểu ác ma liền lập tức phát công tới phá hủy đồ cô đang miếng ghép sói xám bây giờ đã ít đi vài khối, cũng không biết là đã bị bé giấu đi nơi nào.“Chơi chung đi.”Vệ Cung Huyền lại hôn cô một cái, thấy con trai mũm mĩm cũng ngửa lên khuôn mặt nhỏ nhắn đưa tới, cũng hôn một Tiểu Bảo có được sự chú ý của ba, cười càng vui vẻ hơn, quơ múa miếng gỗ trên tay, kết quả liền đem lâu đài nhỏ vất vả mới lắp được đẩy ngã!Cậu nhóc sững sờ nhìn nhìn, giây lát sau, miệng chu lên, bắt đầu khóc. Nguyễn Mộng vội vàng ôm bé vào trong lòng dỗ dành, Vệ Cung Huyền béo hai má trên mặt bánh bao của Vệ Tiểu Bảo“Khóc khóc khóc, đàn ông con trai mà khóc cái gì?, chúng ta làm lại một lần nữa!”Nói xong liền nhanh chóng mang mấy miếng gỗ đem qua một bên bắt đầu Tiểu Bảo nhìn động tác của ba, ngừng khóc, dùng dằng mãi mới từ trong lòng Nguyễn Mộng bước xuống, bò đến trước mặt Vệ Cung Huyền, bàn tay mũm mĩm thỉnh thoảng cầm một khối xếp gỗ đưa cho ba, thỉnh thoảng thấy ba ráp không đúng ý mình, còn đẩy Cung Huyền vừa bực mình vừa buồn cười, cuối cùng cũng không có cách nào khác, chỉ có thể tiếp tục theo hướng bàn tay mập mạp của Vệ Tiểu Bảo chỉ mà Mộng phụ trách ở một bên đưa xếp gỗ, một nhà ba người chơi vô cùng vui bàn, điện thoại nội bộ vang lên, nhưng Vệ Cung Huyền chẳng muốn đi nhận, điện thoại vang lên thật lâu, cuối cùng rốt cuộc ngừng một lát sau, cửa phòng làm việc bị gõ, nhưng tất cả vẫn đắm chìm trong trong không gian hạnh phúc của một nhà ba bị đẩy ra một khe hở, thư kí Chu cẩn thận từng li từng tí ló ra cái đầu nhỏ, cô vừa định hô một tiếng tổng tài, thì có một cánh tay khác đem toàn bộ cửa đẩy Minh Tích vốn là muốn cho Vệ Cung Huyền một bất ngờ, nhưng cô ta không nghĩ sự kinh hỉ mình dành cho anh, lại bị anh làm cho kinh sợ!Cô ta đứng ở ngoài cửa, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm một nhà ba người đắm chìm trong thế giới trò chơi, bọn họ không ai quay đầu đàn ông anh tuấn bất phàm kia, khóe mắt đuôi mày đều mang nụ cười ôn nhu như gió xuân, một tay anh ôm người phu nữ, một tay ôm con trai, tự tay day đứa trẻ trong lòng chơi ráp khối thoảng còn có một trận tiếng cười lớn truyền đến, cho dù cách khá xa, cô cũng có thể rõ ràng cảm nhận được không khí vui vẻ của bọn Tiểu Bảo là người đầu tiên phát hiện đứng ngoài cửa có hai người bé không biết, ngón tay mập mạp giơ lên hướng về phía cửa, vừa chỉ vừa gọi Tê tê, tê tê’.Nguyễn Mộng theo tay bé nhìn ra cửa, cả người đột nhiên cứng Cung Huyền cảm thấy bà xã trong иgự¢ thần sắc có điểm không đúng, liền ngẩng đầu nhìn lên, chân mày khẽ nhíu lại, nụ cười dịu dàng trước đó từ từ thu lại“Cô vào bằng cách nào?”Chu thư kí vội vàng trả lời“Cố tiểu thư là đại diện Cố thị phái tới, vừa rồi tôi có gọi điện thoại nội tuyến, Vệ tổng ngài không có nhận, cho nên tôi liền xin Cố tiểu thư ở phòng tiếp khách chờ một chút, muốn tôi trước gõ cửa, không nghĩ tới Cố tiểu thư cũng đi theo tới…”Ngụ ý chính là cô vô tội, việc Cố Minh Tích đi vào cùng cô một chút quan hệ cũng không đi ba trợ giúp, Vệ Tiểu Bảo tay bé không nâng nổi khối gỗ. Bé Ulla Ulla kêu lên, liều mạng lắc lắc mặt Vệ Cung Huyền, Vệ Cung Huyền bật cười, véo véo lên gương mặt bánh bao của bé, nghiêm túc giúp bé tiếp tục ráp lâu đài, không chút để ý nói“Cô mang Cố tiểu thư đi qua phòng khách trước, chút tôi nữa sẽ qua.”Chu thư kí thở phào nhẹ nhõm, cô còn tưởng rằng mình sẽ bị mắng biết Vệ tổng ở trong công ty nổi danh là thích xoi mói, tốc độ đổi thư ký giống như thay quần áo, cô đã là thứ… thứ mấy tôi thay rồi đó?“Dạ, Cố tiểu thư, xin mời đi bên này.”Cố Minh Tích chỉ lạnh lùng nhìn cô một cái, Chu thư kí co rúm lại một chút, chợt cảm thấy mình giống như thấp đi một đoạn, sau đó liền suy nghĩ không nên so đo với người ngoài, dù gì cô cũng là nữ nhân viên cao cấp, là thành phần tri thức, làm công cho người ta lại không thua kém ai, dựa vào cái gì muốn cô lui về phía sau một bước?Lập tức ngăn cản đến trước mặt Cố Minh Tích, cường ngạnh vươn tay“Cố tiểu thư, xin mời theo bên này.”Cố Minh Tích không thèm nhìn Chu thư kí một cái, khuôn mặt tinh xảo như vẽ mang theo hơi nước nhu hòa, nhìn về phía Vệ Cung Huyền thủy chung chưa từng liếc mắt nhìn qua mình“Huyền, anh nỡ đối với em như vậy sao?”Nguyễn Mộng lại cứng đờ, cô dùng dằng muốn từ trong иgự¢ Vệ Cung Huyền tránh ra, nhưng lại bị anh giữ chặt“Ngoan, chớ lộn xộn.”Cô cắn môi, ý bảo Chu thư kí rời đi trước, dù sao đây không phải là cái chuyện vẻ vang thư kí mở to đôi mắt tò mò, nhưng vì tiền lương của chính mình mà suy nghĩ, vẫn là nên lui xuống, trước khi đi không quên quan sát Cố Minh Tích từ trên xuống công sở cao cấp, vóc người lả lướt, trước sau lồi lõm, dáng dấp cũng xinh đẹp, thoạt nhìn chính là bộ dạng điềm đạm đáng yêu, nhưng cũng không thể gạt được ánh mắt của những người phụ nữ!Nhìn phong thái của Cố tiểu thư, có chỗ nào là tôi bàn công việc, rõ ràng là tới đoạt đàn ông?Từ lúc cô ta bắt đầu nhìn thấy Vệ tổng, con mắt vẫn không hề rời đi, cũng không quan tâm Vệ tổng người ta đã sớm kết hôn sinh con rồi!Tiểu tam, đây chính là tiểu tam, tiểu tam trong truyền thuyết!Cô rất muốn ở lại xem đến cuối cùng, nhưng suy nghĩ về túi tiền của mình, vẫn nên rời đi thì Chu thư kí rời đi, Cố Minh Tích liền đi vào, cũng không đóng cửa, trực tiếp đi về phía Vệ Cung Huyền, hoàn toàn không nhìn đến Nguyễn Mộng cùng Vệ Tiểu Bảo, trong mắt giống như chỉ có một mình Vệ Cung chân êm ái, mắt từ từ khép lại, nước mắt nơi khóe mi chỉ trực trào rơi, thoạt nhìn rất nhu nhược, vô cùng trìu mến nói“Huyền, anh …. Sao anh có thể đối xử với em như vậy?”Kiếp trước, cô ta cũng là dựa vào bộ mặt giả dối như vậy, làm cho mình càng ngày càng ghen tỵ cô ta, càng ngày càng hận cô ta, từ đó gây ra vô số thương tổn cho bản thân cho mình cùng người là một khuôn mặt mỹ lệ nhu nhược như vậy, nhưng lại tràn đầy tâm cơ cùng những lời giả ma kiếp trước lại bắt đầu xuất hiện, Nguyễn Mộng theo bản năng tiến sát vào иgự¢ Vệ Cung Huyền, ôm chặt con, chồng cùng con trai của cô, tuyệt đối không thể lại bị ướק đi lần nữa, tuyệt đối không thể!Vệ Cung Huyền sờ sờ mặt Nguyễn Mộng, nhỏ giọng nói một câu“Đừng sợ.”Anh không biết Nguyễn Mộng đang sợ cái gì, lẽ ra bảo bối phải chưa từng gặp qua Cố Minh Tích mới đúng, nhưng phản ứng này… Sao lại giống như nhìn thấy quỷ?Mặc kệ, bây giờ bà xã anh mới là quan trọng đứng lên, kéo Nguyễn Mộng, lại nhận lấy Vệ Tiểu Bảo nằm trong иgự¢ cô, mang cô đến một bên sofa ngồi xuống, xoay người đi tới phòng nước cầm hai chai sữa tươi ra chai rót vào trong bình sữa, một chai cắm ống hút, bà xã cùng con trai mỗi người một Tiểu Bảo chu cái miệng nhỏ nhắn lên uống sữa, tay của bé nhỏ, nâng không được bình sữa, Nguyễn Mộng liền giúp bé cầm, nhìn con trai trắng noãn đáng yêu của mình, sự sợ hãi từ đáy lòng cô dần rút đã thua một lần, không thể lại thua thêm lần nữa. Ôm con trai vào иgự¢, Nguyễn Mộng trầm mặc ʍúŧ sữa, không nói Vệ Cung Huyền không để ý đến mình, Cố Minh Tích lại gọi một tiếng“Huyền…”“Xin gọi tôi là Vệ tổng.”Cầm khăn ướt đi tới bên cạnh bà xã, đem bàn tay mập map của Vê Tiểu Bảo tỉ mỉ lau một Cuna Huyền phát hiên trong lòng mình lại vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn vì Cố Minh Tích xuất hiện khiến cho thời gian cả nhà mình cùng chơi đùa bị chấm dứt sinh ra một cảm giác bực bội cùng chán nhìn lướt qua người phụ nữ ăn mặc xinh đẹp chói mắt đứng cách đó không đã từng yêu cô ta, từ sau khi cô ta rời khỏi không có thêm bạn gái, cũng không động lòng với bất kì người phụ nữ nào khác, một lòng một dạ chờ cô ta trở tại…. Đôi mắt đen dịu dàng dừng lại nhìn vợ con trong иgự¢, đây mới là chỗ cho tâm hồn của anh.“Cô không phải là đại diện Cố thị tới sao?”Cô ta lấy danh nghĩa Cố thị tới, nhưng chỉ là muốn cho anh một bất ngờ mà Minh Tích trong lòng có chút buồn bực, nhưng cô chưa bao giờ vì tâm tình trong lòng mà xem nhẹ biểu cảm trên mặt. Mắt cô rủ xuống như có muốn vàn ấm ức“Em chỉ là muốn cho anh một bất ngờ mà thôi… Em quấy rầy anh sao? Nhiều năm không gặp như vậy! Em cho là anh nên giống như em…”Nguyễn Mộng kiếp trước chưa từng một lần trải qua việc này, cô cũng không biết Cố Minh Tích lần đầu tiên nhìn thấy Vệ Cung Huyền là cái dạng gì, nhưng bây giờ xem ra, người phụ nữ này tựa hồ cũng không biết bọn họ đã kết hôn vẻ mặt đó… Đó là loại nhu nhược lại điềm đạm đáng yêu, ngay cả khi biết bộ mặt thật Cố Minh Tích, cô cũng có chút mềm lòng, Vệ Cung Huyền thì sao?Thật ra thì bộ dạng lê hoa đái vũ giả tạo này, ở trước mặt người đàn ông cô yêu, mới là trân bảo, còn ở trong mắt người đàn ông không yêu cô, cũng chỉ là một vẻ ngụy trang đáng buồn cười Cung Huyền kinh ngạc vì đột nhiên anh cảm thấy nước mắt của Cố Minh Tích vô cùng dối trá, vậy tại sao trước kia lại nhìn không ra? Là bởi vì người trong cuộc mơ hồ, hay là bởi vì cô trước kia không phải như thế?Thấy Vệ Cung Huyền không nói lời nào, Cố Minh Tích cho là anh đang nhớ lại những kỉ niệm đẹp trước kia của bọn họ, lại tiến lên phía trước một bước“Huyền, em rất nhớ anh, sao anh có thể cùng với người phụ nữ khác? Lúc đó chúng ta không phải đều đã nói muốn cả đời cùng nhau sao?”Vệ Cung Huyền không nhịn được giật thót mình, tại thời điểm chưa biết Nguyễn Mộng, anh thường cùng cô xem vài phim thần tượng, những lời thoại trong đó cùng suy nghĩ trong lòng giống nhau một cách kỳ “Chúng ta không phải nói sẽ cả đời ở chung một chỗ sao” này, chính là một câu có một không hai trong đó. Chẳng lẽ mình chính là vai nam chính não hỏng trong mấy phim thần tượng vớ vẩn đó hay sao?“Quên giới thiệu, Cố tiểu thư, đây là vợ tôi Nguyễn Mộng, con trai Vệ Nặc.”Nhìn về phía Nguyễn Mộng.“Bảo bối, đây là Cố tiểu thư, mối tình đầu của anh, cũng là thiên kim của Cố thị, từ nhỏ cùng nhau lớn lên.”Hai người phụ nữ đều cùng bị sửng sốt, không ai có thể nghĩ đến việc Vệ Cung Huyền sẽ giới thiệu thẳng thắn như tiểu thư cùng bảo bối, từ cách gọi đã cho thấy sự khác Mộng an ổn trong lòng một chút, cô lộ ra một nụ cười mỹ lệ không màng danh lợi“Cố tiểu thư, chào cô.”Mơ màng nhớ lại thời điểm kiếp trước khi mình nhìn thấy Cố Minh Tích, vô cùng kích động, hận không thể ɢɨết ૮ɦếƭ người phụ nữ vẫn luôn chiếm vị trí quan trọng trong lòng chồng cô, hoàn toàn không có một tia tỉnh bộ dáng điên cuồng cố chấp càng tôn thêm hình ảnh vô tội cùng dịu dàng của Cố Minh giờ nhớ lại, Nguyễn Mộng chỉ muốn hung hăng mắng mình Cô thiệt là ngu cười của Cố Minh Tích trong nháy mắt có chút rạn nứt, nhưng rất nhanh cô liền điều chỉnh trở lại“Nguyễn tiểu thư.”Nói xong liền hướng về phía Vệ Cung Huyền“Huyền… à, Vệ tổng, hiếm khi em mới trở về một chuyến, nể mặt tình bạn của chúng ta liệu anh có thể cùng ăn bữa cơm, chúng ta cùng ôn lại chuyện cũ, liệu có được không anh?”So sánh với Cố Minh Tích, Nguyễn Mộng cảm thấy mình quả thật vẫn còn quá trẻ con phụ nữ này trong lòng rõ ràng cực độ khó chịu cùng phẫn hận, nhưng biểu hiện trên mặt vẫn như bình thường, sao cô ta có thể làm được?Kiếp trước mình bại bởi cô ta, thật ra thì cũng không coi là thua thiệt. Từ lúc cô ta đi vào cho đến bây giờ còn chưa tới mười lăm phút, nhưng tâm trạng đã thay đổi không dưới ba án trong nháy mắt biến thành bình tĩnh, giống như đối với cách xưng hô chán ghét kia không hề tồn tại. Vệ Cung Huyền dường như vẫn là bạn trai, mà mình cùng Tiểu Bảo lại là người vô hình, hoàn toàn không tồn Cung Huyền suy nghĩ một chút, nhìn xem thời gian dường như đã đến bữa trưa, liền ừ một tiếng, vừa định bảo Cố Minh Tích đến phòng khách ngồi đợi, từ cửa truyền đến một trận âm thanh vỗ tay.“Lấy lui làm tiến, hay thật, hay thật, thật là hay a.”Đó chính là Long thần thấy đầu không thấy đuôi Ôn Dư Thừa – Ôn ta nhanh chóng đi vào, không thèm nhìn Cố Minh Tích một nhỏ anh và người phụ nữ này vẫn luôn không hợp nhau, cũng chỉ có lão Vệ ngu ngốc vẫn cho rằng người phụ nữ này đơn thuần như một tờ giấy lấy Vệ Tiểu Bảo từ trong иgự¢ Nguyễn Mộng, anh nhéo nhéo mặt bánh bao của tiểu tử béo ụt ịt, quay sang Nguyễn Mộng lắc đầu thở dài“Aiz…”Nguyễn Mộng nhịn, nhưng Ôn Dư Thừa không nghĩ cứ như vậy bỏ qua cho cô ta“Nhìn cháu tôi dáng dấp thật là càng lúc càng giống viên bánh bao nha. Bánh bao em nói anh xem, nếu sau này thằng bé lớn lên qiốnq em, thì phải làm sao bây giờ?”Nguyễn Mộng tiếp tục nhẫn.“Hiện tại hình như đang phổ biến hình ảnh các tiểu thư dịu dàng cùng nhu nhược nhỉ, anh thấy thằng bé rất có tiềm lực.”Ôn Dư Thừa gật đầu, càng nhìn Vệ Tiểu Bảo trong иgự¢ càng thấy được về sau sẽ là Mộng không nhịn được, cô vừa định lên tiếng, Vệ Cung Huyền đã một quyền đánh qua“Con người ૮ɦếƭ tiệt như cậu không nên gần con tớ.”Không nói hai lời liền lấy lại Vệ Tiểu Bảo, ôm vào lòng, tiện liếc qua Ôn Dư Thừa một cái, dặn dò“Tớ và bảo bối đem thằng bé đi thay quần áo, cậu tiếp chuyện Cố tiểu thư một chút.”Cố tiểu thư?Ôn Dư Thừa nhíu mày, xưng hô này không tệ a, lão Vệ đã thông suốt rồi sao?Uổng công anh vừa nghe thấy việc Cố Mình Tích đến công ty liền điên cuồng chạy đến, chỉ sợ lão Vệ lại bị mê hoặc, hiện tại vừa nhìn, cũng không giống như là trước kia khoát khoát tay“Được rồi, giao cho tớ.”Đưa mắt nhìn một nhà ba người Lão Vệ vào phòng nghỉ ngơi, anh xoay người, thoải mái ngồi vào trên ghế sa lon, bộ dáng cực kì ngang ngược, cũng không thèm để ý Cố Minh lại Cố Minh Tích bắt chuyện mỉm cười chào hỏi“Xin chào, Dư…”Lời còn chưa dứt đã bị Ôn Dư Thừa cắt đứt“Đủ, không cần làm quen với tôi, hai ta cũng không quen biết nhiều, cô kêu tôi Ôn thiếu, hay Ôn tổng đều được, nhưng đừng gọi tôi là Dư Thừa, tiểu gia tôi nghe không nổi.”Anh không chút nào che giấu sự chán ghét của mình đối với Cố Minh Tích, trước kia duy trì sự hòa bình là bởi vì lão Vệ thích cô ta, mà lão Vệ lại là huynh bây giờ lão Vệ đã kết hôn, con trai cũng đã có, anh làm gì còn phải tiếp tục đóng giả chứ?Hơn nữa, người phụ nữ này ngay cả một chút của bánh bao so ra cũng đều thua kém không phải sao?Cố Minh Tích rất muốn nổi giận, từ nhỏ đến lớn, ai cũng thích cô ta, ngay cả Vệ Cung Huyền trời sinh tính tình lãnh đạm đối xử với cô ta cũng dịu dàng hơn người khác một chỉ có Ôn Dư Thừa này, hai người bọn họ từ nhỏ không thể cùng chung bàn, gặp mặt, anh ta luôn muốn chê cười mình một phen, bất kể mình lấy lòng kiểu gì cũng đều vô này cô cùng Vệ Cung Huyền xác lập quan hệ yêu đương, anh ta đối với cô thái độ mới tốt hơn được một chút, hiện tại lại biến trở về rồi như cũ!“Ôn thiếu thật biết nói đùa, chúng ta dù gì cũng coi như cùng nhau lớn lên…”“Ai cùng nhau lớn lên với cô vậy?”Ôn Dư Thừa móc móc lỗ tai, thổi thổi ngón út.“Chớ nghĩ Cố gia có nhiều năng lực, nếu không có Vệ gia giúp đỡ, cô cho rằng cô bây giờ còn có thể làm thiên kim đại tiểu thư à?Cùng nhau lớn lên… Cô cũng đừng hạ thấp thân phận tiểu gia của tôi, về sau tiểu gia còn phải lấy vợ đấy.”Mượn tiền tài thế lực nhà lão Vệ phát triển nhà mình, còn dám không nói tiếng nào để lại thư chia tay ra nước ngoài du học, mẹ nó, anh chưa từng gặp qua loại nào có thể đê tiện hơn Cố đâm trúng chỗ đau, Cố Minh Tích thiếu chút nữa nhịn không được. Nhưng cô ta cuối cùng vẫn ẩn nhẫn cười cười“Ôn thiếu thật biết nói đùa.”“Tôi cũng không hay nói đùa.”Ôn Dư Thừa nhặt hộp sữa tươi Nguyễn Mộng chưa uống hết để bên cạnh, xé toang phần nắp rồi uống.“Dù sao loại đàn bà như cô chia tay người yêu xong, sau đó chín năm liền quay lại không quản người ta đã có vợ và sinh con liền muốn đoạt lại, thật là làm tôi thấy cô không đáng để khinh thường.”“Ôn Dư Thừa!”Cố Minh Tích cuối cùng không nhịn được.“Anh làm ơn đừng đối chọi với tôi mãi có được hay không?!”Ôn Dư Thừa cũng không có niềm yêu thích gì chỉ là một yêu tiền, hai là thích xem náo nhiệt, thấy Cố Minh Tích nổi giận, nhất thời cảm thấy vui vẻ.“Nhìn đi, nhìn đi, chính là bộ dáng làm ra vẻ như vậy, cũng may là khi còn bé lão Vệ bị bệnh tăng nhãn áp nên không thấy rõ, nếu không cô bây giờ ngay cả con gái một ông chủ nhỏ cũng không thể làm. Bất quá hiện tại làm được rồi!”Nhắm ngay thùng rác trong góc tường, hộp sữa tươi rơi vào một cách chuẩn xác.“Lão Vệ đã tìm được một cô gái tốt, còn sinh ra một đứa bé béo mập, chậc chậc, tôi xem có người lại muốn tính toán nha!”Lão Vệ trước kia u mê, anh cũng không phải nhìn không phụ nữ này làm những chuyện gì anh đều nhìn được thật rõ ràng. Ừ, vì bảo đảm lão Vệ không vượt rào, cũng vì bánh bao có không thể vứt ông xã đi, hơn nữa để cho Vệ Tiểu Bảo cháu anh không trở thành đứa trẻ đáng thương không có ba, anh vẫn là nên giúp một tay thì sao tiện nhân đã gặp được thì nên ɢɨết. Trước kia anh đã muốn dọn dẹp người phụ nữ này rồi, nhưng nể mặt mũi của lão Vệ nên không có động thủ, hiện tại… hừ trách anh tâm địa độc ác, ai bảo cô ta lại trơ trẽn không có mắt trở về muốn đi câu dẫn đàn ông có vợ chứ?Ôn Dư Thừa trong nháy mắt cảm thấy mình như hóa thân thành chiến sĩ chính nghĩa trẻ tuổi, sắp đại diện công lý trừng phạt người phụ nữ xấu xa lòng dạ độc ác.
Thấy dù bất kể mình nói gì, Nguyễn Mộng cũng trưng ra vẻ mặt không có biểu cảm gì, Cố Minh Tích mơ hồ có loại cảm giác thất cô vẫn không chịu yếu thế liền trừng mắt, lấy thái độ mèo khen mèo dàiđuôi từ trên cao nhìn xuống Nguyễn Mộng, giống như mình là công chúa cao quý, mà Nguyễn Mộng chỉ là cô bé lọ lem quần áo cũ lúc này có một cô y tá đi vào bảo là muốn ôm Vệ Tiểu Bảo đi làm kiểm tra, muốn xác định xem bé đã hoàn toàn khoẻ hẳn Mộng ôm con tới giao cho cô ấy, nhanh chóng đi theo, không nghĩ tới lúc đi đến cửa phòng lại bị Cố Minh Tích giữ lại. Cô muốn thoát ra liềnnói“Cô làm cái gì thế?”“Tôi nói rồi, Nguyễn tiểu thư, chúng ta cần nói chuyện một chút.”Nguyễn Mộng không làm gì được Cố Minh Tích, bị cô ta giữ lại trong phòng, lúcnày điện thoại di động đột nhiên reo vang, Nguyễn Mộng muốn nghe máy,lại bị Cố Minh Tích nhanh tay cướp mắt xinh đẹp lúcnhìn thấy trên màn hình hiển thị hai chữ “ông xã” liền nổi lên một tiaghen tỵ và phẫn nộ, tất cả những thứ này vốn thuộc về Cố Minh Tích cô,không phải là thuộc về Nguyễn Mộng!“Vậy cô rốt cuộc muốn nói chuyện gì?”Nguyễn Mộng nheo mắt lại, cô so với Cố Minh Tích cao hơn vài cm, nhưng bởi vìCố Minh Tích đi giày cao gót mười phân, cho nên ngược lại cô ta cao hơnNguyễn Mộng một chút, Nguyễn Mộng nhìn cô ta đành phải ngẩng đầu lên.“Tôi cũng không muốn cùng cô vòng vo, chúng ta là người thông minh không nói chuyện vớ vẩn, tôi muốn Vệ Cung Huyền, mà cô lại cản đường của tôi. Nếu như cô đủ thức thời, nên biết làm như thế nào, không cần tôi dạy cho cô chứ.”Cầm túi xách rồi bình thản ngồi xuống, Cố Minh Tích khẽ nhếch miệng mỉm cười nhìn Nguyễn Mộng, vô cùng tự tin vào bản Mộng lười nói chuyện với cô ta, kiếp trước cô không quen biết Cố MinhTích, nhưng vẫn nhìn ra người phụ nữ này không thể khinh thường, nhưngkiếp này lại xảy ra chuyện gì đây?Tại sao cô cảm thấy hình như Cố Minh Tích đầu óc có bệnh? Đây là chứng bệnh suy tưởng nghiêm trọng của công chúa sao?“Cô theo dõi nhà chúng tôi lâu như vậy, chỉ là để tôi đây muốn tôi chủ động rời khỏi, đừng tìm khó khăn sao?”Nguyễn Mộng cảm thấy vô cùng nực cười rồi nói.“Cố tiểu thư, cô không có bệnh chứ? Có bệnh cần phải nhanh chóng chữa trị, thời gian không đợi người.”“Nguyễn tiểu thư, tôi là thật lòng, đến lúc đó là cô tự mình rước lấy phiền toái.”Cố Minh Tích bình thản nhìn cô một cái, vuốt ve móng tay được sơn vô cùngtinh tế của mình, thỉnh thoảng thổi một hơi, tư thế kia, phong thái nhàn nhã giống như cô ta đang thẩm trà vậy.“Vốn không phải là đồcủa cô, cô gấp cái gì thế? Coi như miễn cưỡng tranh tôi tay, anh ấykhông phải của cô chính là không phải của cô, cô tội gì phải làm nhưvậy?”Những lời này mặc dù không tính là xuôi tai, nhưng cũng không phải là không như theo quỹ đạo kiếp trước, như vậy hiện tại tất cả mọi thứ NguyễnMộng đang có chính là trộm được, sớm muộn gì có một ngày cũng phải là tại sao? Nếu như trời xanh có ý muốn nói cho côbiết thiên mệnh khó trái, sức người không thắng được thiên ý, thì tạisao muốn cho cô lần nữa sống lại?Thấy ánh mắt dao động củaNguyễn Mộng, Cố Minh Tích biết lời mình nói có hiệu quả. Cô chỉ nghĩNguyễn Mộng là biết khó mà lui, đâu nghĩ đến một vấn đề khác là NguyễnMộng có thể từ chối.“Nguyễn tiểu thư, cô là người thông minh,tôi cũng không cần lừa gạt cô, hiện tại Huyền sở dĩ không có tiếp nhậntôi, một là bởi vì đứa bé, hai cũng là bởi vì cô. Chuyện đứa nhỏ tôi cóthể giải quyết, nhưng còn cô…”Cô ta suy nghĩ một chút.“Tôi hi vọng cô có thể tự động rời đi, cũng tránh cho đến lúc đó bị mất mặt. Năm đó tôi không nói tiếng nào đã bỏ đi, Huyền bây giờ vẫn còn giậntôi, nếu không làm sao có thể bởi vì cô giữa đường xuất hiện mà chấpnhận kết hôn với cô? Tôi nghĩ cô cũng biết miễn cưỡng hái xuống dưa sẽkhông ngọt, phải hay không?”Đợi chút, cái gì gọi là chuyện đứanhỏ cô ta có thể giải quyết? Nguyễn Mộng vụt đứng lên, cô một chút cũngkhông cho là ý tứ trong lời nói của Cố Minh Tích là sẽ chăm sóc thật tốt bảo bối của cô!Nhưng đã quá muộn. Khi Nguyễn Mộng vội vàngchạy tới phòng bình thường Tiểu Bảo làm kiểm tra thì lại được báo làcũng không có để cho y tá ôm Vệ Tiểu Bảo đi làm kiểm nháy mắt, tựa hồ tất cả đều muốn sụp tới bây giờ Nguyễn Mộng mới nhận ra kiếp trước chết đi và bị ghét bỏkhông thể coi là thống khổ, bởi vì cô lúc đó không còn sống, nhưng hiệntại mất đi Vệ Tiểu Bảo, cô lại cảm giác mình còn sống với việc chết đicũng không có gì khác nhau!Tiểu Bảo đâu? Tiểu Bảo của cô đâu rồi?Nguyễn Mộng chạy đi khắp nơi hỏi các bác sĩ, cũng không có người ai đã gặp Vệ Tiểu Tiểu Bảo rất đáng yêu, tính tình lại hoạt bát, từ trước đến nay luôn là một mặt trời nhỏ hấp dẫn ánh mắt của mọi người xung quanh, nếu như bịngười ta ôm đi, làm sao có thể không ai nhìn thấy?Nếu như không bị ôm đi, theo lý mà nói lâu như vậy không nhìn thấy cô, Tiểu Bảo đãsớm gào khóc rồi. Nhưng vì sao trong bệnh viện đột nhiên lại an tĩnh như vậy? Tại sao?Nguyễn Mộng lảo đảo tìm kiếm khắp nơi trong bệnhviện, cũng không có người thấy Vệ Tiểu Bảo. Cuối cùng cô lảo đảo chạy về phòng bệnh, cô cho là đứa bé vẫn còn ở trong phòng, dù Vệ Tiểu Bảo bòloạn khắp nơi, nhưng đầu óc lại rất thông minh, bò trở về cũng chẳng cógì cô thất vọng rồi, nơi nào cũng không có bóng dáng của Vệ Tiểu tới nửa giờ trước cô còn cầm bàn tay mềm mại nhỏ bé của bé, hôn lêntrán của bé, ôm bé lắc lư đùa giỡn, sao có thể sau một cái chớp mắt lạilàm mất bé chứ? !Cô như con ruồi không có ý thứ bay loạn, Cố Minh Tích rời đi lúc nào cũng không chú ý Cố Minh Tích… Cố Minh Tích?Nguyễn Mộng chợt ngẩng đầu lên, cô hoang mang sợ hãi nháy mắt, nhớ tôi câu nói kia của Cố Minh Tích.“Chuyện đứa nhỏ tôi có thể giải quyết”, cô ta giải quyết cái gì? Cô ta muốn giải quyết như thế nào?Trong tay nắm đôi vớ nhỏ chưa kịp đi cho Vệ Tiểu Bảo, hiện tại Nguyễn Mộngkhông quan tâm bất kì cái gì, cô luôn nghĩ rằng người cô không muốn nhất chính là Vệ Cung Huyền, nhưng đến giờ phút này cô mới biết, chân chínhngười không thể mất đi là ai!Đại não đang nhanh chóng vận động, nhưng chân tay lại bắt đầu vô cùng cứng ngắc, Nguyễn Mộng cắn răng từng bước từng bước chuyển hướng đi tới cửa phòng bệnh, nhưng mà cách đókhông xa thấy được Cố Minh điên cuồng chạy tới bắt được y phục Cố Minh Tích gầm thét“Đứa nhỏ của tôi đâu? Cô đem thằng bé mang đi đâu? Nói cho tôi biết nhanh lên, nói cho tôi biết!”Cố Minh Tích bị dọa hoảng sợ, nước mắt tùy theo tràn đầy hốc mắt, tựa hồ bị Nguyễn Mộng làm cho sợ hãi tới mức không nhẹ“Vệ, Vệ phu nhân, cô ở đây nói bậy bạ gì đó a, tôi chỉ là bị cảm tôi đi bệnh viện khám một chút, con của cô ở nơi nào tôi làm sao có thể biết?”Là cô ta, nhất định là cô ta, sẽ không sai, sẽ không có người khác!Nguyễn Mộng điên cuồng bóp cổ Cố Minh Tích, cái gì đều không quản, cô chỉ biết mình kiếp trước chính là bởi vì cô ta đã chết qua một lần, kiếp này lại bởi vì cô ta mà đánh mất Vệ Tiểu Bảo!“Tôi lại hỏi một lần nữa, con của tôi ở đâu? !”Tay cô dồn sức, tiếng hét thê lương như ác quỷ, Cố Minh Tích vô lực giãygiụa, mắt bắt đầu trợn trắng, Nguyễn Mộng cũng không chịu buông tay, côchỉ biết, nếu như cô không tìm được Tiểu Bảo, như vậy nhất định sẽ ở chỗ này giết chết Cố Minh Tích.“Khụ khụ… Huyền, cứu, cứu mạng…”Cố Minh Tích nhu nhược vươn tay hướng về phía sau lưng Nguyễn Mộng, đôi mắt tràn đầy hi Mộng căn bản không nhìn phía sau mình là ai, cô chỉ muốn giết Cố MinhTích, đem cô ta xé thành từng mảnh, cắt thành tám khúc!Vô luậnkiếp trước hay kiếp này, người phụ nữ này ở trong cuộc đời của cô đềumang đến sự hủy diệt, cô ta tước đoạt tất cả của cô, kiếp trước cô tacướp đi Vệ Cung Huyền, cướp đi Vệ Tiểu Bảo, cướp đi tất cả tất cả mọithứ vốn nên thuộc về Nguyễn Mộng, kiếp này cô ta cư nhiên lại mang đicon của mình!Nguyễn Mộng đau lòng sắp chết, cô cho là mình saukhi sống lại rốt cuộc có thể bồi thường cho con trai, nhưng vẫn là đembé vứt bỏ, đây là ông trời trừng phạt cô sao? Trừng phạt cô làm trái với lời thề của cô trước đây, lại một lần nữa yêu Vệ Cung Huyền?Hai tay trên cổ Cố Minh Tích bị dùng sức đẩy ra, nhưng Nguyễn Mộng không để ý, cô chặt chẽ bắt lấy Cố Minh Tích, dù là người phụ nữ trong tay sắcmặt đã trở nên trắng bệch, mắt trợn trắng cũng không chịu buông Cung Huyền trước đem tay Nguyễn Mộng gỡ xuống, cố giữ vững thanh âm hòa hoãn“Bảo bối ngoan, em ở đây làm cái gì thế? Em sắp bóp chết cô ấy!”Nhưng Nguyễn Mộng căn bản không nghe anh nói, chỉ là gắt gao nhìn chằm chằmCố Minh Tích, Vệ Cung Huyền bất đắc dĩ, chỉ có thể cầm cổ tay NguyễnMộng, dùng sức tạo áp lực muốn cho cô buông NguyễnMộng cư nhiên giống như là đã quyết tâm, chính là không chịu buông, màVệ Cung Huyền lại không muốn làm đau cô, ba người nhất thời giằng cokhông cùng vẫn là Ôn Dư Thừa vừa ra khỏi thang máy một tay bổ vào từ phía sau ôm cổ Nguyễn Mộng, mới có thể làm cho cô buônglỏng tay, cả người mềm mại ngã Cung Huyền vững vàngtiếp được cô, không nói hai lời liền cúi xuống ôm cô lên đi về phíaphòng bệnh, cũng không thèm liếc mắt một cái nhìn Cố Minh Tích đang ngãdưới dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, Cố Minh Tích vẫn bịNguyễn Mộng điên cuồng dọa sợ, cô quả thật không dám tưởng tượng, nếunhư mình không phải tính toán thời gian vừa đúng, có thể để cho Huyền và Ôn Dư Thừa cùng nhau chứng kiến một màn như vậy, cô có thể sẽ chết ởchỗ này!Ban đầu cô cho là nhiều lắm sẽ bị Nguyễn Mộng tát mấybạt tay, sau đó cô chảy vài giọt lệ, Vệ Cung Huyền cũng sẽ biết làNguyễn Mộng tự mình đem con vứt bỏ ngược lại đỗ lỗi cho cô, nhưng aibiết một người mẹ mất đi đứa con của mình lại có thể có hành động kinhkhủng như vậy!Che cổ không ngừng ho khan, Cố Minh Tích hao hếthơi sức muốn đứng lên, bên cạnh có vài cô y tá vừa chạy đến nhưng khôngmột người nảo dám đến đỡ mặc dù đối với người phụ nữ suýt bị giết chết này vô cùng thông cảm, nhưng bên trên từng có phân phó,một nhà ba người trong phòng bệnh là không thể đắc lại không ngốc, sẽ không vì một người phụ nữ không hề quen biết mà húy đi tiền đồ của Mộng tỉnh lại rất nhanh, đầu tiên cô mơ màng nhìn bốn phía xung quanh,ngay sau đó hung dữ nhìn chằm chằm Vệ Cung Huyền, trong mắt tất cả đềulà nước mắt, nhưng lại quật cường không chịu rớt xuống.“Bảo bối ngoan, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”Vệ Cung Huyền còn chưa biết rõ ràng tình huống, anh nhìn một vòng khắp nơi mới phát hiện không thấy Tiểu Bảo hoạt bát của mình, tìm thế nảo cũngkhông có.“Sao lại phát hỏa lớn như vậy?”Bàn tay dịu dàng ôm Nguyễn Mộng kéo vào lòng, lại bị cô trở tay giữ lấy cà vạt.“Cố Minh Tích trộm con của em đi, bảo cô ta nói cho em biết Tiểu Bảo ở nơi nào, bảo cô ta nói cho em biết!”Ai có thể tưởng tượng trên thế giới này sẽ có người có thể phát ra loạithanh âm này sao? Thê lương, bi ai, oán hận, giống như là lệ quỷ hàm oan ngàn năm trả Nguyễn Mộng rất nhanh liền chuyển đếntrên người Cố Minh Tích đang lảo đảo đi tới, tay của cô nắm thành quyền, trong mắt tràn đầy hận là người phụ nữ này! Mỗi lần chỉ cần cô ta vừa xuất hiện, bi kịch cùng húy diệt sẽ cùng nhau tiến tới!“Cái gì?!”Ôn Dư Thừa kêu lên một tiếng.“Tiểu Bảo bị Cố Minh Tích trộm đi? !”“Khụ khụ… Tôi, tôi không có…”Cố Minh Tích dựa vào cạnh cửa, có chút suy yếu nhu nhược, nước mắt một giọt một giọt rơi xuống, thoạt nhìn rất đáng thương.“Tôi không có trộm đi con của cô… Vệ phu nhân, tôi biết rõ cô chán ghét tôi, nhưng là cô, cô không thể hãm hại vu oan tôi như vậy, bảo tôi về sau ra ngoài làm sao làm người?Đứa bé là bị y tá ôm đi, sau đó tôi liền không có rời đi tầm mắt của cô, đứa bé không phải là tôi trộm đi.”Bởi vì bị bóp rất mạnh, tiếng Cố Minh Tích có chút thay đổi, giọng nói nghe hết sức trầm thấp khàn khàn, ngược lại càng làm tăng thêm độ tin cậycủa câu chuyện. Ít nhất các y tá vậy xem ngoài phòng bệnh đều tin Cung Huyền chỉ nghiêm túc ngưng mắt nhìn Nguyễn Mộng“Bảo bối ngoan, em khẳng định sao?”“Anh chỉ cần nói cho em biết, anh có giúp em tìm hay không!”Nguyễn Mộng bài xích đẩy anh ra, trong đôi mắt dâng lên tức giận cùng phòng bị khiến Vệ Cung Huyền trong nháy mắt ngây ngẩn cả trai, con trai, con trai của cô đâu?Nguyễn Mộng đi ở trên đường một cách mù mịt, mới vừa đứa nhỏ vẫn còn ngồitrong lòng cô phun bong bóng cười khanh khách, chỉ chớp mắt, lại khôngcó?Đây thật sự là trừng phạt ông trời dành cho cô sao?Nếu như mình không lại một lần nữa yêu Vệ Cung Huyền, không có tự cho là có thể vứt bỏ kiếp trước cùng anh ở chung một chỗ, con trai cô có phảicũng sẽ không gặp chuyện không may?Ít nhất, nếu như chuyện vẫnphát triển giống như kiếp trước, có lẽ thằng bé sẽ không có tình thươngcủa mẹ, nhưng cũng không đến nỗi cứ mất tích như cả rối loạn đan xen, cô lại phá hư cuộc sống của mình sau khi sống trước đến nay nỗi sợ hãi cùng lo lắng với việc cô sống lại vẫn luônđược chôn sâu trong lòng, lúc này Nguyễn Mộng lại hoàn toàn bộc vốn chính là người chết, cô vốn không nên còn sống, là lòng tham của cô đưa đến hậu quả hôm Tiểu Bảo không thấy, thật ra thì có thể trách ai?Nguyễn Mộng đứng ở trên đường, người qua lại không dứt, đột nhiên lên tiếngkhóc lớn. Cô khóc thật đau lòng thật đau lòng, một người mẹ mất đi đứacon, sống hay chết có cái gì khác biệt sao?Nếu như cô không cósống lại, nếu như cô không có sống lại….. Nếu như vì việc cô sống lại mà con trai phải trả giá, vậy cô thà rằng chết ngay lúc này!!!……Vệ Cung Huyền không biết Nguyễn Mộng đã đi nơi nào, đầu tiên anh tìm kiếm khắp bệnh viện, cũng không có ai nhìn thấy vợ của ngủn nửa ngày, anh liền từ một người có gia đình vui vẻ hòa thuận, hạnh phúc , hoàn toàn biến thành mỗi người ly tán một con đều không thấy, ai nói cho anh biết phải làm sao?Anh không nên rời khỏi hai mẹ con bọn họ. Nếu như anh luôn ở bên bọn họ,một bước không rời đi, sao có thể giúp cho người khác cơ cơ hội động thủ chứ?Vệ Cung Huyền cũng không thể tìm được Nguyễn Mộng, cô nhưbiến mất trên thế giới này, bất kể anh tiêu tốn biết bao nhiều tài lựccùng nhân lực cũng không thể tìm được giao hết công việc cho Ôn Dư Thừa, anh thậm chí không có ý định đi đối phó Cố Minh Tích,việc tài vụ gặp khủng hoảng cũng đủ cho Cố thị sứt đầu mẻ trán, anh chỉmuốn tìm được vợ con đã mất của lúc anh không thể hiểunổi, điều này sao có thể chứ? Anh chỉ là buổi sáng đi công ty mộtchuyến, tại sao sau khi trở về, thế giới liền sụp đổ như vậy?Người phụ nữ tàn nhẫn kia giống như biến mất trên thế giới này, điện thoại di động để lại trong bệnh viện, trên người cô thậm chí không mang như vậy mà đi, cũng không có trở lại Huyền biết cô đi tìm con trai, nhưng thế giới lớn như vậy, cô muốntìm như thế nào, đi nơi nào tìm? Cô sao có thể nhẫn tâm để lại một mìnhanh?Vệ Cung Huyền bắt đầu đăng tin tức tìm kiếm ở trên TV vàtạp chí. Anh khẩn cầu mọi người giúp anh tìm được vợ và con trai, thậmchí dùng cả Vệ thị’ tới hứa số người vì lợi ích khổnglồ này mà điên cuồng, nhưng dù điên cuồng thế nào bọn họ vẫn không thểtìm được người phụ nữ xinh đẹp mỹ lệ như trong Dư Thừabắt đầu chú ý một số bài báo, mặc dù anh một chút cũng không tin nhữngxác phụ nữ vô danh kia sẽ là viên bánh bao mềm nhũn béo khi Nguyễn Mộng mất tích anh mới nhận ra bình thường mình yêu cô từ lúc nào, đáng tiếc cô đã là người phụ nữ của Lão Vệ, dù cho anh có yêuthích cũng không thể làm ra chuyện cưỡng bức đoạt vợ người mặc dù hoa tâm, nhưng lại không hạ lưu, vẫn còn hiểu được đạo lý cơ đến một ngày anh nhận được điện thoại từ cục công an, nói là tìm đượcmột thi thể phụ nữ rơi xuống nước, bởi vì ngâm mình ở trong nước nhiềungày nên hoàn toàn thay đổi. Nhưng trên tay có đeo chiếc nhẫn, cùngtrong hình Vệ phu nhân đeo giống nhau như không dám nói cho Lão Vệ, nhưng lão Vệ vẫn Dư Thừa và Vệ Cung Huyền lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nhưng anh cho tớibây giờ cùng chưa từng thấy Vệ Cung Huyền như vậy tuyệt vọng, bi phẫn,chán bọn họ cùng đi nhận dạng thi thể, từtrong tủ lạnh kéo ra thi thể cả người cứng ngắc, trên mặt che một tầngvải trắng ảm Cung Huyền cả người đều ngã vào trên tường, hai tháng qua tìm kiếm khiến cho anh càng ngày càng nản lòng thọái chí, hi vọng mong nhưng anh thà rằng đời này tìm không thấy bảo bối ngoan của anh, cũng không thể chấp nhận thi thể trước mặt này là chiếc nhẫn được đặt ở trong túi vật chứng, Vệ Cung Huyền từ từ vuốtngón áp út tay trái của mình, sau khi bọn họ quyết định vui vẻ sống bênnhau hai người bọn họ ai cũng chưa từng tháo chiếc nhẫn ra, nhưng bâygiờ chiếc nhẫn lại lạnh như Dư Thừa vén vải trắng,gương mặt người phụ nữ đã thối rữa, lộ ra vùng thịt thối rữa, Vệ CungHuyền không chớp mắt nhìn chằm chằm, sau đó bật cười khúc khích, thậttốt, ông trời phù hộ, không phải cô này so với Nguyễn Mộng mập hơn rất nhiều, hơn nữa chỗ gần xương quai xanh không có nốt ruồi đen buồn cười phải cô ấy, không phải cô ấy, thật Cung Huyền mồ hôi lạnh toàn thân, ngơ ngẩn tựa vào vách tường co quắp trượt Mộng, em đang ở đâu, em có biết hay không anh rất nhớ tháng trước anh còn hôn đôi môi cô, ôm cô, bắt cô ăn cháo, nhưng chỉtrong chớp mắt cô liền biến mất, nhẫn tâm ngay cả một câu cũng không lưu lại cho kiên nhẫn của cô làm sao lại kém như vậy chứ?Cũng không thể đợi đến khi anh lấy lại tinh thần, nghe anh nói liền mộtmình chạy đi, chờ anh tìm được cô, nhất định hung hăng đánh cô một Dư Thừa đi tới nâng anh lên, thấp giọng nói, không có tin tức chính là tin tức Cung Huyền căn bản cười không nổi, không có tin tức chính là tin tứctốt, không có tin tức chính là tin tức tốt, hiện tại anh cũng chỉ có thể nghĩ như vậy lừa gạt bản thân mà giới lớn như vậy, xã hội loạn như vậy, mỗi ngày người liều mạng nhiều như vậy, có mấy người có thể sống tốt đây?Cô mới tốt nghiệp đại học liền gả cho anh, sau đó bị anh nuông chiều, lầnđầu tiên đi ra ngoài tìm công việc còn bị người thương tổn, cô sao cóthể ứng phó đây?Bảo bối ngoan, bảo bối ngoan, anh thề, nếu nhưem thật bị anh tìm được, anh nhất định sẽ hung hăng đánh em một trận,hung hăng đánh một không dám về nhà, bởi vì trong nhàkhắp nơi đều là hơi thở Nguyễn Mộng cùng Vệ Tiểu Bảo, giường trẻ con còn đặt ở phòng khách, chuông gió treo phía trên đinh đinh đang đang vang,quần áo bẩn Vệ Tiểu Bảo thay ra còn nhét vào rổ giặt quần không khí xung quanh tựa hồ vẫn tràn ngập mùi sữa thơm trên người hai mẹ con bọn Cung Huyền giống như còn nhìn thấy Nguyễn Mộng ôm con trai đứng bêncạnh anh cười đùam anh nhéo nhẹ gương mặt bánh bao của cô, cô chu miệnglên, sau đó hôn triền bây giờ chỉ còn lại một mình anh mà vội vàng đến mức cả trời đất đều u ám, chỉ biết là tìm người, tìm người, tìm đem toàn bộ công việc đều giao cho lão Ôn, bản thân đăng tin tức trên tv và tạp như cô không muốn trở lại, vậy cũng có người có thể gặp qua cô, có thể nói cho anh biết cô đang ở nơi phải đem cô bắt trở về, ngày đó lời của anh còn chưa kịp nói xong, cô không thể không chịu trách nhiệm như vậy liền bỏ Dư Thừa làm gì với Cố Thị anh cũng không quan tâm, anh sợ bộ dạng mìnhsẽ giống như Bảo bối ngoan ngày đó đi lến bóp chết người Cố đến khi anh tìm được về vợ con, anh sẽ làm cho họ biết đắc tội với Vệ Cung Huyền anh sẽ có hậu quả gì?Cố Minh Tích không phải muốn quay lại với anh đến mức điên rồi sao?Anh sẽ để cho cô ta bể đầu sứt trán, sau đó ở trước mặt Bảo bối ngoan nhỏ cổ tận gốc!Cô ta không phải ghét Bảo bối ngoan, ghét Tiểu bảo sao?Anh sẽ để cho cô ta nhìn bọn họ một nhà 3 người hòa thuận hạnh phúc, sau đó nhìn cô ta tan cửa nát không lâu đâu, anh sẽ tìm được bảo bối noan, và Tiểu bảo sẽ trở về, sẽ rất nhanh tháng thứ ba mất đi vợ con, Vệ Cung Huyền nhận được điện thoại của cha mẹ Nguyễn từ Thành phố S gọi không phải đứa ngốc, biết ngày đó do mình ngẩn người đã khiến choNguyễn Mộng hiểu lầm, cô chắc chắn sẽ không liên lạc với anh, nhưng làsuy bụng ta ra bụng người, cô hiếu thuận như vậy, chắc chắn sẽ khôngkhiến nhạc phụ nhạc mẫu giống mình chịu đựng nỗi đau mất đi đứa bé, rốtcuộc, để cho anh chờ được điện thoại nói không rõràng lắm, đại khái chỉ biết là Nguyễn Mộng gửi một tin nhắn cho chaNguyễn, nói là mình bình an, không cần nhớ mong cô. Nhưng mà, làm cha mẹ làm sao có thể không tưởng nhớ đứa con mình chứ?Vệ Cung Huyềnkhông kịp suy nghĩ, trực tiếp đến Thành phố S, cầm trên tay điện thoạicủa cha Nguyễn, vài chữ ít ỏi này lại khiến cho anh lệ nóng lưng tròng,ngay cả hô hấp cũng đều quên tốt! cô đã bình đánh điện gọi lại, bên kia điện thoại di động lại là một giọng nữ bénnhọn, hỏi cô về chuyện của Nguyễn Mộng, cô lại nói không rõ ràng, chỉnói có một người phụ nữ dùng 50 đồng đổi điện thoại di động của cô gởitin nhắn, những thứ khác một mực không Cung Huyền nhưng không có buông tha, anh hỏi địa chỉ người phụ nữ ở thành phố Q, khuyêncan cha Nguyễn, mẹ Nguyễn muốn đi theo cùng, anh bảo đảm, anh sẽ đem bảo bối ngoan mang phố Q, Vệ Cung Huyền làm sao cũng không có nghĩ đến Nguyễn Mộng sẽ ở Thành phố là một thị trấn rất nhỏ, vốn chỉ là một cái huyện nhỏ, phát triển nhiều năm cũng không thể phồn thịnh nổi, thậm chí ngay cả trên bản đồ cũngtìm không thấy dấu vết của Cung Huyền tốn rất nhiều côngsức mới may mắn từ trong miệng một số người hỏi thăm được vài tuần trước đúng là có người phụ nữ đến nơi này, thị trấn nhỏ, có một chút gió thổi cỏ lay mọi người đều biết, người phụ nữ kia rời khỏi đương nhiên cũnggiống như vậy, vì vậy Vệ Cung Huyền lại một lần thất Mộng đã đi theo chỉ dẫn của người khác đi tới quán trọ Nguyễn Mộng thuê ở trướcđó, thành phố Q năm nay mới vừa mở thêm đường xe lửa, hoàn cảnh xungquanh rất nghèo nàn, taxi, khách sạn, phòng ở tất cả những thứ đã cũcàng không được tu sửa, rách nát không chịu trả tiền,cầm chìa khóa gian phòng Nguyễn Mộng ở trước đó, bởi vì ít người, chonên ông chủ đối với hầu hết khách trọ đều có ấn nóitrước đó có một người khách quái dị, quần áo bình thường, nhìn rất mộcmạc, cũng không còn bao nhiêu tiền, nhưng mà cả người gầy đến dọa người, lúc ông đến thu tiền phòng ông còn nhìn thấy khớp xương cô đều lồi ra,toàn thân giống như một trận gió là có thể thổi ngày từ rất sớm đã ra cửa, không tới buổi tối nhất quyết không trở lại, hơn nữa không nói câu nào, giống như người câm Cung Huyền lưng dựa cửa, từ từ trượt xuống đất, nước mắt từng giọt từng giọt rơi trên sàn nhà bẩn thỉu, trong phòng hơi thở thuộc về NguyễnMộng đã không anh vẫn có thể tưởng tượng được cô lúcđó là lấy tâm trạng gì vào ở nơi này, như thế nào ở thị trấn vắng vẻ dân trí chưa phát triển này tìm kiếm một cách vô cóanh, ba tháng nay cô đã sống như thế nào? Lúc cô đi trên người hoàn toàn không hề mang theo bất cứ thứ gì, một xu cũng không có!Nhưng anh không thể khóc, anh phải tiếp tục tìm cô. Không tìm được Nguyễn Mộng, anh không trở về dù thành phố Q chỉ là một trấn nhỏ, nhưng vẫn có không ít người nhận ra anh chính là người đàn ông đáng thương trên ti vi tìm kiếm vợ con,trong lúc nhất thời người tốt bụng vô số, dĩ nhiên, trong đó phần lớncũng có những người vì số tài sản khổng lồ kể là ai cho tin tức, Vệ Cung Huyền đều nhất nhất ghi nhớ, sau đó cẩn thận kiểmchứng, nhưng trên thực tế chứng minh những tin tức này đều là cũng không phải là người dễ bị lừa gạt, nếu như lừa gạt anh nhữngchuyện khác, anh còn có thể dễ dàng tha thứ, nhưng mà cho anh hi vọnglại để cho anh biết đây chỉ là một âm mưu, vậy thì không thể trách anhđem nỗi thống khổ mất đi vợ con phát tiết ở trên người bọn đó, anh tới gian phòng Nguyễn Mộng đã từng ở, hiện tại vé xe lửa cònchưa sử dụng thẻ căn cước, cho nên anh không có cách nào từ trong mạnglưới kiểm Mộng cũng không dùng điện thoại di động và thẻ tín dụng, hơn nữa theo như lời người gặp qua cô nói, cô ăn rất ít,chỉ mang một cái túi màu xanh nhạt, những thứ khác không có gì Cung Huyền có lúc nhớ cô, nhớ đến mức không chịu nổi, liền từ trong túi móc ra hình của cô, chọt chọt cái trán cùng khuôn mặt bánh bao của cô,hận hận nói, chó con, chờ anh tìm được em, nhất định sẽ cho em biết thành phố Q kết thúc việc tìm kiếm không có kết quả, Vệ Cung Huyền thật ra đã sớm biết, nếu như Nguyễn Mộng đã rời khỏi nhà trọ, vậy thì sẽkhông tiếp tục ở lại thành phố là anh vẫn còn ôm một tiahy vọng, mong đợi cô có thể cùng mình đứng trên cùng một địa phương. Khi anh chuẩn bị rời đi, một người đàn ông ở dài hạn tại quán trọ lần đầutiên gặp mặt nói cho anh biết Nguyễn Mộng mua vé xe lửa đến Thành Cung Huyền có chút không thể tin được, anh không tin ông trời sẽ tại thời điểm anh không còn hy vọng lại cho anh hy nhưng người đàn ông lại nói rất chuẩn xác ngày đó anh ta ở bên ngoàiuống rượu say trở về đụng vào người phụ nữ kia, bởi vì người phụ nữ kiađặc biệt, đặc biệt gầy, hơn nữa bị đụng trúng cũng không nói chuyện, mới khiến cho anh ta nhớ kỹ người kỳ lạ anh ta nhặt giúp cô vé xe rơi trên mặt đất, thuận mắt liếc tới thành phố H ở phía trên, làvé xe lửa tốc hành từ thành phố Q đến thành phố Cung Huyền không có tâm tư tiếp tục cùng anh ta nói chuyện, lòng như lửa đốt màđem tất cả tờ 100 ngàn trong túi tiền lấy ra cho anh ta, sau đó hỏa tốcchạy tới thành phố phố L cách thành phố Q rất xa, xelửa cần mười ba giờ, nhưng máy bay nửa giờ là đủ rồi, Vệ Cung Huyền đặtchân lên thành phố L thì trong lòng còn có chút không dám hiện tại đã thăm dò được quy luật xuất hành của Nguyễn Mộng tám chínphần mười, biết cô chắc chắn sẽ không ở trong khách sạn tốt một chút,đại đa số sẽ ở phòng trọ chung quanh trạm xe lửa, như vậy dễ dàng đilại, thuận tiện ở xung quanh trạm xe lửa tìm bác gái cầm bảng hiệu dụ dỗ kia vừa nghe anh là tìm người mà không phải nghỉlại, từng cái một khuôn mặt dài ra, anh liền dùng phương pháp 100 đồngtiền một cái tin hỏi thăm, kết quả thật sự có một người biết tung tíchNguyễn phố L lớn hơn thành phố Q rất nhiều, cho nênngười nhận ra Vệ Cung Huyền không phải số ít, những bác gái này mặc dùkhông còn trẻ , nhưng vẫn có loại mơ mộng ảo tưởng thời thiếu được Vệ Cung Huyền là người đàn ông trên ti vi tìm vợ con, thái độ đốivới anh lập tức liền nhiệt tình. Ai có thể nghĩ tới người đàn ông đăngtin tìm vợ mà hiện tại trên ti vi vẫn còn thường xuyên đưa tin có thể ởtrước mắt mình chứ?Hơn nữa người đàn ông trên ti vi thon dàicao lớn mặt mày anh tuấn, giơ tay nhấc chân đều vô cùng sang trọng, làmsao giống như những kẻ lang thang trước mắt râu ria xồm xàm quần áo luộm thuộm chứ?Sau khi biết được Nguyễn Mộng ở tại nhà trọ nào, VệCung Huyền kích động không thôi, anh hỏi rõ ràng cô còn chưa đi, cô vẫncòn ở đó, lập tức cả người đều khẩn thậm chí còn cóbộ dáng giống như thiếu niên trẻ tuổi sờ sờ tóc của mình cùng râu ria,sợ gặp mặt cô không nhận ra mình làm tổn hại hình tượng, lại lo lắng nếu mình tự đi rửa mặt một lát thì Nguyễn Mộng nghe được tin tức sẽ chạytrốn, cuối cùng vẫn là quyết định đi bắt người nhưtìm được Nguyễn Mộng, việc đầu tiên anh muốn làm là cái gì? Hung hăngđánh cô một trận? Hay là hôn cô, không nói hai lời liền đem cô áp đảo,dùng sức, dùng sức, điên cuồng ân ái?Nhưng khi trông thấyNguyễn Mộng, Vệ Cung Huyền phát hiện anh cái gì cũng đều không làm được, anh chỉ có thể ôm lấy cô thật chặt, không bao giờ để cho cô chạy Mộng không ngừng chụp anh đánh anh, thậm chí dùng cả hàm răng cắn anh, nhưng Vệ Cung Huyền nhất định không chịu buông ra,hơn nữa còn càng ôm càng đi đã ba tháng, không hề liênlạc với bất kì ai, cho đến khi cô bắt đầu liên lạc cha mẹ Nguyễn, VệCung Huyền lại từ thành phố Q tìm tới thành phố L, à giữa đại khái tốnmột tháng thời gian tìm kiếm, coi như bọn họ đã có gần bốn tháng chưađược gặp nhau Mộng có thể không nhớ Vệ Cung Huyềnsao? Đương nhiên không thể nào, vào lúc đêm khuya yên tĩnh cô nhớ VệTiểu Bảo, nhớ ba mẹ, nhớ bố chồng, mẹ chồng, nhớ Vệ Cung Huyền, nhớ đếnmuốn điên rồi, nhưng cô không thể trở về, cô không có biện pháp vờ nhưchuyện gì cũng không có phát Tiểu Bảo thật sự đã bịngười ta cướp mất, cô có tìm thế nào cũng không thấy, có lẽ mọi chuyệnđều là trừng phạt mà ông trời dành cho cô, trừng phạt cô không tuân thủlời thề trước đó, trừng phạt cô lại một lần nữa yêu thương Vệ nghĩ một chút cũng thế, kiếp trước của cô thất bạicùng thối nát như vậy, ông trời làm sao có thể sẽ cho người như cô mộtlần cơ hội sống lại chứ? Đây chỉ là một bài học mà thôi, khi làm cho côtự cho là cái gì cũng có, sau đó sẽ thống khổ mất mớibắt đầu Nguyễn Mộng cũng không biết nên đi nơi nào tìm, chỉ có thể không đầu không đuôi từ quê Cố Minh Tích, bắt đầu từ nơi được xem là nghèonhất Trung Quốc là thành phố H tìm người cô không cótiền, lại không thể về nhà, không thể làm gì khác hơn là đem nhẫn kếthôn bán cho một người phụ nữ, đổi lấy một vạn đồng, sau đó mua lại mộtmáy tính ngày tìm Tiểu Bảo, buổi tối liền làm phiêndịch, một ngày ngủ không tới bốn giờ, cô cả người bắt đầu gầy gò kịchliệt, vốn là khuôn mặt trẻ con bánh bao mập mạp tất cả đều không còn,cằm nhọn có thể đâm chết người, mặt nhỏ, càng lộ rõ hốc người cô bất cứ lúc nào cũng đều mang hình Vệ Tiểu Bảo, nhưng không có ai gặp qua tìm như thế nào cũng không tìm được, ở tháng thứ ba cô lại mơ thấy kiếp trước, mơ thấy cha mẹ khóc vì cô mà tóc bạc trắng. Nguyễn Mộng từ trong giấc mơ tỉnh lại, cô mất đi Tiểu Bảo, không phải cũng giống như tìnhcảnh cha mẹ mất đi cô sao?Vì vậy cô dùng 50 đồng tiền ở Thànhphố Q mượn điện thoại một người phụ nữ gửi cho cha một tin nhắn, sợ mình sẽ hối hận, cắn răng một cái, không đợi bên kia đáp lại liền mua vé xelửa tốc hành đến thành phố gian dài không cùng ngườikhác nói chuyện dẫn đến có một ngày buổi sáng Nguyễn Mộng bị cảm tỉnhlại, kết quả là phát hiện bản thân mình lại khụ không ra tiếng liên tụckhông càng thêm luống cuống, cũng càng tin tưởng tấtcả đều là ông trời đang trừng phạt mình, trừng phạt cô lòng tham khôngđáy, có tình yêu còn muốn lấy được thân tình, lấy được thân tình sau lại bắt đầu vọng tưởng thêm những tình cảm khác, thật ra thì tất cả hoàntoàn đều là hư vốn là một người chết, nên còn sống với chết không có gì khác thậm chí chuẩn bị sau khi tìm được Vệ Tiểu Bảo liền đi tìm chết, đem tất cả chuyện này kết trời chính là luôn thích đùa giỡn con người, anh lại tìm mỏi, Nguyễn Mộng bị ôm vào một lồng ngực gầy gò giống như sao lại gầy nhiều như vậy, cả người không có bao nhiêu thịt, hai xươngsườn nhét chung một chỗ, cấn đến trái tim cô cũng ẩn ẩn Mộng ngơ ngác nhìn, tựa vào đầu vai anh, đôi tay nắm thành quyền, lạikhông biết là nên đẩy anh ra hay là thuận theo tâm ý của mình ôm như lại ở bên nhau, có thể còn có báo ứng gì rơi xuống hay không?Dựa theo tình huống kiếp trước, cô trọng sinh thay đổi rất nhiều, nhữngthống khổ cùng những chuyện phát sinh gần đây đan xen rối rắm ở tronglòng Nguyễn Mộng, nhưng không có một người nói cho cô biết đáp án.“Bảo bối ngoan, bảo bối ngoan, bảo bối ngoan.”Vệ Cung Huyền vẫn luôn gọi tên Nguyễn Mộng, cái gì cũng đều không thể nóira lời. Anh không để ý chung quanh có bao nhiêu người nhìn, liền vộivàng cúi đầu tìm kiếm môi cô, hôn thật sâu, khàn giọng hỏi“Em ở phòng nào?”Nguyễn Mộng biết mình nếu như không nghe theo anh khẳng định chuyện gì cũng làm ra được, liền ngoan ngoãn giao ra chìa Cung Huyền nhận lấy cái chìa khóa liếc mắt nhìn, sau đó bế cô lên, hướng về phía phòng nghỉ chạy như vào phòng, Nguyễn Mộng liền bị nhấn ngã xuống trên giường, sàn nhà rất bẩn, Vệ Cung Huyền không muốn cởi quần áo của Nguyễn Mộng, nhưng bây giờ khí trời còn chưa có ấm áp, Nguyễn Mộng lại sợ lạnh, cuối cùng Vệ Cung Huyền phát điên, cũngkhông quản mọi việc liền đem y phục trên người cô có thể cởi là cởi,không thể cởi toàn bộ xé nát, Nguyễn Mộng rất nhanh trần truồng lỏa lồmà phơi bày khi trước mắt có đem người phụ nữ này ôm vào trong ngực, anh mới dám tin tưởng mình thật sự đã tìm được Mộng rất gầy, vô cùng gầy, xương sườn đều có thể đếm được rất rõ ràng,nằm ngửa ở trên giường trên người cũng không có một chút thịt, gương mặt càng thêm thay đổi, ngũ quan càng phát ra tinh xảo, trước kia khuôn mặt đáng yêu đã không còn, mắt lạnh đảo qua cũng khiến cho người ta cảmnhận được khí thế cường tháng thời gian đem một cô gái đáng yêu luôn được chiều chuộng luyện thành một người phụ nữ trầm mặc ít Mộng không lên tiếng, chỉ là mềm mại mà nằm ở bên dưới Vệ Cung Huyềntiếp nhận anh xâm lấn, anh tiến vào quá nhanh, ở bên ngoài trên người tự nhiên không thể nào mang theo thuốc bôi trơn gì đó, trước kia luôn làmthế nào cũng không Mộng đau đến nước mắt cũng rớtxuống, Vệ Cung Huyền ôm cô nhỏ giọng dụ dỗ bảo bối ngoan đừng khóc, bảobối ngoan đừng khóc, nhưng anh càng dụ dỗ Nguyễn Mộng lại khóc càng cùng anh cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể ngậm môi lưỡi của cô, hôn lên nước mắt của người bọn họ ai cũng không có lên tiếng nữa, trong phòng có chút tối,chỉ có tiếng nước dinh dính từ nơi hai người kết hợp truyền đến, thânthể của Nguyễn Mộng vẫn nhạy cảm như trước, không bao lâu cũng liềnthích lâu không có thân mật, vẫn chặt chẽ giống như lúc Cung Huyền nắm eo của cô dùng sức va chạm, cảm thấy mình lại có thểchôn ở trong chỗ ấm áp như vậy, mới cúi đầu than thở một tiếng, sức lựccắm vào càng thêm hung trọ hiệu quả cách âm không tốt,bên ngoài vây quanh rất nhiều người ở trước cửa phòng, nhưng bọn họkhông còn nghe được bất cứ thứ gì. Nguyễn Mộng không nói, Vệ Cung Huyềnnói chuyện cũng là cực kỳ trầm thấp dịu dàng, chỉ có tiếng nước mập mờkhông ngừng từ trong thân thể hai người dây dưa truyền sự là quá nhớ cô, không được mấy phút liền bắn ra ngoài, NguyễnMộng bắt lấy bả vai của Vệ Cung Huyền cắn xuống, nước mắt từng giọt từng giọt theo khóe mắt rơi ở trên trọ nhỏ hoàn cảnh thậtxác thực không được tốt lắm, gian phòng cũ kỹ, sàn nhà giẫm lên phát ratiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, chăn mềm áo gối đều mang theo mùi ẩm mốc, nhưngngay tại gian phòng đơn sơ này, bọn họ liều chết triền Huyền cũng không quá lâu liền cứng rắn trở lại, anh cắn xương quaixanh Nguyễn Mộng, rất muốn dùng sức, lại không đành lòng, cuối cùng chỉcó thể ôm cô, phía dưới chuyển động, mặt lại chôn ở cổ của tốt, anh đã tìm được cô. Cái loại cảm giác mù mịt bất lực mất đi ngườiyêu đột nhiên lại tìm thấy được, làm cho anh chỉ muốn đem Nguyễn Mộng ôm vào trong ngực thật sâu, cho dù vĩnh viễn không thể ngủ, không thể nghỉ ngơi, cũng không buông Mộng kinh ngạc, cô nhận thấy được cổ của mình có chất lỏng thấm vào, nhưng phía dưới anh vẫn luôn không có ngừng có chút khó chịu, tiếng thở dốc trở nên lớn hơn, Vệ Cung Huyền ngẩngđầu lên, trong đôi mắt đen như mực kia mang theo khẩn cầu cùng bất an.“Bảo bối ngoan, đừng rời khỏi anh lần nữa, anh sắp phát điên rồi.”Cô ngây ngốc nhìn anh, gầy chỉ còn dư lại đầu khớp xương, khuôn mặt nhỏnhắn phảng phất nét trẻ con mập mạp, nhưng cô không nói gì, cũng khônghề gật đầu, chỉ là cắn môi mở to mắt, không chịu nhìn Cung Huyền không hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, giữa bọn họ sao lại biến thành như vậy?Anh không hiểu, nhưng Nguyễn Mộng không chịu nói cho anh biết, cô không tin tưởng anh, thậm chí không tin anh yêu cũng không hỏi, càng thêm nhẫn tâm giày vò cô không ngừng nghỉ, đem côuống cong qua lại quay trở về, đem dục vọng ẩn nhẫn bốn tháng qua toànbộ phát tiết đến trên người Mộng cũng tùy anh, nhưng nước mắt từ đầu đến cuối vẫn chưa hề ngừng rơiHai người gần như cả đêm chưa từng chợp mắt, cuối cùng Nguyễn Mộng bởi vìcao triều ngất xỉu ở trong lòng Vệ Cung Huyền, anh ôm lấy cô, thật chặt, không bao giờ buông ra nữa.
doc truyen su huyen dieu cua dinh menh