TRƯỜNG ĐẠI HỌC CẦN THƠKHOA SƯ PHẠMBỘ MÔN NGỮ VĂNLƯU THỊ LOANTHIÊN NHIÊN TRONG THƠHỒ CHÍ MINHLuận văn tốt nghiệp Đại họcNgành Sư phạm Ngữ vănCán bộ hướng dẫn: HỒ THỊ XUÂN QUỲNHCần Thơ, năm 2012CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINHLỜI CẢM ƠNTrải qua bốn năm rèn luyện và học tập trên giảng đường Đạihọc Tuyển tập thơ Xuân Quỳnh. Xuân Quỳnh (1942-1988), là một nhà thơ nữ Việt Nam. Bà được xem là nữ thi sĩ nổi tiếng với nhiều bài thơ tình được nhiều người biết đến như Thuyền và Biển, Sóng, Thơ tình cuối mùa thu, Tiếng gà trưa Bà tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh Tập thơ gồm 28 bài. Trong đó số bài gợi nhớ đến không khí chiến tranh là chủ yếu (chiếm đến khoảng 20 bài). Chẳng hạn: Giữ lửa, Hậu phương, Chiến hào, Vết đạn trên tường. Đó là những bài thơ nói thẳng, nói thật trực tiếp vào không khí chiến tranh, con người trong chiến đấu và với nhà thơ ấy cũng là cuộc sống đời thường. Tuyển tập còn có tranh minh họa của Lưu Quỳnh Thơ, con út của Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh. Dẫn dắt cuộc tọa đàm, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên cho rằng Xuân Quỳnh chưa bao giờ vắng bóng trong đời sống của chúng ta. Phân tích sóng xuân quỳnh. (Bài văn mẫu số 2) Xuân Quỳnh được mệnh danh là nữ hoàng thơ ca tình yêu của Việt Nam. Thơ của bà thường bộc lộ những rung cảm, cảm xúc và niềm khát vọng của một trái tim phụ nữ chân thành, tha thiết và đằm thắm. Một trong những bài thơ - Đọc trước bài thơ Tiếng gà trưa, tìm hiểu thêm về tác giả Xuân Quỳnh. - Bài Tiếng gà trưa được viết trong thời kì đầu của cuộc chiến chống đế quốc Mỹ, in lần đầu trong tập thơ Hoa dọc chiến hào (1968) của Xuân Quỳnh. - Chia sẻ cùng bạn bè về kỉ niệm với những người thân trong gia đình mà em nhớ Tuyển tập truyện thiếu nhi 8. Chú gấu trong vòng đu quay (tập truyện) Thời trẻ/ khi chưa nổi tiếng. Nhà thơ tình Xuân Quỳnh sinh ở đâu, con giáp/ cung hoàng đạo gì? Xuân Quỳnh sinh ra tại Thành phố Hà Nội, nước Việt Nam. Bà sinh thuộc cung Thiên Bình, cầm tinh con (giáp Một tâm hồn đẹp sẽ tồn tại mãi mãi". Xuân Quỳnh tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, là một trong những nữ nhà thơ nổi tiếng của thi ca hiện đại Việt Nam. Bà để lại một gia tài thơ ca đồ sộ với những tập thơ như Tơ tằm - Chồi biếc, Hoa dọc chiến hào, Tự hát, Thơ Xuân Quỳnh, Thơ tình Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ App Vay Tiền. Tuyển tập những trang thơ Xuân Quỳnh ngọt ngào và lãng mạn khiến những bạn trẻ đang yêu thổn thức và rung động được khá nhiều độc giả trẻ quan tâm. Thơ tình yêu của Xuân Quỳnh luôn là sợi dây gắn kết hai trái tim đang yêu lại gần nhau và không thể thiếu trong mỗi tình yêu của đôi lứa. Gửi ngay đến người mình yêu bài thơ Xuân Quỳnh trong bài viết dưới đây nhé Dưới đây là những bài thơ Xuân Quỳnh lưu giữ mãi với độc giả. Thơ của Xuân Quỳnh luôn lắng đọng và làm lay động triệu trái tim đang yêu khiến trái tim bạn rung động và ấm áp hơn bao giờ hết. Cùng sưởi ấm tình yêu của mình bằng cách gửi đến người yêu thương những vần thơ tình vô cùng ngọt ngào và sâu lắng trong bài viết sau đây bạn nhéNhắc đến thơ về tình yêu không thể không nhắc đến thơ Xuân Quỳnh được đâu nhé các bạn trẻ. Thơ tình Xuân Quỳnh luôn nồng nàn và bùng cháy với những cung bậc cảm xúc cồn cào da diết đến tột độ. Cùng nhau cảm nhận những vần thơ siêu hay dưới đây nhé bạn1. Nói Cùng AnhEm biết đấy là điều đã cũChuyện tình yêu, quan trọng gì đâuSự gắn bó giữa hai người xa lạNỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhauEm đâu dám nghĩ là vĩnh viễnHôm nay yêu, mai có thể xa rồiNiềm đau đớn tưởng như vô tậnBỗng có ngày thay thế một niềm vuiĐiều hôm nay ta nói, ngày maiNgười khác lại nói lời yêu thuở trướcĐời sống chẳng vô cùng, em biếtCâu thơ đâu còn mãi ngày sauChẳng có gì quan trọng lắm đâuNhư không khí như màu xanh lá cỏNhiều đến mức tưởng như chẳng cóTrước cuộc đời rộng lớn mênh mangNhưng lúc này anh ở bên emNiềm vui sướng trong ta là có thậtNhư chiếc áo trên tường như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhàEm hiểu rằng mỗi lúc đi xaTình anh đối với em là xứ sởLà bóng rợp trên con đường nắng lửaTrái cây thơm trên miền đất khô cằnĐấy tình yêu, em muốn nói cùng anhNguồn gốc của muôn ngàn khát vọngLòng tốt để duy trì sự sốngCho con người thực sự Người đang xem Tuyển tập thơ xuân quỳnh2. Hoa Cỏ MayCát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,Không gian xao xuyến chuyển sang mình ai gọi sau vòm lá,Lối cũ em về nay đã trắng bay đi cùng với gió,Lòng như trời biếc lúc nguyên cay gửi lại bao mùa cũ,Thơ viết đôi dòng theo gió nẻo dâng đầy hoa cỏ mayÁo em sơ ý cỏ găm đầyLời yêu mỏng mảnh như màu khói,Ai biết lòng anh có đổi thay?3. Thơ Tình Cuối Mùa ThuCuối trời mây trắng bayLá vàng thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi cùng láMùa thu ra biển cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh và emChỉ còn anh và emLà của mùa thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao động cảLối đi quen bỗng lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt máHơi lạnh qua bàn tayTình ta như hàng câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như dòng sôngĐã yên ngày thác lũThời gian như là gióMùa đi cùng tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh và emChỉ còn anh và emCùng tình yêu ở lại…– Kìa bao người yêu mớiĐi qua cùng heo Tự HátChả dại gì em ước nó bằng vàngTrái tim em, anh đã từng biết đấyAnh là người coi thường của cảiNên nếu cần anh bán nó đi ngayEm cũng không mong nó giống mặt trờiVì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuốngLại mình anh với đêm dài câm lặngMà lòng anh xa cách với lòng emEm trở về đúng nghĩa trái timBiết làm sống những hồng cầu đã chếtBiết lấy lại những gì đã mấtBiết rút gần khoảng cách của yêu tinEm trở về đúng nghĩa trái-tim-emBiết khao khát những điều anh mơ ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và biết được anh yêuMùa thu nay sao bão giông nhiềuNhững cửa sổ con tàu chẳng đóngDải đồng hoang và đại ngàn tối sẫmEm lạc loài giữa sâu thẳm rừng anhEm lo âu trước xa tắp đường mìnhTrái tim đập những điều không thể nóiTrái tim đập cồn cào cơn đóiNgọn lửa nào le lói giữa cô đơnEm trở về đúng nghĩa trái-tim-emLà máu thịt, đời thường ai chẳng cóCũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi Thuyền Và BiểnEm sẽ kể anh ngheChuyện con thuyền và biển“Từ ngày nào chẳng biếtThuyền nghe lời biển khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơiLòng thuyền nhiều khát vọngVà tình biển bao laThuyền đi hoài không mỏiBiển vẫn xa… còn xaNhững đêm trăng hiền từBiển như cô gái nhỏThầm thì gửi tâm tưQuanh mạn thuyền sóng vỗCũng có khi vô cớBiển ào ạt xô thuyềnVì tình yêu muôn thuởCó bao giờ đứng yên?Chỉ có thuyền mới hiểuBiển mênh mông nhường nàoChỉ có biển mới biếtThuyền đi đâu, về đâuNhững ngày không gặp nhauBiển bạc đầu thương nhớNhững ngày không gặp nhauLòng thuyền đau – rạn vỡNếu từ giã thuyền rồiBiển chỉ còn sóng gió”Nếu phải cách xa anhEm chỉ còn bão SóngDữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bểÔi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻTrước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên?Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhauCon sóng dưới lòng sâuCon sóng trên mặt nướcÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thứcDẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phươngỞ ngoài kia đại dươngTrăm nghìn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDù muôn vời cách trởCuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xaLàm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn Cỏ Dại“Cỏ dại quen nắng mưaLàm sao mà giết đượcTới mùa nước dângCỏ thường ngập trướcSau ngày nước rútCỏ mọc đầu tiên”Câu thơ nào trong ý nghĩ vụt lênKhi tôi bước giữa một rừng cỏ dạiKhông nhà cửa. không bóng cây. Tim lốiCứ cường hào rẽ cỏ mà dân quân tì súng lắng ngheBài hát nói về khu vườn đầy tráiAnh bỗng nghĩ đến một vùng cỏ dạiNỗi nhớ đầu anh nhớ quê anhMảnh đạn bom và chất lân tinhĐã phá sạch không còn chi nữaChỉ có sắt chỉ còn có lửaVà cuối cùng còn có đất mà thôiThù trong lòng và cây súng trên vaiCùng đồng đội anh trở về làng cũAnh nhận thấy trước tiên là cỏSự sống đầu anh gặp ở quê hươngCó một lần anh tìm đến bà conKhi xúm xít quanh anh thăm hỏiGiữa câu chuyện có điều này đau nhói– Đất quê mình cỏ đã mọc lên chưa?Trong cuộc đời bình yên tựa nghìn xưaGần gũi nhất vẫn là cây lúaTrưa nắng khát ước về vườn quảLúc xa nhà nhớ một dáng mâyMột dòng sông, ngọn núi, rừng câyMột làn khói, một mùi hương trong gió…Có mấy ai nhớ về ngọn cỏMọc vô tình trên lối ta điDẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chiKhông nghĩ đến nhưng mà vẫn AnhCây bút gẫy trong tayCặn mực khô đáy lọÁnh điện tắt trong phòngAnh về từ đường phốAnh về từ trận gióAnh về từ cơn mưaTừ những ngày đã quaTừ những ngày chưa tớiTừ lòng em nhức nhối…Thôi đừng buồn nữa anhTấm rèm cửa màu xanhTrang thơ còn viết dởTách nước nóng trên bànVà lòng em thương nhớ…Ở ngoài kia trời gióỞ ngoài kia trời mưaCây bàng đêm ngẩn ngơNước qua đường chảy xiếtTóc anh thì ướt đẫmLòng anh thì cô đơnAnh cần chi nơi emSao mà anh chẳng nóiAnh, con đường xa ngáiAnh, bức vẽ không màuAnh, nghìn nỗi lo âuAnh, dòng thơ nổi gió…Mà em người đời thườngBiết là anh có ở!9. Lời Ru Của MẹLời ru ẩn nơi nàoGiữa mênh mang trời đấtKhi con vừa ra đờiLời ru về mẹ hátLúc con nằm ấm ápLời ru là tấm chănTrong giấc ngủ êm đềmLời ru thành giấc mộngKhi con vừa tỉnh giấcThì lời ru đi chơiLời ru xuống ruộng khoaiRa bờ ao rau muốngVà khi con đến lớpLời ru ở cổng trườngLời ru thành ngọn cỏĐón bước bàn chân conMai rồi con lớn khônTrên đường xa nắng gắtLời ru là bóng mátLúc con lên núi thẳmLời ru cũng gập ghềnhKhi con ra biển rộngLời ru thành mênh Sân Ga Chiều Em ĐiSân ga chiều em điMênh mang màu nắng nhạtBụi bay đầy ba lôBụi cay xè con mắtSân ga chiều em điGạch dưới chân im lặngBóng anh in thành tàuTóc anh xoà ngang tránSân ga chiều em điBàn tay da diết nắmVừa thoáng tiếng còi tàuLòng đã Nam đã BắcAnh thương nơi em quaNhững phố phường nhộn nhịpBỡ ngỡ trong ánh đènCòn lạ người lạ tiếngAnh thương nơi em quaNhững sương chiều mưa tốiDặm đường xa nắng dãiChuyến phà con nước dângEm xao xuyến trong lòngNhớ về nơi ta ởMùa thu vàng đường phốLá bay đầy lối quaNgọn đèn và trang thơTiếng thở đều con nhỏMàu hoa trên cửa sổQuán nước chè mùa đôngCon tàu và dòng sôngRa đi rồi trở lạiHà Nội ơi Hà NộiSân ga chiều em Xuân Diệu về tình yêuBên cạnh những bài thơ Xuân Quỳnh thì những bài thơ tình của Xuân Diệu cũng được các độc giả quan tâm và săn đón nhiệt tình. Thơ tình Xuân Diệu sâu lắng và ngọt ngào với những cung bậc cảm xúc trong tình yêu không kém thơ Xuân Quỳnh được tuyển chọn dưới đây dành đến bạn đọcAnh đã giết emAnh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anhTừ đây anh không được yêu em ở trong sự thậtMột cái gì đã qua, một cái gì đã mấtTa nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao?Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến đến bây giờ ruột anh vẫn thắtTim anh vẫn đập như vấp thời gian,Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡNhớ trời đất em cho anh mởNhớMuôn thưở thần tiênÔi! Xa em, anh rơi vào vực không cùngĐời anh không em, lạnh lùng tê buốtNhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khácTa hai người xa lạ – phải đâu ta!Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anhAnh vẫn ước được em tha thứAnh vẫn yêu em như thưở ban đầuThê” mà tại sao ta vẫn xa nhau?Tại em cố chấpTại anh đã mấtCon đường đi tới trái tim emAnh đã giết em rồi, anh vần ngày đêm yêu mếnEm đã giết anh rồi, em vứt xác anh không xứng là biển xanhNhưng anh muốn em là bờ cát trắngBờ cát dài phẳng lặngSoi ánh nắng pha lê …Bờ đẹp đẽ cát vàngThoai thoải hàng thông đứngNhư lặng lẽ mơ màngSuốt ngàn năm bên sóng …Anh xin làm sóng biếcHôn mãi cát vàng emHôn thật khẽ, thật êmHôn êm đềm mãi mãiĐã hôn rồi, hôn lạiCho đến mãi muôn đờiĐến tan cả đất trờiAnh mới thôi dào dạt …Cũng có khi ào ạtNhư nghiến nát bờ emLà lúc triều yêu mếnNgập bến của ngày đêmAnh không xứng là biển xanhNhưng cũng xin làm bể biếcĐể hát mãi bên gànhMột tình chung không hết,Để những khi bọt tung trắng xóaVà gió về bay tỏa nơi nơiNhư hôn mãi ngàn năm không thỏa,Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!Anh thương em ngủAnh thương em khi ngủPhong thái rất hồn ngủ như trẻ nhỏNgon say một giấc thêm Đến Sài Gòn Nên Đi Đâu Tphcm, Kinh Nghiệm Du Lịch Sài Gòn Nên Đi ĐâuTay em thả xuôi xuôiNhư bơi vào cõi mộngMắt em khép dài dàiDưới trán em lồng nằm in trẻ nhỏTrong chiếc võng yêu thươngAnh dệt giăng khắp chỗTrong phòng, quanh quất thức nhìn em ngủ,Anh canh giấc cho em;Anh lắng nghe nhịp thởNgực em điều xuống mình, tay ấp máAnh thương em dáng ngườiTin cậy vào cuộc sống,Tin ở anh trong đờịSau một ngày đầy việcChúc em tôi giấc lành!Anh vô cùng sung sướngNếu em mơ thấy tráNói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấyĐể lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan?Tất cả tôi rung rẩy tựa dây đànNghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kỹ,Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệVâng, nói chi để khiêu lại nguồn sầuToi ngỡ đà cạn hẳn trong bấy lâu,Để lại nhóm cho cháy thêm ngọn lửaTưởng gần tàn. – Yêu? yêu nhau? làm chi nữa!Tôi vẫn biết rằng tôi chẳng xứng người;Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;Tôi như chiếc thuyềnhư, hư, không bến đỗ;Tôi là một con chim không tổ,Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi,Nhặt nụ cười của thiên hạ, than ôi,Để tự nhủ “ta được yêu đấy chứ”.Tôi chỉ sống để hoài hoài tưởng nhớMãi mãi yêu, nhưng giấu giếm luôn luôn;Mà người thì,lơ đãng, dậm trên buồn,Bân đi hái những cành vui xanh biếtt lắm, trời ơi, tôi biết lắm!Hỡi lòng dạ xâu xa như vực thẳm!Tôi biết rằng người nói – vậy cười – chơi,Tiếng đã làm tôi tê tái cả người,Tim ngừng đập, để thu hồn nghe lắng,Máu ngừng chạy, để cho lòng bớt biết rằng, chỉ cách một ngày sau,Cây bên đường sẽ trông thấy tôi sầu,Đi thất thểu, đi lang thang, đi quạnh vội đến kiếm tìm nhau, tôi sẽChỉ thấy người thương nhưng chẳng thấy tình như màu theo nắng nhạt, như hươngTheo gió mất, tình người đành tản sẽ trốn, thẫn thờ, ngơ ngác,Trái tim buồn như một bãi tha ma,Gượng mỉm cười “Người quên nghĩ rằng taSẽ đau đớn bởi một lời nói vội”.Vì khốn nỗi! tôi vẫn còn tin mãiSự nhầm kia; tôi không thể không yêụDầu không tin, tôi càng cứ yêu nhiềuKhi người nói, tiếng người êm ái quá …Có lúc, tưởng chỉ để rơi tàn lửa,Tay vô tình gây một đám cháy toNgười tưởng buông chỉ một tiếng hẹn hò,Tôi hưởng ứng bằng vạn lời say đắmĐương rạo rực, thì thào, rối rắmNgập lòng tôị – Mà ai ngó tới đâuTôi điên cuồng, tất nhiên phải khổ đau,Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!Vậy, trót lỡ, tôi sẽ đành lẳng lặngChịu mối tình gây lại bởi tay ai,Không cần xin, không trách móc, vì – ôi!Tôi chẳng biết làm cho lòng cứng cỏịCứ như thế cho đến giờ đen tốiHoa ái tình chung phận đoá hồng khô,Mà trái tim đã ghê dáng hững hờĐã chung phận của tro tàn bếp lạnhTôi giấu sẵn một linh hồn hiu quạnh,Cho nên, liền chiều đó, tôi hết vuịKhông thấy người bằng không thấy mặt trời,Tôi ôm ngực thử tìm xem biên giớiCủa sầu tủị. Nhưng, hỡi người yêu hỡi!Nó mênh mông, vô ảnh, bủa vây tôi;Yên ổn đi, thắc mắc đến đây rồi,Mơ ước tới, mà chán chường cũng lạịVà mơn trớn cả một kho ân ái,Tôi một mình đối diện với tình khôngĐể lắng nghe tiếng khóc mất trong Đẹp Là Hoa Nhìn Với Mắt EmHoa đẹp là hoa nhìn với mắt emCửa sổ là khung có hình em ở giữaTách nước – là ngón tay em cầmQuyển sách chao đèn là bóng em đọc mởĐường nhựa là đường in dấu vạn chânDuy có một dấu chân – em yêu dấuTàu điện là tàu một đêm anh tiễn em điEm có nhớ một buổi chiều ta dạo trong sân Văn MiếủVũ trụ là chốn anh được gặp emThời gian là nơi anh với em sinh cùng thời đạiEm ơi! Em đã mở cho anhCánh cửa vô cùng, xin chớ bao giờ khép lại ….Thơ Xuân Quỳnh SóngTrong tuyển tập thơ Xuân Quỳnh không thể bỏ qua được tác phẩm Sóng vô cùng sâu sắc và da diết. Tình cảm, tình yêu và cả tình thương đôi lứa được gói gọn chỉ với “Song” thôi. Cùng nhau đọc lại những vần thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh để cảm nhận được hết sự nhớ thương trong tình yêu bạn nhéSóngDữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bểÔi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻTrước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên?Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhauCon sóng dưới lòng sâuCon sóng trên mặt nướcÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thứcDẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phươngỞ ngoài kia đại dươngTrăm nghìn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDù muôn vời cách trởCuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xaLàm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn đây là những bài thơ Xuân Quỳnh, Xuân Diệu lãng mạn, ngọt ngào da diết được chúng tôi tổng hợp và chọn lọc gửi đến độc giả, hi vọng đã mang đến cho các bạn những giây phút thoải mái và thư giãn. Chúc các bạn sẽ có được tình yêu trong cuộc sống này nhé Home » Học tập » Tuyển tập những bài thơ của Xuân Quỳnh ngọt ngào, lãng mạng0 Xuân Quỳnh được mệnh danh là “Bà chúa thơ tình Việt Nam”. Thơ thường nói đến những tình cảm nhẹ nhàng, giản dị và trong sáng của gia đình và cuộc sống đời thường, những vần thơ thể hiện những rung động và khát vọng của trái tim người phụ nữ chân thành, thiết tha và yêu tập của Trang Thơ Xuân Quỳnh ngọt ngào, lãng mạn làm thổn thức, rung động biết bao nhiêu bạn đọc trẻ. Thơ tình của Xuân Quỳnh luôn là sợi dây gắn kết hai trái tim yêu nhau, không thể thiếu trong mỗi tình yêu đôi lứa. Tuyển tập những bài thơ Xuân Quỳnh hay ngọt ngào nhất dành cho bạn ngay tại bài viết sau. Đây là những bài Thơ Xuân Quỳnh hay được lưu giữ mãi với độc sử của nhà thơ Xuân QuỳnhXuân Quỳnh 1942-1988 tên đầy đủ là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, là một nhà thơ Việt Nam. Nổi tiếng với nhiều bài thơ hay như Thuyền và biển, Sóng, Tình ca cuối thu, Tiếng gà trưa,…Tháng 2 năm 1955, Xuân Quỳnh được tuyển chọn vào Đoàn Văn Công Nhân Dân Trung Ương và được đào tạo thành diễn viên múa. Bà đã nhiều lần biểu diễn ở nước ngoài và tham dự Đại hội Thanh niên Sinh viên Thế giới năm 1959 tại Vienna ở 1962 đến 1964, Xuân Quỳnh học trường bồi dưỡng những người viết văn trẻ Khóa I của Hội Nhà văn Việt Nam. Sau giờ học, bà làm việc tại báo Văn nghệ và báo Phụ nữ Việt Nam. Xuân Quỳnh là Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa từ năm 1967 khóa III. Năm 1973, Xuân Quỳnh kết hôn với nhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Vũ. Trước đó, Xuân Quỳnh kết hôn lần đầu với một nhạc sĩ Trung ương Đảng rồi ly năm 1978 đến khi qua đời, Xuân Quỳnh làm biên tập viên tại Nhà xuất bản Tác phẩm mới. Xuân Quỳnh qua đời vì tai nạn giao thông ở cầu Phú Lương ngày 29 – 8 – 1988, Thị xã Hải Dương nay là thành phố, tỉnh Hải Dương, cùng chồng là Lưu Quang Vũ và con trai 13 tuổi Lưu Quỳnh khảo Những bài thơ về Bác Hồ kính yêu ngắn hay và ý nghĩa nhấtThơ Xuân Quỳnh về tình yêuNhắc đến thơ tình yêu thì không thể không nhắc đến thơ Xuân Quỳnh. Thơ tình Xuân Quỳnh luôn nồng nàn, rực lửa với những cảm xúc mãnh liệt. Thơ của bà luôn khiến lay động hàng triệu trái tim, làm tim bạn loạn nhịp và thổn thức hơn bao giờ hết. Hãy cùng sưởi ấm tình yêu của mình bằng cách gửi đến những người thân yêu của bạn những bài thơ tình cực ngọt ngào, sâu lắng qua bài viết Nói Cùng AnhEm biết đấy là điều đã cũChuyện tình yêu, quan trọng gì đâuSự gắn bó giữa hai người xa lạNỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhauEm đâu dám nghĩ là vĩnh viễnHôm nay yêu, mai có thể xa rồiNiềm đau đớn tưởng như vô tậnBỗng có ngày thay thế một niềm vuiĐiều hôm nay ta nói, ngày maiNgười khác lại nói lời yêu thuở trướcĐời sống chẳng vô cùng, em biếtCâu thơ đâu còn mãi ngày sauChẳng có gì quan trọng lắm đâuNhư không khí như màu xanh lá cỏNhiều đến mức tưởng như chẳng cóTrước cuộc đời rộng lớn mênh mangNhưng lúc này anh ở bên emNiềm vui sướng trong ta là có thậtNhư chiếc áo trên tường như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhàEm hiểu rằng mỗi lúc đi xaTình anh đối với em là xứ sởLà bóng rợp trên con đường nắng lửaTrái cây thơm trên miền đất khô cằnĐấy tình yêu, em muốn nói cùng anhNguồn gốc của muôn ngàn khát vọngLòng tốt để duy trì sự sốngCho con người thực sự Người Hoa Cỏ MayCát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,Không gian xao xuyến chuyển sang mình ai gọi sau vòm lá,Lối cũ em về nay đã trắng bay đi cùng với gió,Lòng như trời biếc lúc nguyên cay gửi lại bao mùa cũ,Thơ viết đôi dòng theo gió nẻo dâng đầy hoa cỏ mayÁo em sơ ý cỏ găm đầyLời yêu mỏng mảnh như màu khói,Ai biết lòng anh có đổi thay?3. Thơ Tình Cuối Mùa ThuCuối trời mây trắng bayLá vàng thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi cùng láMùa thu ra biển cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh và emChỉ còn anh và emLà của mùa thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao động cảLối đi quen bỗng lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt máHơi lạnh qua bàn tayTình ta như hàng câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như dòng sôngĐã yên ngày thác lũThời gian như là gióMùa đi cùng tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh và emChỉ còn anh và emCùng tình yêu ở lại…– Kìa bao người yêu mớiĐi qua cùng heo Tự HátChả dại gì em ước nó bằng vàngTrái tim em, anh đã từng biết đấyAnh là người coi thường của cảiNên nếu cần anh bán nó đi ngayEm cũng không mong nó giống mặt trờiVì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuốngLại mình anh với đêm dài câm lặngMà lòng anh xa cách với lòng emEm trở về đúng nghĩa trái timBiết làm sống những hồng cầu đã chếtBiết lấy lại những gì đã mấtBiết rút gần khoảng cách của yêu tinEm trở về đúng nghĩa trái-tim-emBiết khao khát những điều anh mơ ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và biết được anh yêuMùa thu nay sao bão giông nhiềuNhững cửa sổ con tàu chẳng đóngDải đồng hoang và đại ngàn tối sẫmEm lạc loài giữa sâu thẳm rừng anhEm lo âu trước xa tắp đường mìnhTrái tim đập những điều không thể nóiTrái tim đập cồn cào cơn đóiNgọn lửa nào le lói giữa cô đơnEm trở về đúng nghĩa trái-tim-emLà máu thịt, đời thường ai chẳng cóCũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi Thuyền Và BiểnEm sẽ kể anh ngheChuyện con thuyền và biển“Từ ngày nào chẳng biếtThuyền nghe lời biển khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơiLòng thuyền nhiều khát vọngVà tình biển bao laThuyền đi hoài không mỏiBiển vẫn xa… còn xaNhững đêm trăng hiền từBiển như cô gái nhỏThầm thì gửi tâm tưQuanh mạn thuyền sóng vỗCũng có khi vô cớBiển ào ạt xô thuyềnVì tình yêu muôn thuởCó bao giờ đứng yên?Chỉ có thuyền mới hiểuBiển mênh mông nhường nàoChỉ có biển mới biếtThuyền đi đâu, về đâuNhững ngày không gặp nhauBiển bạc đầu thương nhớNhững ngày không gặp nhauLòng thuyền đau – rạn vỡNếu từ giã thuyền rồiBiển chỉ còn sóng gió”Nếu phải cách xa anhEm chỉ còn bão SóngDữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bểÔi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻTrước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên?Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhauCon sóng dưới lòng sâuCon sóng trên mặt nướcÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thứcDẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phươngỞ ngoài kia đại dươngTrăm nghìn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDù muôn vời cách trởCuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xaLàm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn Cỏ Dại“Cỏ dại quen nắng mưaLàm sao mà giết đượcTới mùa nước dângCỏ thường ngập trướcSau ngày nước rútCỏ mọc đầu tiên”Câu thơ nào trong ý nghĩ vụt lênKhi tôi bước giữa một rừng cỏ dạiKhông nhà cửa. không bóng cây. Tim lốiCứ cường hào rẽ cỏ mà dân quân tì súng lắng ngheBài hát nói về khu vườn đầy tráiAnh bỗng nghĩ đến một vùng cỏ dạiNỗi nhớ đầu anh nhớ quê anhMảnh đạn bom và chất lân tinhĐã phá sạch không còn chi nữaChỉ có sắt chỉ còn có lửaVà cuối cùng còn có đất mà thôiThù trong lòng và cây súng trên vaiCùng đồng đội anh trở về làng cũAnh nhận thấy trước tiên là cỏSự sống đầu anh gặp ở quê hươngCó một lần anh tìm đến bà conKhi xúm xít quanh anh thăm hỏiGiữa câu chuyện có điều này đau nhói– Đất quê mình cỏ đã mọc lên chưa?Trong cuộc đời bình yên tựa nghìn xưaGần gũi nhất vẫn là cây lúaTrưa nắng khát ước về vườn quảLúc xa nhà nhớ một dáng mâyMột dòng sông, ngọn núi, rừng câyMột làn khói, một mùi hương trong gió…Có mấy ai nhớ về ngọn cỏMọc vô tình trên lối ta điDẫu nhỏ nhoi không đáng nhớ làm chiKhông nghĩ đến nhưng mà vẫn AnhCây bút gẫy trong tayCặn mực khô đáy lọÁnh điện tắt trong phòngAnh về từ đường phốAnh về từ trận gióAnh về từ cơn mưaTừ những ngày đã quaTừ những ngày chưa tớiTừ lòng em nhức nhối…Thôi đừng buồn nữa anhTấm rèm cửa màu xanhTrang thơ còn viết dởTách nước nóng trên bànVà lòng em thương nhớ…Ở ngoài kia trời gióỞ ngoài kia trời mưaCây bàng đêm ngẩn ngơNước qua đường chảy xiếtTóc anh thì ướt đẫmLòng anh thì cô đơnAnh cần chi nơi emSao mà anh chẳng nóiAnh, con đường xa ngáiAnh, bức vẽ không màuAnh, nghìn nỗi lo âuAnh, dòng thơ nổi gió…Mà em người đời thườngBiết là anh có ở!9. Lời Ru Của MẹLời ru ẩn nơi nàoGiữa mênh mang trời đấtKhi con vừa ra đờiLời ru về mẹ hátLúc con nằm ấm ápLời ru là tấm chănTrong giấc ngủ êm đềmLời ru thành giấc mộngKhi con vừa tỉnh giấcThì lời ru đi chơiLời ru xuống ruộng khoaiRa bờ ao rau muốngVà khi con đến lớpLời ru ở cổng trườngLời ru thành ngọn cỏĐón bước bàn chân conMai rồi con lớn khônTrên đường xa nắng gắtLời ru là bóng mátLúc con lên núi thẳmLời ru cũng gập ghềnhKhi con ra biển rộngLời ru thành mênh Sân Ga Chiều Em ĐiSân ga chiều em điMênh mang màu nắng nhạtBụi bay đầy ba lôBụi cay xè con mắtSân ga chiều em điGạch dưới chân im lặngBóng anh in thành tàuTóc anh xoà ngang tránSân ga chiều em điBàn tay da diết nắmVừa thoáng tiếng còi tàuLòng đã Nam đã BắcAnh thương nơi em quaNhững phố phường nhộn nhịpBỡ ngỡ trong ánh đènCòn lạ người lạ tiếngAnh thương nơi em quaNhững sương chiều mưa tốiDặm đường xa nắng dãiChuyến phà con nước dângEm xao xuyến trong lòngNhớ về nơi ta ởMùa thu vàng đường phốLá bay đầy lối quaNgọn đèn và trang thơTiếng thở đều con nhỏMàu hoa trên cửa sổQuán nước chè mùa đôngCon tàu và dòng sôngRa đi rồi trở lạiHà Nội ơi Hà NộiSân ga chiều em Lời Ru Trên Mặt ĐấtRào rào tiếng những bầy ongChuyên cần là tiếng cái tằm nhả tơMẹ còn đang bận đưa ruCái hoa bận đỏ cái hồ bận xanhHạt cây đang bận nảy mầmCon quay quay có một mình ngoài kiaNgủ đi con hãy ngủ điÀ ơi… cái ngủ đang về cùng conTừ trong lá cỏ tươi nonVượt lên mặt đất vẫn còn mảnh bomTừ ngôi nhà mới vừa làmNghe trong cái ngủ nồng nàn mùi vôiNgủ đi qua suối qua đồiQua trong lòng đất, những lời ru, qua…Đây dòng sữa trắng như ngàDẫu thôi hạt sạn, dẫu xa cửa hầmVẫn còn bùn lấm đôi chânTuy nguồn nước đã trong ngần lời ruÀ ơi… ngọn lửa ngày xưaMẹ nuôi dưới đất bây giờ về đâu?Nhìn lên rực rỡ trên đầuLửa hôm qua đã trong màu cờ bayĐất chung sống với ban ngàyNgười chung sống với hàng cây người trồngLại thương con dế dưới hầmNhững năm bom đạn sống cùng lời ruĐã tan những đám mây mùÔng trăng tròn giữa đêm thu mát lànhCái nôi thôi mắc cửa hầmTrắng tinh cái tã, xanh trong bầu trời“Ba tháng lẫy, bẩy tháng ngồi”Con đường xa tắp đất thời mênh môngGió lên từ những khu rừngMùi hương thơm tự trong lòng của hoaBốn phương đâu cũng quê nhàNhư con tàu với những ga dọc đườngĐất qua rồi những đau thươngCó chăng lời hát vẫn còn mà thôiÀ ơi… con ngủ… à ơi…12. Những Con Đường Tháng GiêngTôi yêu những con đường Hà NộiCuối năm cây cơm nguội lá vàngNhững ngọn đèn thắp sáng lúc hoàng hônMái phố cũ nhấp nhô trong khói nhạtNgã năm rộng, cỏ ven hồ xanh mướtNăm nay đào nở sớm, tháng giêng sangTháng giêng bỡ ngỡ búp bàng nonNhiều trẻ con và nhiều chim sẻNhững con đường đông vui như tuổi trẻNhư cuộc đời, bao kỷ niệm đi quaAnh trở về sau những tháng năm xaCây đã lớn, lòng ta nhiều đổi khácNhư đất nước vừa qua thời lửa đạnLại ngỡ ngàng chim nhỏ, tháng giêng xuânLòng chưa quên ngọn lửa sáng đêm rừngCâu thơ viết dưới bầu trời báo độngTôi yêu những con đường gió lộngBuổi mai chiều tíu tít bánh xe lănMỗi ngôi nhà như dáng một người thânÔ cửa nhỏ mở về bát ngátTôi yêu những phố dài tít tắpCon đường nào cũng dẫn về anhBước chân đi xáo động cả tâm tìnhCây trổ lá như thời gian vẫy gọiNhững con đường ra đi, nay trở lạiChồng gạch cao vừa dỡ ở gian hầmTừng chở che người đêm tối bom rungSẽ lớn dậy với ngôi nhà đang dựngThành tường vách chở che cho hạnh phúcThành bậc thềm mở cửa đón ban maiTôi yêu những con đường lấp lánh mưa bayChim sẻ sẻ và mùa xuân đến sớm…13. Đêm Trở VềMột nhành cây đập khẽ vào cửa sổMột nhành cây ướt đẫm mưa ràoĐêm bên bờ biển, cát và saoGian nhà trọ, ngọn đèn vàng bé nhỏĐêm đầu tiên tôi trở về quê cũChưa thấy mặt người thân, chưa gặp được xóm làngChỉ ánh sao, mùi cỏ cháy hun thuyềnMột nhành cây đập khẽ vào cửa sổCó thể là ngọn gióLá rào rào nước rơiHay một cánh chim bayThuỷ triều lớn đang ngập tràn khắp bãiNhững tảng đá vôi trắng tinh như muốiNhững tảng đá xanh lấp lánh rong mềmTôi mở cửa ra vườnBốn bề xào xạcTừ cành thấp lên cành caoTừ cây này sang cây khácTiếng thì thầm lan mãi đến xa xôiCó lẽ nào cây đã nhận ra tôi?Chân tôi bước trên đất và trên cỏTôi nghe tiếng chim đêm, tôi chạm vào tảng đáLòng bỗng xạc xào run rẩy như câyTrời sáng mau đi cho tôi gặp mặt ngườiHai mươi năm hai mươi năm mong nhớHai mươi năm tôi mới có một khung cửa sổĐể mở ra là gặp quê nhàÔi mùi thơm của những bông hoaNhững nhành cây hiền dịuNhững nhành cây như bàn tay trìu mếnCủa quê nhà đang ngả xuống vai tôiNước mắt hoà với giọt mưa vuiGà gáy sáng, vòm xanh nắng dậy!Tìm hiểu Tuyển tập những bài thơ của Xuân Diệu hay, ngọt ngào nhấtNhững bài thơ hay của Xuân Quỳnh về thiên nhiênTrong thơ Xuân Quỳnh cũng mượn hình ảnh thiên nhiên để nói lên tình cảm của con người. Trong những bài thơ này, thiên nhiên hiện ra thật gần gũi, thân thương. Nó không tỏ ra kiêu ngạo, xa lạ mà ngược lại rất tình cảm. Chính vì thế mà thơ Xuân Quỳnh được phổ biến rộng rãi cho đến ngày nay14. MâyThuở bé tôi yêu mâyQua những hình kỳ lạĐám giống hệt lưỡi traiÓng ánh viền xanh đỏRồi mây chuyển hình ngườiGiống mẹ tôi về chợĐầu đội nón tay vungTay kia thì cắp rổCũng có đám mây đenGiống như hình con ngựaCó cái đuôi mượt dàiXổ bờm tung trước gióNgựa ơi phi nơi nàoHãy mang tôi tới đóỒ bao nhiêu bao nhiêuNhững khối hình kỳ lạTrên vòm trời nhà tôiMỗi buổi chiều vừa ngảBây giờ ta yêu mâyDù tuổi không còn nhỏKhông tìm ra những hìnhCủa ngày xưa kỳ lạNhưng trên đường hành quânMây theo cùng che chởMây ơi phải mây bayĐến miền Nam ta đóTrong những đêm công đồnChe mặt trăng đỡ tỏMây đến những thao trườngNơi mặt trời lửa đổChe lưng đồng chí taĐỡ nắng thiêu chín đỏVà trong những chiến hàoMây mang về ngọn gióKìa trời cao ta đóMây điệp điệp trùng trùngTrong rừng mây du kíchVẫy vùng anh phi côngTrên đất này diệt MỹMây cũng lập chiến Cây Trên ĐườngNhớ năm xưa trên một con tàuĐi cùng cha. Tôi nhìn qua cửa sổMột chiếc cây bên đường tất tảNhư một người hành khất chạy mưa giôngCây xa rồi, tôi vẫn ngoái trông– Cha ơi cha, cây sợ tàu nó chạy?– Ôi con tôi dại thơ chưa hiểu nổiCây đâu sợ tàu mà tàu chạy đấy conTrong lòng tôi mang nỗi băn khoănNghe con tàu nhớ cây rên xiết mãiThương chiếc cây một mình lùi lũiThương cả con tàu – tàu cũng cô đơn!…Giá cây nhiều tàu có bạn sẽ vui hơnVà xa tàu cây cũng không buồn đấy nhỉMười lăm năm qua xa như mười lăm thế kỷSáng nay đây trên quãng đường xưaTrong toa tàu một em bé ngây thơBỗng sung sướng reo lên lảnh lói– A! Hàng cây đang từ xa chạy tớiĐón tàu mình mẹ có thấy không?Người mẹ ghì con vào sát bên lòngVà nhìn theo bàn tay em trỏTừ phía trước, hai hàng cây nhỏNắng động trên cành mườn mượt màu xanhGió đùa cây, lá vẫy nhanh nhanhNhư giục giã con tàu lao tớiCây ôm tàu hai cánh tay mát rượiTrong lòng cây, tàu chẳng cô đơnĐôi mắt xa vời người mẹ kể cho con– Trên đường này trước kia không bóng mát…Tôi nghe tiếng con tàu reo hátVà tiếng hàng cây bắt nhịp rộn ràngNiềm vui hôm nay đang trồng khắp ngả đườngNhìn bàn tay mình còn thơm mùi đất Mùa HạĐó là mùa của những tiếng chim reoTrời xanh biếc, nắng tràn trên khắp ngảĐất thành cây, mật trào lên vị quảBước chân người bỗng mở những đường điĐó là mùa không thể giấu cheCả vạn vật đều phơi trần dưới nắngBiển xanh thẳm, cánh buồm lồng lộng trắngTừ những miền cay đắng hoá thành là mùa của những ước mơNhững dục vọng muôn đời không xiết kểGió bão hoà, mưa thành sông thành bểMột thoáng nhìn có thể hoá tình yêuĐó là mùa của những buổi chiềuCánh diều giấy nghiêng vòm trời cao vútTiếng dế thức suốt đêm dài oi bứcTiếng cuốc dồn thúc giục nắng đang trưaMùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưaÔi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?Mà mặt đất màu xanh là vẫn biểnQuả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu Hát Với Con Tàu1Tuổi thơ nào chẳng cóTrắng một màu hoa lauDọc theo những con tàuChạy về xa tít tắpNhấp nhô màu đá xámNằm lặng duới đường rayNắng trải mùi hương bayNhững đầm sen, ruộng lúa…Tuổi thơ nào chẳng cóTiếng gọi những con tàuNúi cao và rừng sâuGiấu bao điều kỳ lạ…Con tàu của tuổi thơLà một tàu cau nhỏNơi con tàu đi quaHoa xoan rơi đầy ngõVết chân trâu dẫm vỡĐường gạch nghiêng bờ aoMặt giếng thăm thẳm sâuMái đình cao vời vợiMột dòng sông mê mảiGọi hoài sau lũy treChấp chới khắp đồng quêCánh cò bay cùng bạn…Ga con tàu ở đâuLàm sao mà biết đượcCó thể là tiếng hátMột câu chuyện ngày xưaCó khi tàu ngẩn ngơTrước một màu hoa súngCó khi là tiếng độngĐàn cá quẫy trên ao…Con tàu dừng ở đâuLà ga tàu ở đó2Tôi đã qua những nhà ga đổ vỡTuổi thanh niên tôi có những con tàuCon tàu qua thăm thẳm đêm sâuBao thành phố, bao xóm làng thức đợiLớp tuổi trẻ áo màu bộ độiNhịp tim rung cùng với nhịp con tàuNúi thì cao, rừng lại rất sâuDọc đất nước mấy ngàn cây số biểnCon tàu đi bên màu xanh quyết liệtBỏ qua ngàn cái chết phía sau lưngCon tàu đi cùng với vầng trăngCùng với những cánh rừng trụi láCùng với đất dạn dày bom toạ độVà trời xanh đe doạ ở trên đầuTuổi thanh niên tôi có những con tàuNằm trống lạnh không còi không ngọn khóiNhững đường ray chìm trong cỏ dạiNhững nhà ga lau sậy um tùmNhững nhà ga gạch nát im lìmKhông ai ra đi, không ai trở lạiKhông kẻ tiễn đưa, không người ngóng đợiChỉ con đường vời vợi nhớ sang sôngBao nỗi đau thời đất nước cách ngănCó nỗi đau một con tàu đứng sữngNhững quãng đường như quãng đời bỏ vắngĐứng trên nền ga cũ giữa đồng khuyaNhớ xôn xao bao gương mặt đi vềNhớ ánh lửa, tiếng dồn toa rậm rịchThanh tà vẹt hoá thân làm kẻngRung mỗi lần báo động xé không gianTôi đã qua những tháng những nămNhiều làng xóm vắng tiếng còi réo gọiNhưng tuổi trẻ vẫn bao miền trông đợiLớp trước đi rồi, lớp mới lại ra điEm tiễn anh ra gaGiữa mù mịt bụi vôi, gạch vỡEm chẳng biết nói lời thương nhớTàu chạy rồi bỡ ngỡ vẫy bàn tayAnh đi, và trời trở gió mayĐêm giá lạnh thương con tàu lầm lụiEm lại nghĩ đến điều anh nóiVề nhà ga về những con tàuVề người tuần đường cần mẫn đêm thâuVề ánh lửa người kiểm xa tối tối…Mái tóc anh phủ đầy thanh bụiVai áo anh cùng vôi vữa bạc màuTuổi thanh niên em có những con tàuĐể khao khát, để thương và để nhớNhững trưa nắng bước trên đường tàu cũBàn chân trần dẫm trên lớp đá rămNghe niềm vui rạo rực dưới chânNghe trong máu tiếng con tàu réo gọi“… Bắt đầu đi, bắt đầu đi từ Hà NộiNhững nhịp cầu sẽ nối những dòng sông…”3Mùa xuân đất nước mênh môngCon tàu đi giữa muôn lòng thương yêuTàu qua những sớm những chiềuNhững sông, những núi, những đèo tàu qua…Nơi nào cũng muốn là gaMột bàn tay vẫy thiết tha con tàuMột lời hát gửi theo sauMột bình minh ở trên đầu cùng điBiển xanh là nỗi nhớ quêTrời xanh như những cách chia xa lìaPhố xanh trong những ánh đènLàng xanh đang xoá những miền thép gaiEm không nói được nên lờiGiấu trong đáy mắt tiếng cười của emNhững rừng những núi chưa quenNhững làng những phố biết em lần đầuMà em đã nhớ từ lâuMà em vẫn ước cùng nhau trở vềCon tàu nối lại trăm quêNhững tên xa vợi nay nghe hoá gần“Đường vô xứ Huế quanh quanh”Mà sông Hương với Ngự Bình là đâyCon tàu đi giữa biển mâyHải Vân ta biết có ngày ta quaNha Trang sóng vỗ bên nhàPhan Rang, Phan Thiết còn xa nữa mình?Lặng yên, nghe rõ không anhTrái tim đập giữa mông mênh đất trờiKhi vô thành phố tên NgườiCon tàu như cũng nói lời thiết thaQua rồi bao nỗi cách xaQuê anh giờ cũng đã là quê emCỏ cây, ngọn gió cũng quenVừa nghe tiếng nói đã nên mặn màThơ em đã có bóng dừaCó dòng kênh với con đò quê anhCó bao trai gái đất mìnhRa đi. Giờ cũng như anh trở vềNày anh, em hát anh ngheDẫu không hay cũng đừng chê đừng cườiMùa xuân tôi hát với ngườiVới con tàu – hát những lời thương Cắt NghĩaThằng em thì hay hỏiKhông kể chuyện như anhTuy con, má chẳng sinhCon vẫn quen gọi má– Má ơi ai sinh cáAi làm ra cái kemĐêm sao lại màu đenBan ngày sao màu trắng?…– Ban ngày làm bằng nắngMàu xanh làm bằng câyQuả ớt làm bằng cayTiếng ồn sinh tàu điệnGió trong con ốc biểnGhé tai nghe mà xem…A lại còn cái kemThì làm bằng mùa rétBông hoa làm bằng tếtTết làm cho hương thơmCon làm bằng yêu thươngCủa cha và của mẹCủa bà và của ôngCủa má nữa – biết không?Con làm bằng tất cả!19. Tiếng Gà TrưaTrên đường hành quân xaDừng chân bên xóm nhỏTiếng gà ai nhảy ổ“Cục… cục tác cục ta”Nghe xao động nắng trưaNghe bàn chân đỡ mỏiNghe gọi về tuổi thơTiếng gà trưaỔ rơm hồng những trứngNày con gà mái mơKhắp mình hoa đốm trắngNày con gà mái vàngLông óng như màu nắngTiếng gà trưaCó tiếng bà vẫn mắng– Gà đẻ mà mày nhìnRồi sau này lang mặt!Cháu về lấy gương soiLòng dại thơ lo lắngTiếng gà trưaTay bà khum soi trứngDành từng quả chắt chiuCho con gà mái ấpCứ hàng năm hàng nămKhi gió mùa đông tớiBà lo đàn gà toiMong trời đừng sương muốiĐể cuối năm bán gàCháu được quần áo mớiÔi cái quần chéo goỐng rộng dài quét đấtCái áo cánh chúc bâuĐi qua nghe sột soạtTiếng gà trưaMang bao nhiêu hạnh phúcĐêm cháu về nằm mơGiấc ngủ hồng sắc trứngCháu chiến đấu hôm nayVì lòng yêu Tổ quốcVì xóm làng thân thuộcBà ơi, cũng vì bàVì tiếng gà cục tácỔ trứng hồng tuổi Hát Ru Chồng Những Đêm Khó NgủAnh không ngủ được ư anh?Để em mở quạt quấn mành lên choLặng sao cái gió mặt hồGhét sao cái nóng đầu mùa đã ghê!Đoàn thương binh mới trở vềĐánh nhau trước cửa hàng bia lúc chiềuAnh không ngủ được anh yêu?Nghe chi con lũ đang chiều nước dângNgày mai cây lúa lên đòngLại xanh như đã từng không mất mùaCon sông bạn với con đòCon người bạn với câu hò trên đi, em khép cửa phòngĐể em lên gác em trông xem nàoAi đồn rằng cọ cháy caoNgười dân Vĩnh Phú đốt bao nhiêu đồiHình như lửa đã tắt rồiGió không thổi nữa anh ơi yên lòngThương gì người đói lang thangXin ăn trên khắp phố phường ngoài kiaNgủ đi anh hãy ngủ yênRồi mai họ sẽ trở về quê thôiLòng thương chỉ nói bằng lờiLấy đâu ra gạo cho người được noKhuya rồi anh hãy ngủ điĐể em trở dậy em che bớt đènĐứa nào nó nói cùng anhCái tin chết của bạn mình vừa xongChắc là đường đất khó khănNên thư từ chẳng thể năng gửi vềAnh ơi anh hãy ngủ điThằng con ta nó nằm mê đó màNgày chơi súng giả ba lôLàm anh giải phóng hét hò suốt thôiMười năm sau lớn lên rồiSẽ quên đi những trò chơi bây giờNgủ đi anh, hãy ngủ đi…Chúng tôi vừa chia sẻ với các bạn những bài thơ hay của Xuân Quỳnh. Nếu bạn yêu thơ về quê hương và tình yêu lãng mạn chung thủy thì thơ Xuân Quỳnh là sự lựa chọn tốt nhất dành cho bạn. Thơ Xuân Quỳnh từ lâu đã được đưa vào sách giáo khoa. Bài viết này sẽ đưa bạn trở lại thời cấp 3 với bài thơ hay gợi lại bao kỉ khảo Những bài thơ về thầy cô 20-11 ngắn gọn, 2 câu hay, xúc động nhất Thơ Xuân Quỳnh ❤️️ Tác Giả, Tác Phẩm + Tuyển Tập Thơ Hay ✅ Tổng Quan Về Cuộc Đời, Sự Nghiệp Và Phong Cách Làm Thơ Của Xuân Quỳnh. Tiểu Sử Cuộc Đời Tác Giả Xuân Quỳnh Sự Nghiệp Sáng Tác Nhà Thơ Xuân Quỳnh Phong Cách Thơ Xuân Quỳnh Tuyển Tập Các Tác Phẩm Của Nhà Thơ Xuân QuỳnhTuyển Tập ThơVăn XuôiTruyện 15 Bài Thơ Hay Nhất Của Xuân QuỳnhSóngThuyền Và BiểnTự HátBàn Tay EmMẹ Của AnhThơ Tình Cuối Mùa ThuHoa CúcGió Lào Cát TrắngNói Cùng AnhAnhChuồn Chuồn Báo BãoChồi BiếcTiếng Gà TrưaLời Ru Của MẹHoa Cỏ May Tiểu Sử Cuộc Đời Tác Giả Xuân Quỳnh Xuân Quỳnh được xem là nữ thi sĩ nổi tiếng với nhiều tác phẩm để đời, tạo nhiều dấn ấn trong lòng bạn đọc. Để giúp bạn hiểu rõ hơn về Xuân Quỳnh thì đã khái quát các thông tin tiểu sử cuộc đời của bà như sau Nhà thơ Xuân Quỳnh 1942 – 1988 tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Quê quán xã La Khê, thị xã Hà Đông, Tỉnh Hà Đông, nay thuộc Quận Hà Đông, Tp Hà Nội. Vào tháng 2/1955, Xuân Quỳnh được tuyển vào Đoàn Văn Công Nhân Dân Trung Ương và đã ở đây bà đã được đào tạo thành một diễn viên múa. Bà đã nhiều lần đi biểu diễn ở nước ngoài và dự Đại hội thanh niên sinh viên thế giới năm 1959 tại Vienna Áo. Từ năm 1962 đến 1964, Xuân Quỳnh học Trường bồi dưỡng những người viết văn trẻ khoá I của Hội Nhà văn Việt Nam. Sau khi học xong, làm việc tại báo Văn nghệ, báo Phụ nữ Việt Nam. Xuân Quỳnh là hội viên từ năm 1967, ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khoá III. Năm 1973, bà kết hôn với nhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Vũ, trước đó, Xuân Quỳnh kết hôn lần đầu tiên với một nhạc công của Đoàn Văn công nhân dân Trung ương và đã ly hôn. Xuân Quỳnh mất ngày 29 tháng 8 năm 1988 trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, thị xã Hải Dương nay là thành phố, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi. Tìm hiểu thêm về ❤️️Thơ Lưu Quang Vũ ❤️️ Tác Giả, Tác Phẩm + Tuyển Tập Thơ Hay Sự Nghiệp Sáng Tác Nhà Thơ Xuân Quỳnh Nói về sự nghiệp sáng tác của nhà thơ Xuân Quỳnh thì không thể bỏ qua các thông tin quan trọng sau đây. Từ năm 1963 – 1964, Xuân Quỳnh bắt đầu tham gia vào sự nghiệp văn thơ của mình, bà được học tại trường bồi dưỡng những người viết văn trẻ khóa 1 của hội nhà văn Việt Nam. Sau khi học xong bà về làm việc tại Báo Văn Nghệ và báo phụ nữ Việt Nam. Trong các nhà thơ thuộc “thế hệ chống Mĩ” Xuân Quỳnh là nhà thơ nữ viết nhiều và hay nhất về tình yêu, thơ của bà mang đậm nét tự truyện cùng với đó là bài học triết lý đầy sâu sắc. Nội dung thơ của bà phản ánh về hiện thực cuộc sống của người dân lúc bấy giờ trong những năm tháng khắc nghiệt do chiến tranh mang lại. Tác phẩm tiêu biểu Không bao giờ là cuối, Cây trong phố – Chờ trăng, Lời ru trên mặt đất, Tự hát, Hoa cỏ may, Hoa dọc chiến hào, Thơ Xuân Quỳnh, Thơ tình Xuân Quỳnh – Lưu Quang Vũ,… Bài thơ Sóng là một trong những bài thơ thành công nhất trong sáng tác của Xuân Quỳnh. Sóng thể hiện âm thanh trong trẻo của người con gái khi yêu. Xuân Quỳnh đã bộc lộ hết cảm xúc của cô gái khi đem lòng yêu thương một chàng trai. Mong ước của Xuân Quỳnh chính là có thể hòa vào biển lớn của tình yêu. Vinh danh Năm 2001, Xuân Quỳnh được nhà nước phong tặng giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật. Năm 2017, Chủ tịch nước ký quyết định truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật cho cố nhà thờ Xuân Quỳnh với 2 tập thơ đó là Lời Ru mặt đất và Bầu trời trong quả trứng. Phong Cách Thơ Xuân Quỳnh Cùng tìm hiểu về phong cách thơ của Xuân Quỳnh chi tiết nhé! Thơ của Xuân Quỳnh luôn giàu những cung bậc cảm xúc, trong đó thơ tình của Xuân Quỳnh luôn hiện diện sự chân thành, nóng bỏng của một trái tim đang yêu, một tình yêu mãnh liệt , sôi nổi nhưng cũng rất đằm thắm, rất đỗi phụ nữ. Xuân Quỳnh được xem là người viết thơ tình hay nhất trong nền thơ ca hiện đại Việt từ sau 1945. Thơ Xuân Quỳnh là tiếng lòng của một tâm hồn thiết tha gắn bó với cuộc đời, với con người, khao khát tình yêu, trân trọng hạnh phúc bình dị đời thường. Khát vọng sống và khát vọng yêu mãnh liệt gắn liền với những dự cảm về sự bất trắc. Những chủ đề chính của bà thường là tình yêu, kỷ niệm về tuổi thơ, gia đình và chủ yếu các bài thơ có tính hướng nội mang đậm phong cách cá nhân nhưng lại rất đỗi thân thuộc chứ không xa rời thực tế. =>Thơ của bà giàu sự tinh tế và lẩn khuất phía sau đó còn là những tư tưởng, triết lý và tất cả đều được lấy từ chất liệu cuộc sống đời ca của bà có tính hướng nội, thiên nhiều về tâm trạng cá nhân nhưng không quá rời xa với đời sống. Đừng bỏ lỡ tuyển tập🌱Thơ Xuân Diệu 🌱Lãng mạn nhất Tuyển tập các tác phẩm của nhà thơ Xuân Quỳnh, mời bạn đọc cùng tham khảo. Tuyển Tập Thơ *Chồi biếc 1963 Mưa Quê hương Cô diễn viên mới Tiếng mẹ Ghét Băn khoăn Một ước mơ Ru Cây trên đường Khát vọng Về đại hội Tiếng hát Những bước chân Nước mắt Một ngày đi Dải băng xanh Chồi biếc Thuyền và biển *Hoa dọc chiến hào 1968 Tiếng gà trưa Bài hát đắp đường Bài thơ cửa sổ Chiều ba mươi Mây Bay cao Trưa hè Tháng năm Sóng Khi con ra đời Ngủ ngoan bé ơi Đưa con đi sơ tán Con gà Lời ru Những cây dứa dại Gốc cây ngày bé Gặp cha Lòng mẹ Câu chuyện quanh vết bánh xe Hậu phương Giữ lửa Cây Hà Nội Cột đèn góc phố Vết đạn trên tường Lòng yêu thủ đô Chiến hào Bài hát đừng có đợi Chuyện con đường sau những năm chống Mỹ *Lời ru trên mặt đất 1978 Nguồn gốc từ ngữ Lời từ giã của Trung đoàn Thủ đô Vườn trong thư viện Mái phố Khúc hát những người anh Trung du Khán giả của tôi Lịch mới Viết cho con ngày chiến thắng Đi với mùa xuân Một năm Đà Nẵng – gương mặt người, gương mặt biển Mùa xuân mừng con thêm một tuổi Cắt nghĩa Con chả biết được đâu Chuyện cổ tích về loài người Con yêu mẹ Cái ngoan của Mí2 Mùa đông nắng ở đâu?3 Gửi mẹ Tháng ba viết cho chị Bình Trị Thiên Đá Ngũ Hành Sơn Đêm trở về Những con đường tháng giêng Gửi người xa vùng dâu Thành phố quê anh Hát với con tàu Đêm cuối năm Nghe rét đến, nhớ về Hà Nội Hậu Giang Đêm trăng trên đất Mũi Sân ga chiều em đi Lời ru trên mặt đất *Chờ trăng 1981 Bầu trời trong quả trứng Chờ trăng Ngôi nhà ở lại Cây bàng Trời xanh của mỗi người Mùa đông nắng ở đâu?3 Bài hát về cây Không chịu tắm Tập tầm vông Chuyện về những dòng nước Cô giáo của em Chuyện cổ tích về loài người Thư gửi bố ngoài đảo Nếu chúng mình dậy sớm Tuổi ngựa *Bầu trời trong quả trứng 1982 Cây chua me đất khóc Còn lại gì cho mùa xuân? Đi trốn đi tìm Kể chuyện quả Mí thích… Mí trông nhà Ngày mai thêm tuổi Que chuyền Trăng hư lắm Vì sao? Bầu trời trong quả trứng Chờ trăng Cây bàng Trời xanh của mỗi người Mùa đông nắng ở đâu? Chuyện về những dòng nước Cô giáo của em Chuyện cổ tích về loài người Thư gửi bố ngoài đảo Tuổi ngựa Con yêu mẹ Cái địa bàn của chú Điền Cái ngoan của Mí Tại sao gà con sinh ra? Mí ngoan hơn cái nấm Muốn trăng luôn luôn tròn… Tiếng gà trưa Tuổi thơ của con Mùa xuân mừng con thêm một tuổi Cắt nghĩa Con chả biết được đâu Mẹ và con *Tự hát 1984 Tự hát Hoa ti-gôn Chuồn chuồn báo bão Thơ viết tặng anh Nếu ngày mai em không làm thơ nữa Chỉ có sóng và em Gửi lại thành phố nắng Hoa dại núi Hoàng Liên Mẹ của anh Bàn tay em Thơ tình cuối mùa thu Hát ru II Thương về ngày trước Hoa cúc Bao giờ ngâu nở hoa Không đề IV Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi Nói cùng anh *Không bao giờ là cuối 2011 Em có đem gì theo đâu Trời trở rét Không đề I Thành phố lạ Bầu trời đã trở về Hát ru chồng những đêm khó ngủ *Một số tác phẩm khác Anh Chị Chiến thắng hôm nay Cỏ dại Có một thời như thế1 Cố đô Cơn mưa không phải của mình Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại Em đến những nơi anh qua Gió Lào cát trắng Hoa cỏ may Hoa cúc xanh Hoa tường vi Không đề II Không đề III Lại bắt đầu Lời ru của mẹ Màu hoa còn lại Mùa hạ Mùa hoa roi Ngày em vào Đội Ngọn lửa tuổi thơ Ngủ ngoan ngủ ngoan Những bông hoa đầu tiên ra đảo Thơ tình cho bạn trẻ Thơ tình tôi viết Thơ viết cho mình và những người con gái khác Thơ vui về phái yếu Thời gian trắng Tình ca trong lòng vịnh Văn Xuôi Cô Gió mất tên Cá chuối con Lời ru của trăng Hạt Đỗ Sót Mùa xuân trên cánh đồng Ông nội và ông ngoại Người cô của bé Hương Bà tôi Bến tàu trong thành phố Người làm đồ chơi Thầy giáo dạy vẽ Bà bán bỏng cổng trường tôi Tặng quà chú hề Đứa trẻ nhút nhát Bạn Lộc Con sáo của Hoàn Truyện Bao giờ con lớn truyện tranh, NXB Kim Đồng, 1975 Mùa xuân trên cánh đồng NXB Kim Đồng, 1981 Bến tàu trong thành phố NXB Kim Đồng, 1984 Vẫn có ông trăng khác tập truyện ngắn, NXB Kim Đồng, 1988 Gửi thêm cho bạn thông tin về 🍀Thơ Trần Đăng Khoa 🍀Tuyển tập thơ hay 15 Bài Thơ Hay Nhất Của Xuân Quỳnh Dưới đây là nội dung 15 bài thơ hay nhất của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh, mời bạn cùng thưởng thức. Sóng Dữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bể Ôi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ Trước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên? Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhau Con sóng dưới lòng sâuCon sóng trên mặt nướcÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thức Dẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phương Ở ngoài kia đại dươngTrăm nghìn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDù muôn vời cách trở Cuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xa Làm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn vỗ Thuyền Và Biển Em sẽ kể anh ngheChuyện con thuyền và biển “Từ ngày nào chẳng biếtThuyền nghe lời biển khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơi Lòng thuyền nhiều khát vọngVà tình biển bao laThuyền đi hoài không mỏiBiển vẫn xa… còn xa Những đêm trăng hiền từBiển như cô gái nhỏThầm thì gửi tâm tưQuanh mạn thuyền sóng vỗ Cũng có khi vô cớBiển ào ạt xô thuyềnVì tình yêu muôn thuởCó bao giờ đứng yên? Chỉ có thuyền mới hiểuBiển mênh mông nhường nàoChỉ có biển mới biếtThuyền đi đâu, về đâu Những ngày không gặp nhauBiển bạc đầu thương nhớNhững ngày không gặp nhauLòng thuyền đau – rạn vỡ Nếu từ giã thuyền rồiBiển chỉ còn sóng gió” Nếu phải cách xa anhEm chỉ còn bão tố Tự Hát Chả dại gì em ước nó bằng vàngTrái tim em, anh đã từng biết đấyAnh là người coi thường của cảiNên nếu cần anh bán nó đi ngay Em cũng không mong nó giống mặt trờiVì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuốngLại mình anh với đêm dài câm lặngMà lòng anh xa cách với lòng em Em trở về đúng nghĩa trái timBiết làm sống những hồng cầu đã chếtBiết lấy lại những gì đã mấtBiết rút gần khoảng cách của yêu tin Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emBiết khao khát những điều anh mơ ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và biết được anh yêu Mùa thu nay sao bão giông nhiềuNhững cửa sổ con tàu chẳng đóngDải đồng hoang và đại ngàn tối sẫmEm lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh Em lo âu trước xa tắp đường mìnhTrái tim đập những điều không thể nóiTrái tim đập cồn cào cơn đóiNgọn lửa nào le lói giữa cô đơn Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emLà máu thịt, đời thường ai chẳng cóCũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi Bàn Tay Em Gia tài em chỉ có bàn tayEm trao tặng cho anh từ ngày ấyNhững năm tháng cùng nhau anh chỉ thấyQuá khứ dài là mái tóc em đenVui, buồn trong tiếng nói, nụ cười emQua gương mặt anh hiểu điều lo lắngQua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóngAnh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay? Bàn tay em ngón chẳng thon dàiVết chai cũ, đường gân xanh vất vảEm đánh chắt chơi chuyền thuở nhỏHái rau rền rau rệu nấu canhTập vá may, tết tóc một mìnhRồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ Đường tít tắp, không gian như bểAnh chờ em cho em vịn bàn tayTrong tay anh, tay của em đâyBiết lặng lẽ vun trồng gìn giữTrời mưa lạnh tay em khép cửaEm phơi mền vá áo cho anhTay cắm hoa, tay để treo tranhTay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọcNăm tháng đi qua mái đầu cực nhọcTay em dừng trên vầng trán lo âuEm nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đauVà góp nhặt niềm vui từ mọi ngảKhi anh vắng bàn tay em biết nhớLấy thời gian đan thành áo mong chờLấy thời gian em viết những dòng thơĐể thấy được chúng mình không cách trở…Bàn tay em, gia tài bé nhỏEm trao anh cùng với cuộc đời em Mẹ Của Anh Phải đâu mẹ của riêng anhMẹ là mẹ của chúng mình đấy thôiMẹ tuy không đẻ, không nuôiMà em ơn mẹ suốt đời chưa xongNgày xưa má mẹ cũng hồngBên anh, mẹ thức lo từng cơn đauBây giờ tóc mẹ trắng phauĐể cho mái tóc trên đầu anh đenĐâu con dốc nắng đường quenChợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lầnThương anh thương cả bước chânGiống bàn chân mẹ tảo tần năm naoLời ru mẹ hát thuở nàoTruyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anhNào là hoa bưởi, hoa chanhNào câu quan họ mái đình cây đa…Xin đừng bắt chước câu caĐi về dối mẹ để mà yêu nhauMẹ không ghét bỏ em đâuYêu anh em đã là dâu trong nhàEm xin hát tiếp lời caRu anh sau mỗi âu lo nhọc nhằnHát tình yêu của chúng mìnhNhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùngGiữa ngàn hoa cỏ núi sôngGiữa lòng thương mẹ mênh mông không bờChắt chiu tự những ngày xưaMẹ sinh anh để bây giờ cho em. Thơ Tình Cuối Mùa Thu Cuối trời mây trắng bayLá vàng thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi cùng láMùa thu ra biển cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emLà của mùa thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao động cảLối đi quen bỗng lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt máHơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như dòng sôngĐã yên ngày thác lũ Thời gian như là gióMùa đi cùng tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emCùng tình yêu ở lại…– Kìa bao người yêu mớiĐi qua cùng heo may Hoa Cúc Có thay đổi gì không cái màu hoa ấyMùa hạ qua rồi lại đến mùa thuThời gian đi màu hoa cũ về đâuNay trở lại vẫn còn như mới mẻ Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thếChỉ em là đã khác với em xưaNắng nhạt vàng, ngày đã quá trưaNào đâu những biển chờ nơi cuối đấtBao ngày tháng đi về trên mái tócChỉ em là đã khác với em thôi!Nhưng màu hoa đâu dễ quên nguôiThành phố ngợp ngày nao chiều gió dậyGương mặt ấy lời yêu thưở ấyMàu hoa vẫn cháy ở trong em Gió Lào Cát Trắng Ngọn gió Lào cát trắng của đời tôiTôi của cát của gió Lào khắc nghiệt Trong gió nóng những trưa hè ngột ngạtMẹ ru tôi hạt cát sạn hàm răngVừa lớn khôn tôi đã biết đào hầmDưới bom đạn gió Lào vẫn thổiVà trên cát lại thêm cồn cát mớiCỏ mặt trời lăn như bánh xeCuộc đời tôi có cát chở cheKhi đánh giặc cát lại làm công sựMáu đồng đội và máu tôi đã đổTrên cát này mà gió quạt vừa seCây tôi trồng chưa đủ bóng cheBom giặc cắt lá cành tơi tảCủ khoai ở đây nhỏ hơn củ khoai cánh đồng màu mỡ Trái mãng cầu rám vỏ – gió đi quaĐọng nắng thôi, cát chẳng đọng mưaBàn chân lún bàn chân thêm bỏng rátGiữa gió cát, giữa những ngày ác liệtTôi nghĩ về tha thiết một màu xanhMột rừng cây trĩu quả trên cànhTôi vun gốc và tay tôi sẽ háiNhà của tôi, tôi sẽ về dựng lạiÁnh ngói hồng những gương mặt mai sau Em mới về em chưa thấy gì đâuChỉ có cát và gió Lào quạt lửaNgọn gió bỏng khi đi thành nỗi nhớCát khô cằn ở mãi hoá yêu thươngDẫu đôi khi tôi chẳng bằng lòngVới cái cát làm bàn chân rát bỏngVới cái gió làm chín lừ da mặtMảnh đất cằn khoai sắn ít sinh sôiTôi sẵn lòng đem hiến cả đời tôiCho cát trắng và gió Lào quạt lửa. Nói Cùng Anh Em biết đấy là điều đã cũChuyện tình yêu, quan trọng gì đâuSự gắn bó giữa hai người xa lạNỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễnHôm nay yêu, mai có thể xa rồiNiềm đau đớn tưởng như vô tậnBỗng có ngày thay thế một niềm vui Điều hôm nay ta nói, ngày maiNgười khác lại nói lời yêu thuở trướcĐời sống chẳng vô cùng, em biếtCâu thơ đâu còn mãi ngày sau Chẳng có gì quan trọng lắm đâuNhư không khí như màu xanh lá cỏNhiều đến mức tưởng như chẳng cóTrước cuộc đời rộng lớn mênh mang Nhưng lúc này anh ở bên emNiềm vui sướng trong ta là có thậtNhư chiếc áo trên tường như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhà Em hiểu rằng mỗi lúc đi xaTình anh đối với em là xứ sởLà bóng rợp trên con đường nắng lửaTrái cây thơm trên miền đất khô cằn Đấy tình yêu, em muốn nói cùng anhNguồn gốc của muôn ngàn khát vọngLòng tốt để duy trì sự sốngCho con người thực sự Người hơn Anh Cây bút gẫy trong tayCặn mực khô đáy lọÁnh điện tắt trong phòngAnh về từ đường phốAnh về từ trận gióAnh về từ cơn mưaTừ những ngày đã quaTừ những ngày chưa tớiTừ lòng em nhức nhối…Thôi đừng buồn nữa anhTấm rèm cửa màu xanhTrang thơ còn viết dởTách nước nóng trên bànVà lòng em thương nhớ…Ở ngoài kia trời gióỞ ngoài kia trời mưaCây bàng đêm ngẩn ngơNước qua đường chảy xiếtTóc anh thì ướt đẫmLòng anh thì cô đơnAnh cần chi nơi emSao mà anh chẳng nóiAnh, con đường xa ngáiAnh, bức vẽ không màuAnh, nghìn nỗi lo âuAnh, dòng thơ nổi gió…Mà em người đời thườngBiết là anh có ở! Chuồn Chuồn Báo Bão Lại gặp lại cánh chuồn ngày thơ béBay đan nhau dệt mảnh nắng cuối cùng Con chuồn ngô hay làm dángChao mình soi mặt ao trongĐốt cháy lòng một nét chờ mongCon chuồn đỏ thân ngời như ngọn lửaCon chuồn vằn mang những điều kỳ lạVới đứa trẻ nào chưa biết bơiÔi cánh chuồn gợi những buồn vuiCánh chuồn nào bay vào những nỗi nhớ?Ngọn sào thưa cánh chuồn ai ngái ngủNhững cánh chuồn mỏng manh như tình yêu!Gió heo may hôm nay về chăngMà chuồn chuồn bay về dăng dăngBáo cơn bão phương nào thổi tới? Đường sẽ vắng nếu trời bão nổiCánh cửa nhà sập lại trước khi mưaCon chim tìm tránh bão sẽ về xaCon kiến nhỏ cũng ẩn mình trong tổKhông còn trời xanh chỉ mưa và gióNhững dòng sông không nhà cửa miên manVà mây, mây khắp chốn lang thangChặn bốn phía những cỏ cây tội nghiệpCho cơn lốc dữ tợn về bẻ nátTrái đất này sẽ nhận chìm trong mưaKhông tìm đâu một chỗ nương nhờ!Mỏng manh thế chịu làm sao nổiChuồn chuồn ơi báo làm chi bão tớiTrời bão lên rồi mày ở đâu? Chồi Biếc Dưới hai hàng câyTay ấm trong tayCùng anh sóng bướcNắng đùa mái tócChồi biếc trên câyLá vàng bay bayNhư ngàn cánh bướm Lá vàng rụng xuốngCho đất thêm mầuCó mất đi đâuNhựa lên chồi biếc Này anh, em biếtRồi sẽ có ngàyDưới hàng cây đâyTa không còn bướcNhư người lính gácĐã hết phiên mìnhNhư lá vàng rụngCho trời thêm xanh Và đời mai sauTrên đường này nhỉNhững đôi tri kỷSóng bước qua đâyLá vàng vẫn bayChồi non lại biếc Tiếng Gà Trưa Trên đường hành quân xaDừng chân bên xóm nhỏTiếng gà ai nhảy ổ“Cục… cục tác cục ta”Nghe xao động nắng trưaNghe bàn chân đỡ mỏiNghe gọi về tuổi thơ Tiếng gà trưaỔ rơm hồng những trứngNày con gà mái mơKhắp mình hoa đốm trắngNày con gà mái vàngLông óng như màu nắng Tiếng gà trưaCó tiếng bà vẫn mắng- Gà đẻ mà mày nhìnRồi sau này lang mặt!Cháu về lấy gương soiLòng dại thơ lo lắng Tiếng gà trưaTay bà khum soi trứngDành từng quả chắt chiuCho con gà mái ấp Cứ hàng năm hàng nămKhi gió mùa đông tớiBà lo đàn gà toiMong trời đừng sương muốiĐể cuối năm bán gàCháu được quần áo mới Ôi cái quần chéo goỐng rộng dài quét đấtCái áo cánh trúc bâuĐi qua nghe sột soạt Tiếng gà trưaMang bao nhiêu hạnh phúcĐêm cháu về nằm mơGiấc ngủ hồng sắc trứng Cháu chiến đấu hôm nayVì lòng yêu Tổ quốcVì xóm làng thân thuộcBà ơi, cũng vì bàVì tiếng gà cục tácỔ trứng hồng tuổi thơ. Lời Ru Của Mẹ Lời ru ẩn nơi nàoGiữa mênh mang trời đấtKhi con vừa ra đờiLời ru về mẹ hát Lúc con nằm ấm ápLời ru là tấm chănTrong giấc ngủ êm đềmLời ru thành giấc mộng Khi con vừa tỉnh giấcThì lời ru đi chơiLời ru xuống ruộng khoaiRa bờ ao rau muống Và khi con đến lớpLời ru ở cổng trườngLời ru thành ngọn cỏĐón bước bàn chân con Mai rồi con lớn khônTrên đường xa nắng gắtLời ru là bóng mátLúc con lên núi thẳmLời ru cũng gập ghềnhKhi con ra biển rộngLời ru thành mênh mông. Hoa Cỏ May Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,Không gian xao xuyến chuyển sang mình ai gọi sau vòm lá,Lối cũ em về nay đã thu. Mây trắng bay đi cùng với gió,Lòng như trời biếc lúc nguyên cay gửi lại bao mùa cũ,Thơ viết đôi dòng theo gió xa. Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ mayÁo em sơ ý cỏ găm đầyLời yêu mỏng mảnh như màu khói,Ai biết lòng anh có đổi thay? Chia sẻ chi tiết về 🌿Thơ Chính Hữu 🌿Tác giả, tác phẩm Xuân Quỳnh được mệnh danh là “nữ hoàng thơ tình yêu của Việt Nam”. Thơ hường viết về những tình cảm gần gũi, bình dị, trong sáng của đời sống gia đình và cuộc sống hàng ngày, biểu lộ những rung cảm và khát vọng của một trái tim phụ nữ chân thành, tha thiết và đằm thắm. THPT Ngô Thì Nhậm mời bạn đọc cùng tham khảo tài liệu Tuyển tập thơ tình của Xuân Quỳnh do chúng tôi tổng hợp lại những bài thơ tình hay nhất của nhà thơ. Bạn đang xem Tuyển tập Thơ tình Xuân Quỳnh I. Đôi nét về tác giả Xuân QuỳnhII. Tuyển tập thơ tình Xuân Quỳnh1. Thuyền và biển2. Chồi biếc3. Sóng4. Hoa cỏ may5. Tự hát6. Thơ tình cuối mùa thu7. Nói cùng anh8. Sân ga chiều em đi9. Tình ca trong lòng vịnh10. Thơ tình tôi viết I. Đôi nét về tác giả Xuân Quỳnh – Xuân Quỳnh sinh năm 1942 và mất năm 1988, tên đầy đủ là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. – Quê ở làng An Khê, ven thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây nay thuộc Hà Nội. – Bà là một trong những nhà thơ nữ xuất sắc của Việt Nam, được mệnh danh là nữ hoàng thơ tình yêu của Việt Nam. – Thơ của Xuân Quỳnh thường viết về những tình cảm gần gũi, bình dị, trong sáng của đời sống gia đình và cuộc sống hàng ngày, biểu lộ những rung cảm và khát vọng của một trái tim phụ nữ chân thành, tha thiết và đằm thắm. – Xuân Quỳnh được tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật vào năm 2011. – Một số tác phẩm tiêu biểu Các tập thơ Chồi biếc 1963, Hoa dọc chiến hào 1968, Lời ru trên mặt đất 1978, Chờ trăng 1981, Tự hát 1984. Trong đó có một số bài thơ đặc biệt nổi tiếng Thuyền và biển, Sóng, Tiếng gà trưa, Thơ tình cuối mùa thu… Một số tác phẩm viết cho thiếu nhi Mùa xuân trên cánh đồng truyện thiếu nhi, 1981, Bầu trời trong quả trứng thơ văn thiếu nhi, 1982… 1. Thuyền và biển Em sẽ kể anh ngheChuyện con thuyền và biển “Từ ngày nào chẳng biếtThuyền nghe lời biển khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơi Lòng thuyền nhiều khát vọngVà tình biển bao laThuyền đi hoài không mỏiBiển vẫn xa… còn xa Những đêm trăng hiền từBiển như cô gái nhỏThầm thì gửi tâm tưQuanh mạn thuyền sóng vỗ Cũng có khi vô cớBiển ào ạt xô thuyềnVì tình yêu muôn thuởCó bao giờ đứng yên?0 Chỉ có thuyền mới hiểuBiển mênh mông nhường nàoChỉ có biển mới biếtThuyền đi đâu, về đâu Những ngày không gặp nhauBiển bạc đầu thương nhớNhững ngày không gặp nhauLòng thuyền đau – rạn vỡ Nếu từ giã thuyền rồiBiển chỉ còn sóng gió” Nếu phải cách xa anhEm chỉ còn bão tố. Chồi biếc, 1963 2. Chồi biếc Dưới hai hàng câyTay ấm trong tayCùng anh sóng bướcNắng đùa mái tócChồi biếc trên câyLá vàng bay bayNhư ngàn cánh bướm Lá vàng rụng xuốngCho đất thêm mầuCó mất đi đâuNhựa lên chồi biếc Này anh, em biếtRồi sẽ có ngàyDưới hàng cây đâyTa không còn bướcNhư người lính gácĐã hết phiên mìnhNhư lá vàng rụngCho trời thêm xanh Và đời mai sauTrên đường này nhỉNhững đôi tri kỷSóng bước qua đâyLá vàng vẫn bayChồi non lại biếc 3. Sóng Dữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bể Ôi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ Trước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên? Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhau Con sóng dưới lòng sâuCon sóng trên mặt nướcÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thức Dẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phương Ở ngoài kia đại dươngTrăm nghìn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDù muôn vời cách trở Cuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xa Làm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn vỗ. Hoa dọc chiến hào, 1968 4. Hoa cỏ may Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,Không gian xao xuyến chuyển sang mình ai gọi sau vòm lá,Lối cũ em về nay đã thu. Mây trắng bay đi cùng với gió,Lòng như trời biếc lúc nguyên cay gửi lại bao mùa cũ,Thơ viết đôi dòng theo gió xa. Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ mayÁo em sơ ý cỏ găm đầyLời yêu mỏng mảnh như màu khói,Ai biết lòng anh có đổi thay? 5. Tự hát Chả dại gì em ước nó bằng vàngTrái tim em, anh đã từng biết đấyAnh là người coi thường của cảiNên nếu cần anh bán nó đi ngay Em cũng không mong nó giống mặt trờiVì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuốngLại mình anh với đêm dài câm lặngMà lòng anh xa cách với lòng em Em trở về đúng nghĩa trái timBiết làm sống những hồng cầu đã chếtBiết lấy lại những gì đã mấtBiết rút gần khoảng cách của yêu tin Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emBiết khao khát những điều anh mơ ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và biết được anh yêu Mùa thu nay sao bão giông nhiềuNhững cửa sổ con tàu chẳng đóngDải đồng hoang và đại ngàn tối sẫmEm lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh Em lo âu trước xa tắp đường mìnhTrái tim đập những điều không thể nóiTrái tim đập cồn cào cơn đóiNgọn lửa nào le lói giữa cô đơn Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emLà máu thịt, đời thường ai chẳng cóCũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi. Tự hát, 1984 6. Thơ tình cuối mùa thu Cuối trời mây trắng bayLá vàng thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi cùng láMùa thu ra biển cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emLà của mùa thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao động cảLối đi quen bỗng lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt máHơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như dòng sôngĐã yên ngày thác lũ Thời gian như là gióMùa đi cùng tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emCùng tình yêu ở lại…– Kìa bao người yêu mớiĐi qua cùng heo may. 7. Nói cùng anh Em biết đấy là điều đã cũChuyện tình yêu, quan trọng gì đâuSự gắn bó giữa hai người xa lạNỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễnHôm nay yêu, mai có thể xa rồiNiềm đau đớn tưởng như vô tậnBỗng có ngày thay thế một niềm vui Điều hôm nay ta nói, ngày maiNgười khác lại nói lời yêu thuở trướcĐời sống chẳng vô cùng, em biếtCâu thơ đâu còn mãi ngày sau Chẳng có gì quan trọng lắm đâuNhư không khí như màu xanh lá cỏNhiều đến mức tưởng như chẳng cóTrước cuộc đời rộng lớn mênh mang Nhưng lúc này anh ở bên emNiềm vui sướng trong ta là có thậtNhư chiếc áo trên tường như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhà Em hiểu rằng mỗi lúc đi xaTình anh đối với em là xứ sởLà bóng rợp trên con đường nắng lửaTrái cây thơm trên miền đất khô cằn Đấy tình yêu, em muốn nói cùng anhNguồn gốc của muôn ngàn khát vọngLòng tốt để duy trì sự sốngCho con người thực sự Người hơn. Tự hát, 1984 8. Sân ga chiều em đi Sân ga chiều em điMênh mang màu nắng nhạtBụi bay đầy ba lôBụi cay xè con mắt Sân ga chiều em điGạch dưới chân im lặngBóng anh in thành tàuTóc anh xoà ngang trán Sân ga chiều em điBàn tay da diết nắmVừa thoáng tiếng còi tàuLòng đã Nam đã Bắc Anh thương nơi em quaNhững phố phường nhộn nhịpBỡ ngỡ trong ánh đènCòn lạ người lạ tiếng Anh thương nơi em quaNhững sương chiều mưa tốiDặm đường xa nắng dãiChuyến phà con nước dâng Em xao xuyến trong lòngNhớ về nơi ta ởMùa thu vàng đường phốLá bay đầy lối qua Ngọn đèn và trang thơTiếng thở đều con nhỏMàu hoa trên cửa sổQuán nước chè mùa đông Con tàu và dòng sôngRa đi rồi trở lạiHà Nội ơi Hà NộiSân ga chiều em đi. 9. Tình ca trong lòng vịnh Em về hoa trắng dâu daVỉa than đen óng, chuyến phà nước êmEm về bãi cát chao nghiêngĐảo xanh in bóng con thuyền nhấp nhôNắng hồng cho áo nhanh khôBông hoa cúc biển mùa thu nở rồiChùm sim chín ở ven đồiLặng nghe tiếng hát đưa nôi dặt dìuĐã thương mấy núi cũng trèoMấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua Bình yên trên những mái nhàVịnh xanh nước lặng, buồm xa cuối trờiBiết ơn hạt muối mặn mòiVới gừng cay để cho người nhớ nhauXin đừng nhắc chuyện xưa sauHãy vui với sóng với tàu với emVịnh này vịnh của con timCủa tình yêu, của ấm êm cuộc đờiNhìn đâu cũng thấy nụ cườiHàng phi lao hát những lời mát xanhMột bên biển, một bên anhEm yêu giây phút chúng mình có nhauNgàn xưa cho tới mai sauVịnh xanh như buổi ban đầu tình yêu. 10. Thơ tình tôi viết Thơ tình tôi viết cho aiGiữa muôn sóng nước nơi ngoài đảo xa Lán che, công sự là nhàNhớ thương cất đáy ba lô theo cùngMột mảnh vườn, một dòng sôngMặt người con gái như vầng trăng thuGửi ai tôi viết dòng thơĐến nơi biên giới mịt mờ mây bayNúi cao, rừng rậm, sương dàyCùng cây súng thức đêm ngày khôn nguôi. Thương về mặt nước giếng thơiHoa ngâu thơm suốt dặm dài tiễn bao khao khát đợi chờNúi xa, biển rộng, nắng mưa mấy thờiThơ tình tôi viết cho tôiQua cay đắng với buồn vui đã nhiềuVẫn còn nguyên vẹn niềm yêuNhư cây tứ quý đất nghèo nở người gió lạnh sương saCho tôi ở dưới mái nhà bình yênMực thơm, giấy trắng ngọn đènDòng thơ tôi viết thâu đêm tặng người. 1983 Đăng bởi Trường THPT Ngô Thì Nhậm Chuyên mục Giáo Dục Xem thêm Tuyển tập Thơ tình Xuân Quỳnh Xuân Quỳnh được mệnh danh là “nữ hoàng thơ tình yêu của Việt Nam”. Thơ hường viết về những tình cảm gần gũi, bình dị, trong sáng của đời sống gia đình và cuộc sống hàng ngày, biểu lộ những rung cảm và khát vọng của một trái tim phụ nữ chân thành, tha thiết và đằm thắm. THPT Ngô Thì Nhậm mời bạn đọc cùng tham khảo tài liệu Tuyển tập thơ tình của Xuân Quỳnh do chúng tôi tổng hợp lại những bài thơ tình hay nhất của nhà thơ. I. Đôi nét về tác giả Xuân Quỳnh – Xuân Quỳnh sinh năm 1942 và mất năm 1988, tên đầy đủ là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. – Quê ở làng An Khê, ven thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây nay thuộc Hà Nội. – Bà là một trong những nhà thơ nữ xuất sắc của Việt Nam, được mệnh danh là nữ hoàng thơ tình yêu của Việt Nam. – Thơ của Xuân Quỳnh thường viết về những tình cảm gần gũi, bình dị, trong sáng của đời sống gia đình và cuộc sống hàng ngày, biểu lộ những rung cảm và khát vọng của một trái tim phụ nữ chân thành, tha thiết và đằm thắm. – Xuân Quỳnh được tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật vào năm 2011. – Một số tác phẩm tiêu biểu Các tập thơ Chồi biếc 1963, Hoa dọc chiến hào 1968, Lời ru trên mặt đất 1978, Chờ trăng 1981, Tự hát 1984. Trong đó có một số bài thơ đặc biệt nổi tiếng Thuyền và biển, Sóng, Tiếng gà trưa, Thơ tình cuối mùa thu… Một số tác phẩm viết cho thiếu nhi Mùa xuân trên cánh đồng truyện thiếu nhi, 1981, Bầu trời trong quả trứng thơ văn thiếu nhi, 1982… II. Tuyển tập thơ tình Xuân Quỳnh 1. Thuyền và biển Em sẽ kể anh ngheChuyện con thuyền và biển “Từ ngày nào chẳng biếtThuyền nghe lời biển khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơi Lòng thuyền nhiều khát vọngVà tình biển bao laThuyền đi hoài không mỏiBiển vẫn xa… còn xa Những đêm trăng hiền từBiển như cô gái nhỏThầm thì gửi tâm tưQuanh mạn thuyền sóng vỗ Cũng có khi vô cớBiển ào ạt xô thuyềnVì tình yêu muôn thuởCó bao giờ đứng yên?0 Chỉ có thuyền mới hiểuBiển mênh mông nhường nàoChỉ có biển mới biếtThuyền đi đâu, về đâu Những ngày không gặp nhauBiển bạc đầu thương nhớNhững ngày không gặp nhauLòng thuyền đau – rạn vỡ Nếu từ giã thuyền rồiBiển chỉ còn sóng gió” Nếu phải cách xa anhEm chỉ còn bão tố. Chồi biếc, 1963 2. Chồi biếc Dưới hai hàng câyTay ấm trong tayCùng anh sóng bướcNắng đùa mái tócChồi biếc trên câyLá vàng bay bayNhư ngàn cánh bướm Lá vàng rụng xuốngCho đất thêm mầuCó mất đi đâuNhựa lên chồi biếc Này anh, em biếtRồi sẽ có ngàyDưới hàng cây đâyTa không còn bướcNhư người lính gácĐã hết phiên mìnhNhư lá vàng rụngCho trời thêm xanh Và đời mai sauTrên đường này nhỉNhững đôi tri kỷSóng bước qua đâyLá vàng vẫn bayChồi non lại biếc 3. Sóng Dữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bể Ôi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ Trước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên? Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhau Con sóng dưới lòng sâuCon sóng trên mặt nướcÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thức Dẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phương Ở ngoài kia đại dươngTrăm nghìn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDù muôn vời cách trở Cuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xa Làm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn vỗ. Hoa dọc chiến hào, 1968 4. Hoa cỏ may Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,Không gian xao xuyến chuyển sang mình ai gọi sau vòm lá,Lối cũ em về nay đã thu. Mây trắng bay đi cùng với gió,Lòng như trời biếc lúc nguyên cay gửi lại bao mùa cũ,Thơ viết đôi dòng theo gió xa. Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ mayÁo em sơ ý cỏ găm đầyLời yêu mỏng mảnh như màu khói,Ai biết lòng anh có đổi thay? 5. Tự hát Chả dại gì em ước nó bằng vàngTrái tim em, anh đã từng biết đấyAnh là người coi thường của cảiNên nếu cần anh bán nó đi ngay Em cũng không mong nó giống mặt trờiVì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuốngLại mình anh với đêm dài câm lặngMà lòng anh xa cách với lòng em Em trở về đúng nghĩa trái timBiết làm sống những hồng cầu đã chếtBiết lấy lại những gì đã mấtBiết rút gần khoảng cách của yêu tin Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emBiết khao khát những điều anh mơ ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và biết được anh yêu Mùa thu nay sao bão giông nhiềuNhững cửa sổ con tàu chẳng đóngDải đồng hoang và đại ngàn tối sẫmEm lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh Em lo âu trước xa tắp đường mìnhTrái tim đập những điều không thể nóiTrái tim đập cồn cào cơn đóiNgọn lửa nào le lói giữa cô đơn Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emLà máu thịt, đời thường ai chẳng cóCũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi. Tự hát, 1984 6. Thơ tình cuối mùa thu Cuối trời mây trắng bayLá vàng thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi cùng láMùa thu ra biển cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emLà của mùa thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao động cảLối đi quen bỗng lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt máHơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như dòng sôngĐã yên ngày thác lũ Thời gian như là gióMùa đi cùng tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emCùng tình yêu ở lại…– Kìa bao người yêu mớiĐi qua cùng heo may. 7. Nói cùng anh Em biết đấy là điều đã cũChuyện tình yêu, quan trọng gì đâuSự gắn bó giữa hai người xa lạNỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễnHôm nay yêu, mai có thể xa rồiNiềm đau đớn tưởng như vô tậnBỗng có ngày thay thế một niềm vui Điều hôm nay ta nói, ngày maiNgười khác lại nói lời yêu thuở trướcĐời sống chẳng vô cùng, em biếtCâu thơ đâu còn mãi ngày sau Chẳng có gì quan trọng lắm đâuNhư không khí như màu xanh lá cỏNhiều đến mức tưởng như chẳng cóTrước cuộc đời rộng lớn mênh mang Nhưng lúc này anh ở bên emNiềm vui sướng trong ta là có thậtNhư chiếc áo trên tường như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhà Em hiểu rằng mỗi lúc đi xaTình anh đối với em là xứ sởLà bóng rợp trên con đường nắng lửaTrái cây thơm trên miền đất khô cằn Đấy tình yêu, em muốn nói cùng anhNguồn gốc của muôn ngàn khát vọngLòng tốt để duy trì sự sốngCho con người thực sự Người hơn. Tự hát, 1984 8. Sân ga chiều em đi Sân ga chiều em điMênh mang màu nắng nhạtBụi bay đầy ba lôBụi cay xè con mắt Sân ga chiều em điGạch dưới chân im lặngBóng anh in thành tàuTóc anh xoà ngang trán Sân ga chiều em điBàn tay da diết nắmVừa thoáng tiếng còi tàuLòng đã Nam đã Bắc Anh thương nơi em quaNhững phố phường nhộn nhịpBỡ ngỡ trong ánh đènCòn lạ người lạ tiếng Anh thương nơi em quaNhững sương chiều mưa tốiDặm đường xa nắng dãiChuyến phà con nước dâng Em xao xuyến trong lòngNhớ về nơi ta ởMùa thu vàng đường phốLá bay đầy lối qua Ngọn đèn và trang thơTiếng thở đều con nhỏMàu hoa trên cửa sổQuán nước chè mùa đông Con tàu và dòng sôngRa đi rồi trở lạiHà Nội ơi Hà NộiSân ga chiều em đi. 9. Tình ca trong lòng vịnh Em về hoa trắng dâu daVỉa than đen óng, chuyến phà nước êmEm về bãi cát chao nghiêngĐảo xanh in bóng con thuyền nhấp nhôNắng hồng cho áo nhanh khôBông hoa cúc biển mùa thu nở rồiChùm sim chín ở ven đồiLặng nghe tiếng hát đưa nôi dặt dìuĐã thương mấy núi cũng trèoMấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua Bình yên trên những mái nhàVịnh xanh nước lặng, buồm xa cuối trờiBiết ơn hạt muối mặn mòiVới gừng cay để cho người nhớ nhauXin đừng nhắc chuyện xưa sauHãy vui với sóng với tàu với emVịnh này vịnh của con timCủa tình yêu, của ấm êm cuộc đờiNhìn đâu cũng thấy nụ cườiHàng phi lao hát những lời mát xanhMột bên biển, một bên anhEm yêu giây phút chúng mình có nhauNgàn xưa cho tới mai sauVịnh xanh như buổi ban đầu tình yêu. 10. Thơ tình tôi viết Thơ tình tôi viết cho aiGiữa muôn sóng nước nơi ngoài đảo xa Lán che, công sự là nhàNhớ thương cất đáy ba lô theo cùngMột mảnh vườn, một dòng sôngMặt người con gái như vầng trăng thuGửi ai tôi viết dòng thơĐến nơi biên giới mịt mờ mây bayNúi cao, rừng rậm, sương dàyCùng cây súng thức đêm ngày khôn nguôi. Thương về mặt nước giếng thơiHoa ngâu thơm suốt dặm dài tiễn bao khao khát đợi chờNúi xa, biển rộng, nắng mưa mấy thờiThơ tình tôi viết cho tôiQua cay đắng với buồn vui đã nhiềuVẫn còn nguyên vẹn niềm yêuNhư cây tứ quý đất nghèo nở người gió lạnh sương saCho tôi ở dưới mái nhà bình yênMực thơm, giấy trắng ngọn đènDòng thơ tôi viết thâu đêm tặng người. 1983 Xuân Quỳnh được mệnh danh là “nữ vương thơ tình yêu của Việt Nam”. Thơ hường viết về những tình cảm sắp gũi, bình dị, trong sáng của đời sống gia đình và cuộc sống hàng ngày, biểu lộ những rung cảm và khát vọng của một trái tim phụ nữ chân tình, tha thiết và đằm thắm. Bạn đang xem bài Tuyển tập Thơ tình Xuân Quỳnh mời độc giả cùng tham khảo tài liệu Tuyển tập thơ tình của Xuân Quỳnh do chúng tôi tổng hợp lại những bài thơ tình hay nhất của thi sĩ. I. Đôi nét về tác giả Xuân Quỳnh – Xuân Quỳnh sinh năm 1942 và mất năm 1988, tên đầy đủ là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. – Quê ở làng An Khê, ven thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây nay thuộc Hà Nội. – Bà là một trong những thi sĩ nữ xuất sắc của Việt Nam, được mệnh danh là nữ vương thơ tình yêu của Việt Nam. – Thơ của Xuân Quỳnh thường viết về những tình cảm sắp gũi, bình dị, trong sáng của đời sống gia đình và cuộc sống hàng ngày, biểu lộ những rung cảm và khát vọng của một trái tim phụ nữ chân tình, tha thiết và đằm thắm. – Xuân Quỳnh được tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật vào năm 2011. – Một số tác phẩm tiêu biểu những tập thơ Chồi biếc 1963, Hoa dọc hào chiến đấu 1968, Lời ru trên mặt đất 1978, Chờ trăng 1981, Tự hát 1984. Trong đó có một số bài thơ đặc biệt nổi tiếng Thuyền và biển, Sóng, Tiếng gà trưa, Thơ tình cuối mùa thu… Một số tác phẩm viết cho thiếu nhi Mùa xuân trên cánh đồng truyện thiếu nhi, 1981, Bầu trời trong quả trứng thơ văn thiếu nhi, 1982… 1. Thuyền và biển Em sẽ kể anh ngheChuyện con thuyền và biển “Từ ngày nào chẳng biếtThuyền nghe lời biển khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơi Lòng thuyền nhiều khát vọngVà tình biển bát ngátThuyền đi hoài không mỏiBiển vẫn xa… còn xa Những đêm trăng hiền từBiển như cô gái nhỏThầm thì gửi tâm tưQuanh mạn thuyền sóng vỗ Cũng có khi vô cớBiển ồ ạt xô thuyềnVì tình yêu muôn thuởCó bao giờ đứng yên?0 Chỉ có thuyền mới hiểuBiển mênh mông nhường nàoChỉ có biển mới biếtThuyền đi đâu, về đâu Những ngày không gặp nhauBiển bạc đầu thương nhớNhững ngày không gặp nhauLòng thuyền đau – rạn vỡ nếu như từ giã thuyền rồiBiển chỉ còn sóng gió” nếu như phải cách xa anhEm chỉ còn bão tố. Chồi biếc, 1963 2. Chồi biếc Dưới hai hàng câyTay ấm trong tayCùng anh sóng bướcNắng đùa mái tócChồi biếc trên câyLá vàng bay bayNhư nghìn cánh bướm Lá vàng rụng xuốngCho đất thêm mầuCó mất đi đâuNhựa lên chồi biếc Này anh, em biếtRồi sẽ có ngàyDưới hàng cây đâyTa không còn bướcNhư người lính gácĐã hết phiên mìnhNhư lá vàng rụngCho trời thêm xanh Và đời ngày maitrên phố này nhỉNhững đôi tri kỷSóng bước qua đâyLá vàng vẫn bayChồi non lại biếc 3. Sóng Dữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bể Ôi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêubổi hổi trong ngực trẻ Trước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên? Sóng khởi đầu từ gióGió khởi đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhau Con sóng dưới lòng sâuCon sóng trên mặt nướcÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ tới anhCả trong mơ còn thức Dẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phương Ở ngoài kia đại dươngTrăm nghìn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDù muôn vời cách trở cuộc thế tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xa Làm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể nghìn năm còn vỗ. Hoa dọc hào chiến đấu, 1968 4. Hoa cỏ may Cát vắng, sông đầy, cây ngơ ngẩn,Không gian xao xuyến chuyển sang mình người nào gọi sau vòm lá,Lối cũ em về nay đã thu. Mây trắng bay đồng hành với gió,Lòng như trời biếc lúc sơ cay gửi lại bao mùa cũ,Thơ viết đôi dòng theo gió xa. Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ mayÁo em sơ ý cỏ găm đầyLời yêu mỏng mảnh như màu khói,người nào biết lòng anh có thay đổi? 5. Tự hát Chả dại gì em ước nó bằng vàngTrái tim em, anh đã từng biết đóAnh là người khinh thường của cảiNên nếu như cần anh bán nó đi ngay Em cũng không mong nó giống mặt trờiVì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuốngLại mình anh với đêm dài câm lặngMà lòng anh xa rời với lòng em Em trở về đúng nghĩa trái timBiết làm sống những hồng huyết cầu đã chếtBiết lấy lại những gì đã mấtBiết rút sắp khoảng cách của yêu tin Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emBiết thèm khát những điều anh mong ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và biết được anh yêu Mùa thu nay sao bão giông nhiềuNhững cửa sổ con tàu chẳng đóngDải đồng hoang và đại nghìn tối sẫmEm lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh Em lo lắng trước xa tắp đường mìnhTrái tim đập những điều không thể nóiTrái tim đập cồn cào cơn đóiNgọn lửa nào le lói giữa đơn chiếc Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emLà máu thịt, đời thường người nào chẳng cóCũng ngừng đập lúc cuộc thế không còn nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi. Tự hát, 1984 6. Thơ tình cuối mùa thu Cuối trời mây trắng bayLá vàng thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đồng hành láMùa thu ra biển cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emLà của mùa thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao động cảLối đi quen bỗng lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt mákhá lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như dòng sôngĐã yên ngày thác lũ Thời gian như là gióMùa đồng hành tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emCùng tình yêu ở lại…– Kìa bao người yêu mớiĐi qua cùng heo may. 7. Nói cùng anh Em biết đó là điều đã cũChuyện tình yêu, quan trọng gì đâuSự gắn bó giữa hai người xa lạNỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễnngày hôm nay yêu, mai có thể xa rồiNiềm đớn đau tưởng như vô tậnBỗng có ngày thay thế một niềm vui Điều ngày hôm nay ta nói, ngày maiNgười khác lại nói lời yêu thuở trướcĐời sống chẳng vô cùng, em biếtCâu thơ đâu còn mãi ngày sau Chẳng có gì quan trọng lắm đâuNhư không khí như màu xanh lá cỏNhiều tới mức tưởng như chẳng cóTrước cuộc thế rộng lớn mênh mang Nhưng lúc này anh ở bên emNiềm vui sướng trong ta là có thậtNhư chiếc áo trên tường như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhà Em hiểu rằng mỗi lúc đi xaTình anh đối với em là xứ sởLà bóng rợp trên tuyến đường nắng lửaTrái cây thơm trên miền đất khô cằn đó tình yêu, em muốn nói cùng anhNguồn gốc của muôn vàn khát vọngLòng tốt để duy trì sự sốngCho con người thực sự Người hơn. Tự hát, 1984 8. Sân ga chiều em đi Sân ga chiều em điMênh mang màu nắng nhạtBụi bay đầy ba lôBụi cay xè con mắt Sân ga chiều em điGạch dưới chân lặng imBóng anh in thành tàuTóc anh xoà ngang trán Sân ga chiều em điBàn tay da diết nắmVừa thoáng tiếng còi tàuLòng đã Nam đã Bắc Anh thương nơi em quaNhững phố phường nở rộBỡ ngỡ trong ánh đènCòn lạ người lạ tiếng Anh thương nơi em quaNhững sương chiều mưa tốiDặm đường xa nắng dãiChuyến phà con nước dâng Em xao xuyến trong lòngNhớ về nơi ta ởMùa thu vàng đường phốLá bay đầy lối qua Ngọn đèn và trang thơTiếng thở đều con nhỏMàu hoa trên cửa sổQuán nước chè mùa đông Con tàu và dòng sôngRa đi rồi trở lạiHà Nội ơi Hà NộiSân ga chiều em đi. 9. tình khúc trong lòng vịnh Em về hoa trắng dâu daVỉa than đen óng, chuyến phà nước êmEm về bãi cát chao nghiêngĐảo xanh in bóng con thuyền nhấp nhôNắng hồng cho áo nhanh khôBông hoa cúc biển mùa thu nở rồiChùm sim chín ở ven đồiLặng nghe tiếng hát đưa nôi dặt dìuĐã thương mấy núi cũng trèoMấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua Bình yên trên những mái nhàVịnh xanh nước lặng, buồm xa cuối trờihàm ơn hạt muối mặn mòiVới gừng cay để cho người nhớ nhauXin đừng nhắc chuyện xưa sauHãy vui với sóng với tàu với emVịnh này vịnh của con timCủa tình yêu, của ấm êm cuộc thếNhìn đâu cũng thấy nụ cườiHàng phi lao hát những lời mát xanhMột bên biển, một bên anhEm yêu giây phút chúng mình có nhaunghìn xưa cho tới ngày maiVịnh xanh như buổi ban đầu tình yêu. 10. Thơ tình tôi viết Thơ tình tôi viết cho người nàoGiữa muôn sóng nước nơi ngoài đảo xa Lán che, công sự là nhàthương nhớ chứa đáy ba lô theo cùngMột mảnh vườn, một dòng sôngMặt người con gái như vầng trăng thuGửi người nào tôi viết dòng thơtới nơi biên giới mờ mịt mây bayNúi cao, rừng rậm, sương dàyCùng cây súng thức sớm hôm khôn nguôi. Thương về mặt nước giếng thơiHoa ngâu thơm suốt dặm dài tiễn bao thèm khát đợi chờNúi xa, biển rộng, nắng mưa mấy thờiThơ tình tôi viết cho tôiQua đắng cay với buồn vui đã nhiềuVẫn còn nguyên vẹn niềm yêuNhư cây tứ quý đất nghèo nở người gió lạnh sương saCho tôi ở dưới mái nhà bình yênMực thơm, giấy trắng ngọn đènDòng thơ tôi viết thâu đêm tặng người. 1983

tuyển tập thơ xuân quỳnh