Hai năm trước, Barca yêu cầu De Jong chịu hy sinh cho CLB vì tình hình Covid-19 khó khăn. De Jong chỉ nhận lương 3 triệu euro ở mùa 2020/21. Con số sẽ tăng lên 9 triệu euro/mùa ở mùa 2021/22 và ở mùa này, De Jong sẽ nhận 18 triệu euro/mùa theo cơ chế bù trừ. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu thay thế Nghị định 64 gây tranh cãi liên quan đến việc quyên góp tự nguyện để hỗ trợ vùng thiên tai. Váy cưới tiền tỷ của cô dâu Lương Ý Như đến từ thương hiệu váy cưới Lek Chi Bridal. hot blogger Stylist của Thùy Tiên hé lộ sự thật khó đỡ phía sau set đồ màu hồng bất ổn ở Miss Grand India D29 Khu đô thị mới Cầu Giấy, Yên Hoà, Cầu Giấy, Hà Nội. Điện thoại Nếu không thể giải quyết số tiền lương đó, bóng đá Trung Quốc sẽ một lần nữa trở thành trò cười. Bây giờ vấn đề đặt ra cho LĐBĐ là rất rõ ràng: không có tiền, cầu thủ nhập tịch sẽ khó chấp nhận chơi cho ĐTQG. Điều này là chắc chắn, vì khi các cầu thủ Nghị định 90/2019/NĐ-CP quy định mức lương tối thiểu vùng từ ngày 01/01/2020 như sau: - 4.194.400 đồng/tháng nếu doanh nghiệp ở vùng II. - 3.670.100 đồng/tháng nếu doanh nghiệp ở vùng III. - 3.284.900 đồng/tháng nếu doanh nghiệp ở vùng IV. Như vậy sinh viên mới ra trường có thể Chuyển đổi số - Yêu cầu sống còn đối với doanh nghiệp; Thủ tướng Phạm Minh Chính: Đề xuất nâng lương cơ sở thêm 20,8%; phản ứng linh hoạt hơn trong điều hành xăng dầu; Tân Chủ nhiệm Văn phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc tại TP.HCM chào xã giao lãnh đạo tỉnh Đồng Nai Bộ Nội vụ cho biết, trong năm 2022, cơ quan này sẽ triển khai các bước xây dựng dự thảo nội dung chế độ tiền lương mới dành cho cán bộ, công chức, viên chức và lực lượng vũ trang. Theo kế hoạch, tháng 3/2022, đơn vị soạn thảo sẽ trình lãnh đạo Bộ Nội vụ dự Lương Tiên Khó Cầu Chương 7 Dao Trì tiên hội, có đông đảo các tiên gia tề tựu. Các tiên gia xưa nay vốn nhàn hạ, ngoại trừ các vị thượng tiên trọng thần trên thiên cung còn lại đại đa số các vị khác đều rảnh rỗi đi đi lại lại khắp nơi hoặc không biết phải làm gì đành ngồi yên một chỗ. Vay Nhanh Fast Money. Lúc Tư Mệnh tìm đến, Thiên Âm đang chùi rửa lại đồ gốm vừa mới sửa, kiếp này nàng xuất thân trong một gia đình sống bằng nghề tu sửa đồ gốm hỏng, đời này qua đời khác, cuộc sống cứ nghèo khổ ăn bữa nay lo bữa mai như thế. Cũng bởi vì nhiều năm chiến loạn liên tục, qua những ngày đói không có gì để ăn, việc kiếm được tiền càng không dễ, vô cùng khó khăn. Sửa chữa tỉ mỉ gần ba tháng nay, phụ thân mới tu sửa được một bình duy đi lau lại hơn mười lần mới đứng dậy, nàng chợt thấy một đám mây trên không trung dần hạ xuống, ánh sáng chói lòa thẳng góc chiếu về phía mình, không lâu sau, giữa khoảng không xuất hiện một nam tử mặc huyền y lơ lửng, bay cách mặt sông chừng mười trượng, chân đạp trên đám mây bảy màu, vẻ mặt trầm không phải hắn toàn thân tiên khí, lại vì tiên nhân không thường mặc áo bào huyền y, Thiên Âm suýt nữa đã không nhận ra, đây chẳng phải là vị thần chưởng quản vận mạng nhân gian – Ti Mệnh Tiên Quân sao?Hắn cau mày, vốn là một bộ mặt không tùy tiện nói cười lại càng lộ ra vẻ nghiêm trọng, đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt, trong mắt không giấu vẻ chán ghét. Như kiểu người phải chịu cuộc sống thảm cảnh do hắn hạ bút này, không phải nàng mà là hắn chốc lát, Tư Mệnh cuối cùng cũng tìm được lời mở miệng, thản nhiên nói“Duyến Đức Thiên Quân, thệ liễu*”*thệ liễu đã Thiên Âm run run, món đồ duy nhất trong ba tháng qua rơi vỡ tan tành. Mảnh vỡ văng tung tóe, ghim vào người nàng, máu chảy ròng ròng. Dường như không cảm thấy, nàng cứ đứng sững sờ, mặc cho không biết bao nhiêu vết thương rỉ máu, nhìn đến ghê mày Ti Mệnh càng cau chặt, sự chán ghét trong mắt càng đậm hơn, không phải vì thương tích của nàng, mà vì chính con người ấy. Nâng tay theo thói quen che mũi, hắn nói “ Thiên Quân có lệnh, ngươi nhanh theo ta về thượng giới đi”.Thiên Âm vẫn ngơ ngẩn đứng im một chỗ, không động đậy. Bên tai quanh đi quẩn lại lời hắn vừa mới nói “Duyến Đức Thiên Quân, đã mất…. Duyến Đức Thiên Quân, đã mất… Duyến Đức Thiên Quân, đã mất… Duyến Đức Thiên Quân…..sư phụ…” anhnguyenflypro Thành viên tích cực Tham gia 21/8/2018 Bài viết 692 Đã được thích 3 Điểm thành tích 18 LƯƠNG TIÊN KHÓ CẦU Tác giả Nguyệt Lạc Tử San Thể loại Cổ đại, huyền huyễn, nữ truy, SIÊU SIÊU NGƯỢC, cảm động, day dứt, ám ảnh, SE Độ dài 88 chương Tình trạng Hoàn WARNING ❗❗❗ Link doc truyen online 1. Bài review có spoil nội dung truyện vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc. 2. Bộ truyện này không dành cho những bạn có trái tim yếu đuối, bởi vì đây là một tác phẩm SIÊU SIÊU SIÊU NGƯỢC điều quan trọng phải nhắc ba lần rất kinh điển trong thể loại huyền huyễn ngược SE. Cần chuẩn bị thật nhiều khăn giấy khi đọc ạ. 3. Nữ chính ĐÃ TỪNG yêu nam chính nhưng cuối cùng người nàng trao trọn trái tim, tình yêu và sinh mạng của mình lại là NAM PHỤ. ____________ Đôi mắt ai đang nhòe lệ Trái tim ai đang rỉ máu Tình yêu ai đang tan vỡ Khúc hát ai đang dở dang Ly biệt ai đang đớn đau Bi thương ai đang nhuốm sầu. ĐÔI MẮT AI ĐANG NHÒE LỆ Trước khi gặp Diễn Kỳ, Thiên Âm là một nàng công chúa trên Thiên giới được tất cả người người ngưỡng mộ. Cuộc sống của nàng ngập tràn trong niềm vui cùng nụ cười. Ở nơi đó, dưới tán hoa đào nở rộ nàng múa lên vũ khúc xinh đẹp nhất trần đời. Nhưng vào giây phút định mệnh khi nàng gặp gỡ Diễn Kỳ, con đường nàng đi đã rẽ sang một hướng khác đầy bi kịch và bất hạnh mà nàng nào đâu biết. Trái tim không nghe theo sự khống chế của lý trí. Nàng yêu Diễn Kỳ bằng một tình cảm chấp nhất và kiên trì. Vì yêu, nàng buông bỏ tất cả để đuổi theo chàng, mặc cho chàng dùng sự lạnh lùng vô tâm của mình để thương tổn… Rõ ràng, vào những năm tháng ấy chỉ có ánh nắng ngập tràn nhưng trái tim của nàng lại là một mảnh ướt đẫm nước mắt. Bởi vì, cho dù nàng có ngu ngốc yêu thương và chờ đợi như thế nào thì Diễn Kỳ vẫn không yêu nàng. Vì không yêu nên biến tất cả tình cảm chờ mong cùng hy vọng của nàng thành bông tuyết, cứ thế thấm vào lòng nàng, lạnh lẽo vô cùng. Năm ấy, đôi mắt nàng nhòe lệ… TRÁI TIM AI ĐANG RỈ MÁU Nàng dùng sự thành tâm và kiên trì của mình để chứng minh cho Diễn Kỳ biết, nàng yêu chàng, yêu đến mức nào. Nhưng dẫu hoa kia đã rơi rất nhiều thì nước vẫn vô tình cuốn trôi tất cả. Nàng đau đớn nhưng không chịu từ bỏ. Cứ thế, nàng từng chút một hủy hoại trái tim mình không chút do dự hay hối tiếc… Diễn Kỳ, chàng có biết hay không? Tình yêu của nàng chỉ tràn ngập bi thương. Diễn Kỳ, chàng có biết hay không? Tình yêu của nàng chỉ còn lại nước mắt. Năm ấy, trái tim nàng rỉ máu… TÌNH YÊU AI ĐANG TAN VỠ Vì trốn tránh tình yêu của nàng, Diễn Kỳ chấp nhận nhảy xuống tiên vực. Giây phút ấy, thế giới của nàng cũng chỉ còn lại hoang tàn. Chàng, thì ra tàn nhẫn đến mức cho dù hủy đi tiên cốt, thương tổn thân xác cũng không muốn bên nàng. Vậy thì, cứ tàn nhẫn thêm nữa đi. Bởi vì tiên vực kia nàng cũng muốn đi đến tận cùng. Chính sự cố chấp và liều lĩnh của nàng đã gây ra sai lầm và bị thiên giới trừng phạt. Nàng phải chịu ngàn kiếp luân hồi khổ sở ở nhân gian để bù đắp cho những gì mình gây ra. Lúc ấy, nàng chỉ là một nàng công chúa xinh đẹp nhưng kiên cường chấp niệm với tình yêu của mình mà thôi. Lúc ấy, nàng nào đâu biết chính những năm tháng này đã cướp đi tất cả của nàng. Bờ vong xuyên hiu quạnh. Nước vong xuyên vô tình. Đá tam sinh lạnh lẽo… Nàng đã ở nơi đây không biết bao nhiêu năm, trải qua không biết bao nhiêu kiếp người. Mỗi kiếp đều là bi kịch thống khổ đến không thở nổi. Nhưng nàng vẫn ngốc nghếch tin rằng, đợi lâu như vậy cuối cùng thì Diễn Kỳ cũng sẽ đến thôi. Chỉ là, đường quá xa và bầu trời quá tối đang ngăn bước chân chàng. Nàng tự dối lừa trái tim đau đớn của mình. Bởi vì sự thật luôn tàn nhẫn hơn những gì nàng muốn thấy. Vậy mà, nước vong xuyên chẳng thể xóa đi kí ức tang thương kia. Nó như vực sâu nhấn chìm nàng xuống tận cùng. Trải qua từng kiếp, khắc ghi từng đời. Còn hình phạt nào nhẫn tâm hơn với nàng hơn thế. Đợi chờ Đợi chờ Đợi chờ . . . Đợi đến khi nàng không còn lý do để thuyết phục bản thân thêm nữa. Ngay đến đá tam sinh nàng cũng đã khắc đầy tên chàng mất rồi. Mỗi nét là một lần nàng nguyện cầu. Máu thấm qua hàng ngàn hàng vạn nét khắc kia, thấm qua bầu trời nơi ấy, thấm ướt trái tim đau đớn rệu rã của nàng. Nhưng có lẽ cũng chẳng thể thấm được lòng chàng. Năm ấy, tình yêu nàng tan vỡ… KHÚC HÁT AI ĐANG DỞ DANG Đoạn tình duyên nàng kiên trì dùng 500 năm theo đuổi nay đành phải kết thúc. Bởi vì nàng nhận ra đến một lúc nào đó trái tim nàng không còn đủ kiên cường được nữa. Nó vỡ nát mất rồi. Nàng nhặt không hết những mảnh vỡ ấy… Diễn Kỳ, nàng từ bỏ. Diễn Kỳ, nàng buông tay. Diễn Kỳ, nàng biệt ly… Những tưởng rằng cuộc đời của nàng sẽ như cơn mưa ngoài kia, trĩu nặng u buồn và lạnh giá. Nhưng rồi một người tên Linh Nhạc đã đến và đổi thay tất cả. Chàng tựa như ngôi sao lấp lánh trên bầu trời ngoài kia. Nàng chỉ dám xa xa đứng nhìn mà không dám chạm tay vào vì sao đẹp đẽ đó. Bởi vì, nàng biết mình không xứng với tình cảm chân thành duy nhất của chàng. Cả trái tim và thân xác của nàng đều từng vì một người mà thương tổn rất nhiều. Giờ đây, đứng trước tình yêu thanh cao bao dung này của chàng, nàng dường như muốn rơi lệ. Nàng không phải là hoa đào rực rỡ sắc màu, không phải là hoa mai kiên cường thanh khiết, cũng không phải hoa sen thoát tục thanh tao… Nàng chỉ là bông hoa đã qua rồi mùa xuân, héo rũ và cô độc. Nàng không đợi được người nàng yêu. Nàng cũng không còn tình yêu để chờ đợi. Thời gian một ngàn năm qua dường như đã lấy hết dũng khí và yêu thương của nàng. Nhưng sự kiên trì và chấp nhất của Linh Nhạc khiến nàng rung động. Thật sự rung động. Nàng muốn quên đi quá khứ xưa cũ đau thương ấy, muốn cùng chàng nắm tay nhau đi đến hết kiếp này. Vậy mà, ông trời vẫn muốn trừng phạt nàng thêm nữa. Ai kết nhân duyên bi kịch này, Ai nỡ cắt đứt sợi tơ vương. Năm ấy, khúc hát nàng dở dang. LY BIỆT AI ĐANG ĐỚN ĐAU Nàng vốn không hiểu rõ rốt cuộc mình còn nợ Diễn Kỳ thứ gì. Cớ sao lại không thể buông tha cho nàng cùng Linh Nhạc. Năm đó nàng dùng 500 năm tìm cách theo đuổi hắn là nàng sai. Nhưng nàng đã dùng ngàn kiếp luân hồi khổ sở ở nhân gian bồi tội rồi. Thứ nàng nợ hắn nàng đã trả. Còn trái tim đau đớn của nàng ai sẽ trả đây. Vì sao hắn lại muốn hủy đi chút ấm áp còn lại của nàng là Linh Nhạc. Vì sao ông trời luôn trêu đùa tình yêu của nàng như vậy. Nàng vì hắn đánh mất cả thế giới này rồi. Vậy mà, ly biệt đến lúc cũng hóa thành sự thật. Chia rẽ uyên ương, cắt đứt tơ tình. Trái tim ai lại không đau đớn và bi thương kia chứ? Linh Nhạc của nàng, cứ thế rời đi như vậy… Đến lúc này nàng mới cảm nhận được bông tuyết ngoài trời là nước mắt, cơn mưa ngoài trời là nước mắt và ánh nắng ngoài trời cũng là nước mắt… từng hạt rơi xuống, làm tan vỡ trái tim nàng. Thì ra, ly biệt một người lại thống khổ đến vậy. Thì ra, ly biệt chính là không cách nào trở về bên nhau được bạch liên hoa không dễ làm nữa. Thì ra, ly biệt cũng chính là tử biệt… Năm ấy, ly biệt nàng đớn đau. BI THƯƠNG AI ĐANG NHUỐM SẦU Nàng từng mơ rằng, Linh Nhạc mặc hỉ phục đỏ thắm, anh tuấn bức người cưỡi bạch mã đem kiệu hoa đến rước nàng. Đôi mắt chàng đong đầy ý cười, dịu dàng đến mức trái tim nàng như tan ra. Chàng đưa tay nắm lấy tay nàng, muốn cùng nàng kết thành phu thê, muốn cùng nàng nối sợi tơ trời, muốn cùng nàng vĩnh viễn thiên nhai… Nhưng, mộng kia chóng tàn, yêu thương chóng tan. Nàng và chàng đều chẳng thể chống lại ý trời. Giữa họ chỉ còn là vết tích, khắc thật sâu và thật tàn nhẫn. Mà nàng chỉ có thể dùng sinh mệnh của bản thân mình đổi lấy một đời an yên vui vẻ cho những người nàng yêu thương. Nàng đứng giữa đất trời, mái tóc dài tung bay, đôi mắt sáng ngời và trái tim vô cùng kiên định. Nàng cam tâm tình nguyện chịu chín đạo thiên lôi kia. Chỉ mong, Thanh Vân Sơn bình an ngàn đời. Chỉ mong, Linh Nhạc chàng quên hết đoạn tình duyên dang dở này. Chỉ mong, người ở lại sẽ đi qua năm tháng mà không vướng đau thương như nàng. Chỉ mong, chỉ mong, chỉ mong… hồn phách nàng dù có tiêu tan vẫn có thể như cơn mưa ngoài kia, nhẹ rơi xuống bên chàng, xóa đi những ưu phiền. Ngày hôm ấy, Diễn Kỳ như phát điên lên. Hắn ân hận đau đớn và khổ sở đến tận cùng. Bởi vì, ngàn năm qua rõ ràng là yêu nàng đến thiết tha lòng lại bỏ lỡ và giày vò nàng như vậy. Đến lúc hắn hiểu rõ mọi chuyện cũng là khi nàng nói với hắn rằng nàng buông tay từ bỏ rồi. Người nàng yêu là Linh Nhạc. Vì chàng ta, nàng không tiếc đánh đổi cả sinh mệnh mình, hồn phi phách tán không thể siêu sinh cũng không do dự dù chỉ một giây. Hắn… rốt cuộc hiểu được, tình yêu của nàng đã thương tâm tuyệt vọng đến mức nào. Mà ngay đến đá tam sinh bên bờ vong xuyên cũng khắc không hết những đau đớn trong lòng nàng nữa rồi. Năm ấy, bi thương nàng nhuốm sầu. **** Yêu thương một người như trong lấy chồng quyền thế Chờ đợi một người. Từ bỏ một người. Rời xa một người… Mỗi một phần trong câu chuyện đều chua xót và bi ai đến không thở nổi. Tương phùng cùng biệt ly, cuối cùng lại hóa thành tử biệt. Vĩnh viễn, không thể quay về như lúc ban đầu. Vì tình yêu của nàng tựa như bông tuyết đầu mùa, xinh đẹp thuần khiết nhưng mỏng manh và dễ tan biến. Nàng chưa kịp chạm tay liền hóa thành giọt lệ, lăn dài trên đôi mi. Nơi nước mắt đi qua bỗng lật mở những ký ức xưa cũ, hòa mình vào nỗi nhớ, chạm đến trái tim người mà nàng yêu thương. Xem thêm các chủ đề tạo bởi anhnguyenflypro Các chủ đề tương tự - Review Truyện Sói Đến Rồi - Tác Giả Loan - Cùng Review Truyện Ngôn Tình Full Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Yêu - Review Truyện Từng Có Một Người, Yêu Tôi Như Sinh Mệnh Cùng - Review Truyện Thời Gian Lương Thần Mỹ Cảnh - Review Truyện Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương Chia sẻ trang này Lúc Thiên Âm tỉnh lại, Xích cơ đang nằm trong lòng bàn tay nàng khẽ kêu, nàng cảm nhận được linh thức, khi đó mới nhìn thấy được vẻ mặt của Lục Thủy, chắc nàng ấy đã khóc rất lâu cho nên giọng cũng khàn hẳn đi, chỉ còn tiếng nức nở khe khẽ. Thiên Âm theo bản năng nâng nhẹ cánh tay lên, lúc này Lục Thủy mới phát hiện ra nàng tỉnh lại, ngẩn ngơ, đôi mắt khó lắm mới kìm được không rơi lệ giờ lại ngập nước, cuối cùng không nhịn nổi mà lao tới ôm nàng gào khóc.“ Tôn chủ……….Tôn chủ, người cuối cùng cũng tỉnh lại rồi!”Nàng bất ngờ bị ôm lấy, cơ thể hơi đau đớn, khi đó mới xác nhận mình vẫn còn tồn tại. Vỗ vỗ lưng Lục Thủy trấn an, nàng cũng tò mò không hiểu nổi, lúc đó rõ ràng nguyên thần của mình đã sắp sửa tan biến, không hiểu mọi người dùng biện pháp gì mà cứu sống được.“ Lục Thủy, tôn chủ vừa mới tỉnh lại, để cho nàng ấy nghỉ ngơi một chút đi.” Thanh Sơn lên tiếng đúng lúc, Lục Thủy mới tỉnh táo lại, nức nở buông Thiên Âm ra vui vẻ nói “ Em chỉ mừng quá thôi mà, lúc ấy tôn chủ bị thương thành như vậy…… em còn nghĩ………nghĩ………… Thật tốt cuối cùng ngài đã tỉnh lại rồi.”“ Làm sao ta có thể tỉnh lại được?” Nàng biết mình chỉ là người phàm, nguyên thần bị hủy rồi thì ngay đến việc có thể giữ gìn không để hồn phi phách tán đã là vô cùng may mắn lắm rồi chứ đừng nói tới việc sống sót. Thế nhưng hiện giờ nàng vẫn yên ổn nằm ở nơi này, thật sự vô cùng khó hiểu.“ Là nhờ có Hướng Sinh Liên, Thiên Hậu nương nương đã dùng Hướng Sinh Liên mới có thể cứu sống được tôn chủ.” Lục Thủy lau lau nước mắt trên mặt, thần sắc vừa mừng vừa sợ, cuối cùng cũng bình tĩnh lại giải thích “ Lúc đó nguyên thần của tôn chủ sắp sửa tan hết, ba hồn bẩy vía cũng bắt đầu tan biến, Nhị hoàng tử dùng tất cả các phương pháp cũng không thể nào giữ lại được hồn phách của người.”Lục Thủy càng nói càng thương cảm, nước mắt lại như trực trào ra, hít sâu một hơi mới kìm lại được “ May mà………. Hướng Sinh Liên đó quả không hổ danh là Long tộc chí bảo, có thể ngưng thần tụ phách. lúc ấy tính mệnh Tôn chủ vô cùng nguy kịch, Thiên Hậu nương nương cuống quá không còn cách nào khác phải dùng tới thứ bảo bối duy nhất cho tôn chủ nuốt vào, lúc này mới……”“Dì ta?” Bà ấy đã dùng Hướng Sinh Liên, nàng vừa nói, ánh mắt liền nhìn xuống, quả nhiên có đóa Hồng Liên đỏ rực giữa ngực mình.“Vâng, là nương nương!” Lục Thủy vui vẻ gật đầu. “ Lúc đó Nhị hoàng tử ôm tôn chủ lao thẳng tới Ti Dược phủ nhưng cũng không có biện pháp nào cứu được ngài, cuối cùng phải để Thiên Hậu nương nương ra tay, quả nhiên nương nương vẫn rất thương tôn chủ.”Thiên Âm im lặng không nói, Lục Thủy thì vẫn hào hứng không ngừng, Thiêm Âm chạm lên ngực “Vậy Linh Nhạc đâu rồi?” Nhớ tới người này, trong lòng nàng bất giác lại lo lắng, lúc đó chắc y phải lo lắng và sợ hãi lắm, y vốn luôn quan tâm lo lắng cho nàng mà. Nhìn quanh một lúc cũng không thấy bóng dáng y.“Cái này……..” Vẻ mặt Lục Thủy có chút khó coi, liếc mắt nhìn Thiên Âm do dự một lúc rồi mới chậm rãi nói “Nhị hoàng tử, bị Thiên Đế nhốt vào băng vực rồi.”“ Băng vực, tại sao lại thế?” Thiên Âm kinh Thủy nhăn mặt ấp úng giải thích “Nhị hoàng tử ngài ấy đầu tiên là làm rối loạn thiên đình, sau đó lại đập phá Ti Dược phủ, cho nên Thiên Đế mới…….Nhưng mà tôn chủ yên tâm, Thiên Đế cũng chỉ tạm thời nhốt ngài ấy vài ngày thôi, dù sao họ cũng là phụ tử mà, đâu thể nói trừng phạt là trừng phạt luôn được. Không chừng vài ba ngày nữa sẽ thả Nhị hoàng tử ra mà thôi.”Thiên Âm lúc này mới thả lỏng, nhớ lại vẻ mặt hốt hoảng của y trước khi nàng hôn mê khiến lòng đau đớn, nàng có thể tưởng tượng được lúc đó y bất lực đến mức nào, trơ mắt nhìn nàng hồn phi phách tán. Chắc phải tuyệt vọng vô cùng mới có thể giận chó đánh mèo đổ lỗi cho Ti Dược, đến nỗi đập phá phủ đệ của ngài ấy như thế.“Tôn chủ yên tâm, người cứ bồi dưỡng thân thể thật tốt đợi tới khi người khỏe hoàn toàn là có thể nhìn thấy Nhị hoàng tử. Phải rồi! Có phải tôn chủ ngài cũng nên tới thiên cung một chuyến không, cũng nên tới cám ơn Thiên Hậu nương nương, nếu không phải nhờ nương nương dùng Hướng Sinh Liên……” Lục Thủy dường như lại nghĩ tới chuyện đau lòng nào đó, ánh mắt mờ mịt đi, nói “Lúc đầu em còn lo lắng tôn chủ sau khi trở về chỉ có một thân một mình……… Giờ thì tốt rồi đã có Thiên Hậu nương nương che chở, về sau sẽ không có ai dám bắt nạt người nữa, sau này………”“Lục Thủy!” Thanh Sơn đột nhiên lên tiếng ngắt lời, nhẹ giọng “Không phải Ti Dược Tinh Quân để lại thuốc dặn là sau khi tôn chủ tỉnh lại phải cho nàng uống ngay sao?”“A! đúng rồi, đầu óc ta tệ quá đi, ta lấy ngay đây.” Bây giờ Lục Thủy mới nhớ ra, vội hốt hoảng chạy ra phòng tĩnh lặng đi không ít, đợi đến khi không còn nghe được tiếng bước chân của Lục Thủy nữa, lúc này Thiên Âm mới nhìn phía bên cạnh nói “Thanh Sơn, huynh có chuyện gì muốn nói phải không?”Thanh Sơn trầm mặc một lúc, rồi do dự nói, vẫn là giọng điệu ôn hòa như thế “Tâm tư Lục Thủy đơn giản, nàng ấy cứ nghĩ ai cứu tôn chủ thì đó là người tốt, cho nên những lời nàng ấy nói tôn chủ cứ nghe để đấy là được rồi.”“ Ta biết.” Thiên Âm cười gật đầu, nàng làm sao lại không hiểu ý của Thanh Sơn chứ. Dì đối xử với nàng cũng có vài phần chân tình, nhưng bà ấy thân là Thiên giới Đế Hậu, chuyện gì cũng có giới hạn của nó, bằng không, ánh mắt của nàng không thể tới bây giờ vẫn không nhìn Sơn như nhẹ nhàng thở ra, định xoay người đi ra ngoài.“ Thanh Sơn.” Thiên Âm đột nhiên cất tiếng gọi, gấp gáp hỏi “Bạch Vũ ca ca huynh ấy có vượt qua thiên kị không?”“………..Có!”“Huynh ấy phải chịu bao nhiêu đạo thiên lôi?”“Tám mươi mốt!”Tám mươi mốt, cuối cùng huynh ấy cũng đã phi thăng lên chín trọng thiên rồi. Sắc mặt tái nhợt của Thiên Âm rốt cục cũng có chút vui mừng, an tâm nằm xuống, tâm trạng vô cùng vui lâu trước đây, sư phụ đã từng tính mệnh cho Bạch Vũ ca ca, người nói trong vòng vạn năm tới, huynh ấy sẽ có cơ hội duy nhất phi thăng lên thành thượng tiên, quả nhiên đã thành sự thật. Thần tộc xưa nay luôn xem nhẹ duyên trần thế tục, vô ưu vô cầu. Mà Thiên Âm nàng chính là nỗi khúc mắc duy nhất của huynh ấy trong tam giới, cho nên Bạch Vũ mới tới sống ở Tu Di Sơn, xem ra bây giờ huynh ấy đã có thể buông khúc mắc đó được rồi. Trước lúc nàng nằm xuống ngất đi, trước mắt là cả một bầu trời mờ sáng, như điềm lành lúc huynh ấy phi thăng, đáng tiếc nàng không thể tận mắt đưa tiễn huynh có thể sống được, chắc hẳn một phần cũng là nhờ Bạch Vũ ca ca. Hướng Sinh Liên kia, là Long tộc chí bảo, trong thiên địa này chỉ còn một gốc duy nhất. Cho dù là Thiên Hậu yêu cầu thì Thiên Để chắc chắn cũng không đáp ứng, Là bởi vì nàng có một ca ca đã phi thăng thành thượng thần, cho dù khó có cơ hội gặp lại, nhưng quả thật, trong tam giới không có ai có thể sánh được với thần. Cùng đọc truyện Lương Tiên Khó Cầu của tác giả Nguyệt Lạc Tử San tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại đường đường là công chúa thiên giới, thích y, xem như y cũng phúc phận lắm rồi. Y không vui thì chớ, còn dám lạnh lùng với nàng."Ta thích chàng như vậy, chàng thích ta một chút sẽ chết sao?"Nàng hỏi y một câu, y liền nhảy xuống tiên vực chứng minh bằng cái trăm năm sau, nàng là người phàm, y là thái tử. Tiếp tục theo đuổi hay là đến lúc phải buông tay?Đôi lời Lúc đầu, đọc văn án, mình cứ nghĩ truyện HE. Theo kiểu nam chính chắc là có yêu nữ chính một chút thì mới nhảy vực chứ???? Nào ngờ, nhảy hố, mới biết mình nhầm này ngược, ngược quá ngược, ngược đến đau lòng. Đọc xong mà tốn cả mớ khăn giấy. Kết thúc truyện xong làm mình đau hết cả chúa Thiên Âm của thiên giới được phụ quân yêu thương, Bạch Vũ ca ca chăm sóc nhưng đem lòng yêu thương Diễn Kỳ mới dẫn đến số phận đau khổ cả vạn kiếp của nàng. Dù kiếp sau cuối được Linh Nhạc thương yêu nhưng cuối cùng nàng hồn phi phách tán vĩnh viễn không được siêu chung truyện rất buồn, mem nào khoái truyện ngược có thể nhảy hố! Không khuyến khích với ai yếu tim! Đây là một truyện ngôn tình đầy sức hấp dẫn. Nàng đường đường là công chúa Thiên giới, thích y cũng xem như phúc phận lắm rồi, y không vui thì cớ còn dám lạnh lùng với nàng. “Ta thích chàng như vậy, chàng thích ta một chút sẽ chết sao?”. Nàng hỏi y một câu, y liền nhảy xuống tiên vực chứng minh bằng cái chết. Năm trăm năm sau, nàng là người phàm, y lại trở thành thái tử, tiếp tục theo đuổi hay đã đến lúc phải buông tay? Nội dung đề cử Thiên Âm phí hoài năm trăm năm minh chứng tình yêu dành cho Diễn Kỳ, dù nàng liều chết bám lấy hay lạt mềm buộc chặt, Diễn Kỳ cũng chưa từng liếc nhìn một cái. Cho nên nàng đành dùng năm trăm năm nữa để khiến tình yêu vô vọng này tiêu tan. Năm trăm năm sau, từ một công chúa cao cao tại thượng của Thiên giới, nàng biến thành phàm nhân không tiên lực, Diễn Kỳ ngược lại chính là thái tử Thiên đình. Thiên Âm khách khí với y, lễ độ với y, không quấn quýt như xưa nữa, y lại bắt đầu cảm thấy không quen. Trong quá khứ, Thiên Âm, người lúc nào cũng theo đuôi y, y đến đâu nàng đến đó, giờ đã đi đâu rồi? Cái kết nào là đẹp nhất cho truyện , đâu là câu trả lời cho những câu hỏi trên ??? Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Lương Tiên Khó Cầu! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Lục Hoa Cấm Ái Nguyệt Lạc Tử San Tôi Không Hợp Yêu Đương Bản Lật Tử Yêu Không Lối Thoát - Tọa Nhất Ức Toạ Nhất Ức Đích Nữ Cuông Phi Cực Phẩm Bảo Bối Vô Lại Nương Mã Duyệt Duyệt Tôi Quên Mất Lý Do Mà Mình Tự Sát Thi Tỷ Minh Hôn Lúc Nửa Đêm Dung Hàm

lương tiên khó cầu