Hắn muốn lấy sinh tử chi lực, xông phá nhục thân cực hạn, cưỡng ép phá Thân Đình. Thân Đình, tựa như là thiên địa thêm tại tu sĩ trên người gông xiềng, tu sĩ vô luận như thế nào tu luyện, vô luận tốn hao bao nhiêu thời gian, nhục thân đều khó có khả năng lại biến mạnh. Thậm chí, có chút lười biếng, nhục thân sẽ còn suy yếu, huyết khí sẽ hạ xuống. Trọng sinh đến một cái chịu ngược đãi đòn hiểm, tối tăm tự bế tiểu hài tử trên người. Đối mặt một cái tôn trọng bạo lực, động bất động liền tay đấm chân đá tiện nghi "Tra ba" cùng một đống lấy khi dễ nhân vi nhạc trung nhị đồng học. Hắn tỏ vẻ áp lực rất lớn. Đây là một cái thật bạo lực cùng lãnh bạo lực đấu đối kháng. (…… ) GD&TĐ - Ngày 22/4/2019, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đã chủ trì Lễ phát động "Triển khai Kế hoạch nâng cao năng lực ứng xử sư phạm, đạo đức nhà giáo vì một trường học hạnh Trăm Xanh sau khi áp thành vây khốn khiến cho tướng nhà Chúa là Báu Mã phải trong thương, lâm bệnh chết. Thế thắng đến nơi xốc tới định bắt sống Bạo đem trị tội, bất ngờ Trăm Xanh đột tử. Bọn Quảng Phệ nắm bộ Binh, thấy Trăm Xanh chết làm ngừng trệ cuộc tấn công. Tiên Hà Phong Bạo Hồi 159 5.00/5 (100.00%) votes Tiên Hà Phong Bạo Hồi 159 một trong những chương hồi tác phẩm của tác giả truyện tiên hiệp . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào. Tiêu đề: Re: Võng Du Trùng Sinh Chi Bạo Lực Dược Thần Mon Jul 20, 2015 4:36 pm: có thể nói giết tiến Top 10 căn bản không có bất luận cái gì áp lực, tựu tính toán muốn chém mất máu của hắn đánh giá Kế Đô là phi thường khó khăn, huống chi bị quẹt phát chết luôn, cái Lần này Hình Khung Thị thôi thúc Thần Châu Đại Pháp một trăm trọng, Thần Châu xuất hiện gợn sóng, người bình thường chính là cảm giác được đại địa khẽ chấn động, tựa hồ là phát sinh một loại nào đó nhẹ nhàng địa chấn, có thể ở chân chính Thần cấp cùng Thánh nhân trong mắt, thì lại chính là kinh Trọng Sinh Chi Bạo Quân Romance. VĂN ÁN Ta sống một đời bạo quân, đăng cơ được mười bốn năm, nền chính trị bạo ngược, sưu cao thuế nặng, rời xa quân tử thân cận tiểu nhân. Nhưng mà sau này ta mới biết được, điều làm ta đắc ý lúc này, lại trở thành áp lực Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. -•- Tống Ngọc Trạch nói đại khái mọi chuyện một lần. Tống Trấn kêu y ở lại bệnh viện, trước hết đừng về nhà, chuyện này hắn sẽ giải quyết. Tống Ngọc Trạch không biết Tống Trấn đã trở lại hắc bang, trong lòng y có chút lo lắng, bất quá cũng ngoan ngoãn ở lại bệnh viện với Thẩm Việt. Trong tiềm thức y vẫn rất tin vào Tống Trấn, không liên quan đến vấn đề thân phận, y biết rõ Tống Trấn sẽ bảo hộ y. Để Tống Trấn đến đây giải quyết phiền toái là việc bất đắc dĩ nhưng nghĩ đến sắp gặp lại hắn, trong lòng Tống Ngọc Trạch chẳng biết tại sao lại có loại cảm xúc không nói nên lời, khẩn trương? Hoặc là cái gì khác. Dù sao ngay cả Thẩm Việt cũng nhìn ra y thất thần, lúc gọt hoa quả thì làm ngón tay bị thương, thời điểm rót nước lại rót tràn ra ngoài. Những cái này thật sự không giống như việc mà Tống Ngọc Trạch sẽ làm. Tống Ngọc Trạch mà Thẩm Việt quen là loại người dù trời có sập cũng có thể bình tĩnh chậm rãi hoàn thành mọi việc. Rốt cuộc là chuyện gì khiến cậu ta trở nên khác thường như thế? Nghi hoặc thì nghi hoặc nhưng Thẩm Việt lại không nói gì, chính cậu ta trong lòng cũng có chuyện, buồn rầu không biết phải đối phó với mấy người phiền toái kia như thế nào. Đến khoảng 3-4 giờ chiều, điện thoại của Tống Ngọc Trạch vang lên, lúc này y đã trấn định hơn nhiều. Vừa nhận điện thoại lập tức nghe được Tống Trấn nói "Ta đã tới nơi con ở, đến đây." Tống Ngọc Trạch mới vừa trấn định xuống thì tâm lại không an phận lạc hai nhịp, chậm rãi nói đã biết rồi mới treo máy. Y nhìn Thẩm Việt còn đang ngủ thì để lại tờ giấy cho cậu ta, gọi hộ sĩ đến chăm sóc Thẩm Việt mới bắt xe trở về. Khi đến dưới phòng cho thuê, Tống Ngọc Trạch hướng lên lầu mà đi. Lúc y lên lầu 3 thì nhìn thấy Tống Trấn đang dựa vào cửa hút thuốc, thân hình cao lớn, cảm giác tồn tại mười phần. Vì ngược sáng, Tống Ngọc Trạch chỉ mơ hồ thấy một dáng người cao lớn. Nhưng y biết rằng đó là Tống Trấn, y dừng bước chân, đứng ở nơi đó không đi. Tống Trấn cũng nghe được tiếng bước chân, xoay mặt qua vừa vặn nhìn thấy Tống Ngọc Trạch đứng đó. Hắn đứng dậy, chậm rãi đi đến đầu cầu thang, đối diện với Tống Ngọc Trạch. Tầm mắt hai người nhìn nhau. Dường như tóc Tống Trấn cạo càng ngắn, cơ hồ dán sát da đầu, ngũ quan của hắn cũng càng thêm góc cạnh rõ ràng, lộ ra nét hung hãn lạnh lùng. Thân hình hắn cao lớn, đứng ở đó như chặn hết phân nửa đường đi khiến cho người ta có cảm giác áp bách rất lớn. Tống Ngọc Trạch cảm nhận được Tống Trấn đã thay đổi, không phải bên ngoài mà là khí chất, không biết nói sao nhưng dường như càng có hương vị nam nhân. Tống Ngọc Trạch rũ mắt, bước về phía Tống Trấn. Tống Trấn cao lớn đứng đó, đưa mắt không hề chớp nhìn Tống Ngọc Trạch đang đi về phía mình. Tống Ngọc Trạch đến bên cạnh Tống Trấn, hắn chỉ hơi nghiêng thân mình để Tống Ngọc Trạch đi qua. Tống Ngọc Trạch lướt qua hắn, đi mở cửa. Tống Trấn đến sô pha ngồi xuống, sô pha lập tức lún một khối lớn, vóc dáng cao lớn thập phần chiếm diện tích. Ngày thường Tống Ngọc Trạch thấy nơi này có vẻ trống trải thế nhưng bây giờ lại cảm giác nó khá nhỏ hẹp. Y rót ly nước, đi đến trước mặt Tống Trấn hỏi "Thời điểm ông tới, có người nào đứng bên ngoài không?" Tống Trấn nhẹ nhàng bâng quơ ừ một tiếng, cũng không nói hắn đã xử lý mấy người kia như thế nào. Một lát sau hắn đứng lên nhìn Tống Ngọc Trạch, nói "Mấy ngày này ta ở lại đây, chờ mọi chuyện giải quyết xong ta sẽ đi. Có được không?" Tống Ngọc Trạch thấy Tống Trấn đứng dậy, y lại có loại cảm giác bị khí thế của hắn chấn trụ, có chút mất tự nhiên dời tầm mắt, nói "Được." Không biết tại sao, y cảm thấy Tống Trấn hiện tại có chút xa lạ. Chắc là đã 3 năm không gặp. Trong phòng lập tức an tĩnh, Tống Ngọc Trạch thật sự không biết phải nói gì, cố tình Tống Trấn cũng không nói lời nào. Tống Ngọc Trạch cầm ly nước ngồi ở mép bàn, một tay chọc chọc thành ly, dường như muốn đem hoa văn trên đó moi xuống. Tống Trấn đột nhiên đến bên cạnh y, nói "Đi mua chút đồ với ta." Tống Ngọc Trạch bị hắn đột nhiên lên tiếng làm cho hoảng sợ, nước trong ly cũng sánh ra một nửa, y vội vàng dùng giấy ăn lau đi. Tống Trấn cười một tiếng. Tống Ngọc Trạch nghe được, không biết tại sao tai lại có chút hồng, giận chính mình làm chuyện mất mặt, y đứng lên, xụ mặt dẫn đầu đi ra ngoài. Tống Trấn cũng đóng cửa đi theo y. Tống Trấn mua một ít đồ dùng cá nhân, còn cầm một bao quần trong. Tống Ngọc Trạch nhìn thoáng qua rồi lập tức dời tầm mắt. Một mình Tống Ngọc Trạch cũng đủ nổi bật, thêm vào Tống Trấn vóc dáng cao lớn so với y càng thu hút tầm mắt, hai người đi chung với nhau, thỉnh thoảng lại có người quay đầu nhìn chằm chằm bọn họ. Tống Ngọc Trạch lại một lần nữa được trải nghiệm cảm giác người khác không dám tới gần khi ở bên cạnh Tống Trấn. Y nhịn không được giương mắt đánh giá Tống Trấn, phát hiện khí thế của hắn so với trước kia càng tăng thêm, nhìn một cái lập tức khiến người sợ hãi. Dường như biết Tống Ngọc Trạch đang nhìn mình, Tống Trấn xoay mặt khẽ cười với Tống Ngọc Trạch. Tâm Tống Ngọc Trạch đột nhiên nhảy dựng, có cảm giác chột dạ khi nhìn lén mà bị bắt được, theo bản năng quay đầu xem chỗ khác. Đại khái cảm thấy chính mình như vậy có chút yếu thế, dựa vào đâu y bị khí thế của Tống Trấn áp xuống, còn vẫn luôn bị nắm mũi dắt đi? Nghĩ như vậy, Tống Ngọc Trạch bình tĩnh nhìn Tống Trấn "Buổi tối ăn cơm ở nhà hay là ra ngoài ăn." Tống Trấn không chút suy nghĩ, lập tức nói "Ở nhà ăn đi. Đã lâu không ăn món con nấu." Tống Ngọc Trạch đến khu rau củ quả mua một ít rau, lại đi mua thêm chút thịt. Chỉ chốc lát sau, hai người đã mua đầy xe đẩy. Tống Trấn thanh toán tiền, Tống Ngọc Trạch muốn đi xách đồ thì Tống Trấn đã giành trước một bước, mỗi tay xách một túi, bộ dáng thập phần nhẹ nhàng nói với Tống Ngọc Trạch "Đi thôi." Tống Ngọc Trạch thu tay, nhìn bóng dáng cao lớn của Tống Trấn, đi theo. Ăn cơm chiều xong, Tống Ngọc Trạch nói muốn đến bệnh viện nhìn Thẩm Việt một chút. Tống Trấn đi cùng y. Thời điểm hai người xuống lầu, có một nam nhân mặc áo đen mở cửa xe đứng sẵn ở đó, cung kính đem chìa khóa đưa cho Tống Trấn. Nhìn không giống anh em của Tống Trấn, dường như giống đàn em hơn, Tống Ngọc Trạch không nói gì nhưng nhìn qua cũng biết chiếc xe này rất đắt tiền. Ngồi vào ghế phụ, Tống Ngọc Trạch vẫn luôn nhìn Tống Trấn, muốn hỏi hắn chuẩn bị giải quyết việc kia như thế nào, có mang đến phiền phức gì hay không, kết quả nhìn mặt Tống Trấn một hồi lại bắt đầu phát ngốc. Từ đầu đến cuối mặt Tống Trấn đều vô biểu tình mà lái xe. Đại khái qua mười phút, Tống Trấn mới có chút bất đắc dĩ quay qua nói với Tống Ngọc Trạch "Đừng nhìn ta, ta chịu không nổi." Tống Ngọc Trạch ngây ra một lúc mới rõ ràng ý tứ của Tống Trấn. Mặt y đột nhiên đỏ lên, xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng vừa tức lại vừa có loại tư vị không thể nói nên lời. Cũng may Tống Trấn không nói gì nữa, chỉ yên tĩnh lái xe. Hơi thở hai người trong không gian của chiếc xe giao triền với nhau khiến không khí bên trong thập phần vi diệu. Ngay khi xe dừng lại, Tống Ngọc Trạch lập tức mở cửa bước xuống. Tống Trấn nhìn bóng dáng như đang chạy trốn của Tống Ngọc Trạch thì lộ ra một nụ cười thực nhẹ, theo y đi vào bệnh viện. Thẩm Việt đang cầm truyện đọc, vừa thấy Tống Ngọc Trạch tiến vào thì lập tức vui vẻ kêu lên "A Trạch, cậu tới rồi." Tống Ngọc Trạch gật đầu, đặt bình giữ ấm trong tay ở mép giường, nói "Nấu cháo cho cậu bồi bổ thân thể." Thẩm Việt nhìn Tống Trấn đi đến bên cạnh Tống Ngọc Trạch. Tống Ngọc Trạch lập tức nói với Tống Trấn "Đây là bạn của tôi, Thẩm Việt." Thẩm Việt cười cười với Tống Trấn, nói "Xin chào." Tống Trấn từ trên cao nhìn xuống Thẩm Việt, không nói chuyện cũng không gật đầu, chỉ dùng khuôn mặt vô biểu tình nhìn cậu ta. Nụ cười của Thẩm Việt cương lại ở bên miệng, có chút sợ hãi rũ xuống tầm mắt, không biết vì sao cậu ta cảm thấy nam nhân cao lớn này có địch ý với mình, hơn nữa đôi mắt kia nhìn qua khiến người ta thập phần sợ hãi. Loại người tương tự như hắn cậu ta gặp qua rất nhiều nhưng đây là lần đầu tiên thấy một người lại đầy sát khí như vậy, đặc biệt là người này còn không có hảo cảm gì với mình. Tống Ngọc Trạch không phát hiện điều gì, y đang múc cháo Thẩm Việt, sau khi múc xong thì bưng qua đưa cho cậu ta, nói "Có thể tự mình uống không." Thẩm Việt cầm chén cháo, húp hai ngụm lại đưa mắt trộm nhìn Tống Trấn, đột nhiên cảm thấy cháo trong miệng cũng nuốt không nổi nữa, miễn cưỡng cười cười với Tống Ngọc Trạch "Hiện tại tôi chưa đói, đợi lát nữa mới ăn." Tống Trấn thu hồi tầm mắt lạnh băng, đi đến bên sô pha ngồi xuống, bắt chéo chân. Tùy tay lấy một quyển sách trên kệ xuống đọc. Thẩm Việt lúc này mới thở phào một hơi, nhỏ giọng nói với Tống Ngọc Trạch "Người kia là ai vậy." Tống Ngọc Trạch ngẩn ra một chút, mới nhỏ giọng nói "Ba tôi." Thẩm Việt đột nhiên trợn to mắt, không dám tin tưởng "Trẻ như thế?" Tống Ngọc Trạch cũng lười giải thích về tiểu sử phong lưu thời thiếu niên của Tống Trấn, y chỉ gật đầu, bộ dáng không muốn nhiều lời. Thẩm Việt chẹp miệng, nói thầm "Ba cậu thật hung dữ." Cậu ta thật sự không tin được hai người là cha con, diện mạo, khí chất đều hoàn toàn tương phản, nhưng mà Tống Ngọc Trạch cũng chẳng cần phải nói giỡn với mình làm gì. Cậu ta lại trộm đánh giá Tống Trấn vài lần, càng xem càng sợ hãi, thân thể đều cứng đờ. Cậu ta nói với Tống Ngọc Trạch nói "Ba cậu làm nghề gì thế?" Tống Ngọc Trạch không trả lời, chỉ nói "Cậu yên tâm dưỡng thương đi, chuyện này ông ấy sẽ giải quyết, cậu không cần nghĩ nhiều. Từ hôm nay trở đi tôi dọn về nhà ở, ban ngày có rảnh lại đến thăm cậu." "À." Thẩm Việt ngoan ngoãn lên tiếng, cục đá lớn trong lòng cũng rơi xuống. "Hôm nay lấy thuốc chưa?" Tống Ngọc Trạch hỏi. "Chưa." Tống Ngọc Trạch "Tôi đi lấy thuốc cho cậu, cậu ăn đi, tôi đi đây." Nói xong y đứng dậy đến bên cạnh Tống Trấn, nói "Tôi đi lấy thuốc cho Thẩm Việt." Tống Trấn "Đi đi, ta ở đây đây chờ con." Tống Ngọc Trạch vừa đi, phòng bệnh chỉ dư lại hai người Thẩm Việt và Tống Trấn. Thẩm Việt không dám nói chuyện với Tống Trấn, không biết sao lại cảm thấy có chút khẩn trương, đành cố gắng chờ Tống Ngọc Trạch trở về. Ai ngờ Tống Trấn khép lại sách trong tay, đứng dậy đi đến bên cạnh Thẩm Việt. Lông tơ trên người Thẩm Việt đều dựng thẳng lên, biểu tình căng chặt, thật cẩn thận nở nụ cười, nhẹ giọng kêu một tiếng "Chú Tống." Tống Trấn không có biểu tình gì, đưa tay đóng khóa truyền dịch của Thẩm Việt. Chỉ chốc lát sau, kim tiêm cắm trong tay Thẩm Việt bắt đầu hồi huyết. Thẩm Việt cắn răng, không dám hé miệng nói câu nào. Tống Trấn nhìn Thẩm Việt, nhàn nhạt nói "Tiểu Trạch kết giao bạn bè tôi không quản được, nhưng lần sau lại để tôi biết cậu gây ra bất luận nguy hại gì cho Tiểu Trạch tôi sẽ giết cậu." Ngữ khí nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng lại khiến cho tâm Thẩm Việt đột nhiên chấn động. Bởi vì cậu ta biết, lời người nam nhân này nói là thật. Thời điểm Tống Ngọc Trạch trở về thì thấy Tống Trấn vẫn như cũ ngồi đằng kia đọc sách, Thẩm Việt nằm đó không nói lời nào, không khí trong phòng thật kỳ quái. Đột nhiên mày y cau lại, bước nhanh đi đến, nói "Sao lại bị hồi huyết? Hửm? Sao lại tắt đi chế độ nhỏ giọt?" Vừa nói y vừa điều chỉnh lại. Thẩm Việt cười cười, sắc mặt có chút trắng bệch "Vừa rồi tôi ngại truyền nhanh quá, muốn điều chỉnh chậm lại một chút, ai ngờ không cẩn thận đóng luôn. Ha ha." Tống Ngọc Trạch vô ngữ, nói "Hồi huyết nhiều như vậy không thấy đau sao? Cậu đó, luôn phạm phải mấy sai lầm cấp thấp này." Thẩm Việt ừm một tiếng, nói "Sau này sẽ không." Tống Ngọc Trạch rót nước rồi nhìn Thẩm Việt uống thuốc xong mới nói với Tống Trấn "Chúng ta về thôi." Tống Trấn nhìn qua, cười cười với Tống Ngọc Trạch, ngữ khí cơ hồ có chút ôn nhu "Được." Trọng Sinh Chi Bạo Lực Trấn Áp Trọng Sinh Chi Bạo Lực Trấn Áp Tên Trọng sinh chi bạo lực trấn giả Cảo Tiếu Tinh edit QT chương 100 + thành 8/2/2019 - 27/3/ loại hiện đại, trọng sinh, phụ tử niên thượng, trâu già gặm cỏ non, cường thủ hào đoạt, cẩu huyết, 1 vs 1, HE...CP Tống Trấn x Tống Ngọc Trạch Ninh An.- - Bạo lực tra công ♧ Cấm dục mỹ tính chỉ đúng với nửa đầu câu chuyện.🌻🌻🌻Ninh An, sinh viên giỏi của đại học y, ôn tồn lễ độ, trời sinh tính cách lạnh khi chết trọng sinh trong thân xác của một đứa nhỏ bị ngược đãi đến tính tình âm trầm tự mặt với tên "tra phụ" thích dùng bạo lực động một chút là tay đấm chân đá cùng bị một đám đồng học trung nhị khi tỏ vẻ áp lực rất lớn. ╮╯_╰╭Lưu ý_ Truyện này tam quan bất Tuy văn án để vậy nhưng công không tra, thụ không Chủ yếu nói về mặt tình cảm, không nói về y học, có chút hắc giá Cảo Tiếu Tinh Nhân Trước Khi Nhắm Mắt Keigo Higashino Xem Tô Dương Quang, Lại Đây Anh Hôn Một Chút Hiền Nhi rất bận Xem Biệt Lai Vô Dạng Lạc Yểu Xem Trở Mình Trong Lòng Bàn Tay Ảnh Đế Đường Hoàn Hoàn Xem Cuối Tuần Tôi Và Em Khánh Huyền Trần [Ngôn Tình] Đọa Tiên Nguyệt Lệnh Thượng Huyền Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn Đinh Mặc Ngày Về Chiết Hỏa Nhất Hạ -•- Trận bệnh này của Tống Ngọc Trạch đến nhanh đi cũng nhanh. Về tới nhà, trên cơ bản y thấy mình đã không còn vấn đề gì nữa. Cơm chiều vẫn do y nấu, Tống Trấn ở bên cạnh nhìn nửa ngày rốt cuộc cũng không nhúng tay. Trong lúc ăn cơm, Tống Trấn nói với y "Cho con ở nhà một tuần, nghỉ ngơi cho tốt vào." Tống Ngọc Trạch gật đầu, y đã học kiến thức ở sơ trung xong rồi, nghỉ vài ngày cũng không sao, huống chi bởi vì chuyện của Quý Minh nên y có hơi bài xích trường học. Ngày hôm sau rời giường, Tống Trấn đã ra khỏi nhà, Tống Ngọc Trạch nhàn rỗi không có việc gì làm thì lại lau dọn nhà cửa từ trong ra ngoài một lần, sẵn tiện đi qua dọn dẹp phòng của Tống Trấn luôn. Sau khi xong xuôi thì đã đến xế chiều, y ăn cơm tắm rửa rồi lên sô pha xem TV. Mệt nhọc một ngày, y không muốn lại hoạt động đầu óc đi đọc sách, vì thế mà xem chút tin tức giết thời gian. Lúc Tống Trấn trở về, bóng đêm đã bao phủ dày đặc. Hắn lái xe đến dưới lầu, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy căn nhà ở tầng 3 của mình đang sáng đèn. Tuy mỗi nhà đều có ánh đèn nhưng nơi đó nhìn sao cũng thấy khác biệt, dường như ấm áp hơn nhiều. Nghĩ đến đứa nhỏ đang ở nhà, trong lòng hắn bỗng nhiên dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn lên cầu thang, nện bước đều đều nhẹ nhàng, cơ hồ gấp không chờ nổi muốn gặp Tống Ngọc Trạch. Lúc Tống Trấn mở cửa, nhìn thấy TV còn đang phát mà đứa nhỏ nhà hắn đã nằm trên sô pha ngủ rồi. Trong lòng hắn không hiểu sao lại mềm đi, tay chân nhẹ nhàng bước qua tắt TV. Phỏng chừng Tống Ngọc Trạch quá mệt mỏi nên vẫn cứ không tỉnh. Bên cạnh sô pha có một cây quạt điện nho nhỏ, do mở mức yếu nhất nên mái tóc mềm mại của Tống Ngọc Trạch cũng theo gió đong đưa nhè nhẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn, lông mi dài đậm. Khiến cho người ta có cảm giác năm tháng an tĩnh. Tống Trấn không đánh thức y, ngược lại ngồi trên chiếc sô pha đơn nhìn y, đôi mắt luôn tràn ngập lệ khí có nét ôn nhu khó phát hiện. Lúc này một con muỗi ong ong bay đến trên mặt Tống Ngọc Trạch, y nhẹ nhàng nhíu mày, đưa tay sờ mặt mình vài cái, bởi vì da thịt rất mềm nên chỗ kia lập tức hiện ra dấu vết hồng nhạt. Tống Trấn cười cười, lúc này mới bước qua nhẹ nhàng ôm Tống Ngọc Trạch lên, định mang người đưa vào phòng ngủ. Tống Ngọc Trạch bị bế lên thì lập tức tỉnh dậy. Phát hiện mình đang được ôm trong ngực của Tống Trấn, lòng có chút xấu hổ. Y nói "Để tôi xuống." Vừa mới tỉnh ngủ nên thanh âm nhu nhu, khi lên tiếng lại làm cho Tống Trấn nghe ra vài phần ý vị làm nũng. Tâm Tống Trấn vừa động, thả Tống Ngọc Trạch xuống, nói "Bệnh vừa mới hết sao lại mệt nhọc dọn dẹp rồi." Tống Ngọc Trạch nghĩ, tôi không dọn chẳng lẽ chờ ông đến dọn sao? Y nhìn đồng hồ trên tường, đã 9 giờ. "Ông ăn cơm chưa?" Y hỏi Tống Trấn. "Ăn rồi, còn con." Tuy rằng chỉ là những mẫu đối thoại tầm thường nhưng vẫn làm cho Tống Trấn cảm thấy vui vẻ. Hắn thậm chí không thể nào giải thích được cảm giác này từ đâu đến, chỉ đơn giản là thấy rất vui. Tống Ngọc Trạch nói "Tôi đương nhiên ăn rồi." Y cũng không phải tên ngốc, chờ Tống Trấn trở về để cùng ăn cơm. Nghe Tống Trấn đã ăn rồi, Tống Ngọc Trạch vào phòng bếp cất thức ăn trên bàn. Bên này Tống Trấn đã cầm quần áo đi tắm rửa. Đang lúc Tống Ngọc Trạch dọn dẹp xong, chuẩn bị về phòng ngủ thì nghe thấy Tống Trấn ở trong phòng tắm kêu "Tiểu Trạch." Tống Ngọc Trạch hơi nhíu mày với xưng hô này, nhưng vẫn đáp lại "Có chuyện gì?" Tống Trấn nói "Vào đây giúp ta chà lưng." Tống Ngọc Trạch "...Tự ông làm." Tuy rằng giúp hắn chà lưng một chút cũng không sao, nhưng y lại không muốn quá mức thân mật với Tống Trấn. Y biết rất nhiều nam nhân đều chà lưng cho nhau, nhưng y có thói ở sạch, trước nay chưa từng tắm ở nhà tắm công cộng bao giờ, đương nhiên cũng chưa từng đưa lưng của mình cho người khác chà. Ai ngờ đột nhiên Tống Trấn lại mở cửa ra, đứng trước phòng tắm nói "Lại đây, ta tự mình thì chà kiểu gì, với không tới." Cả người Tống Ngọc Trạch đều thấy không khỏe, bởi vì Tống Trấn không mặc gì hết, cứ trần trụi đứng ở đó, vật to lớn rũ xuống giữa hai chân cùng với đám đen đen bị y vô tình nhìn thấy hết. Tống Ngọc Trạch "Ông...Ông sao lại không mặc quần áo vào." Tống Trấn nghe vậy thì nhíu mày "Đệt, đi tắm mặc quần áo làm gì, vào đây chà lưng cho ta, đừng để ta qua đó bắt con." Tống Ngọc Trạch "..." Nhìn Tống Ngọc Trạch ngoan ngoãn bước qua, Tống Trấn nhướng mày, hắn phát hiện để đối phó với đứa nhỏ này thì chỉ cần lớn tiếng một chút, hung ác một chút, đứa nhỏ sẽ không dám từ chối. Tuy rằng hắn cũng hy vọng con có thể chủ động đến gần mình, nhưng hiển nhiên chuyện như vậy phải đợi qua một đoạn đường thật dài nữa, còn không bằng trước tiên làm cho hai người thân cận, đứa nhỏ này cũng xem như gần là nam nhân rồi, mà nam nhân thì sao, uống vài ly rượu, chà lưng cho nhau vài lần là sẽ quen thuộc thôi. Tống Trấn ngồi đó đưa lưng về phía Tống Ngọc Trạch, y xụ mặt mím môi đứng phía sau chà cho hắn. Tuy rằng Tống Ngọc Trạch không nói tục, nhưng vẫn vừa chà lưng vừa ở trong lòng mắng Tống Trấn. Cái gì không có đầu óc, cơ bắp bạo lực, đại bá đạo linh ta linh tinh. Sau đó y lại bắt đầu hâm mộ dáng người của Tống Trấn, lúc trước chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy dáng người hắn rất tốt, hiện tại tự tay sờ soạng mới biết được cơ bắp này có bao nhiêu đẹp đẽ cùng với rắn chắc. Tống Trấn hưởng thụ nhắm hai mắt lại, trong miệng chỉ huy bên này bên kia, cảm thấy đứa nhỏ dùng lực vừa đủ, làm cho hắn thật thoải mái. Nào biết Tống Ngọc Trạch đã dùng hết sức của mình, muốn chà cho lưng hắn trầy da nhưng ai ngờ Tống Trấn lại hưởng thụ đến vậy, trong lòng Tống Ngọc Trạch thầm bỏ thêm cho hắn một thuộc tính "da dày thịt béo". Chà lưng xong, Tống Trấn nói "Muốn ta chà cho con không?" Tống Ngọc Trạch ném khăn vào người hắn "Không cần, tôi tắm rồi, hơn nữa của tôi thì tôi tự làm." Tống Trấn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của Tống Ngọc Trạch thì nhịn không được dùng bàn tay ẩm ướt sờ đầu y. Tống Ngọc Trạch vì không thể tránh né nên lại lần nữa chính diện gặp tiểu Tống Trấn hùng vĩ. Tống Ngọc Trạch "..." Y xoay người "rầm" một tiếng đóng cửa phòng tắm lại. Tống Trấn sờ mũi, đương nhiên hắn biết đứa nhỏ không tình nguyện, trong lòng của y cũng không vui. Nhưng hắn lại chẳng còn biện pháp nào khác, con trai không chịu gần gũi với mình nên hắn đành phải nỗ lực nhiều hơn, còn nữa...Trong mắt hắn hiện lên ý cười. Chẳng biết có phải ảo giác của hắn hay không? Bắt nạt con trai mình, nhìn dáng vẻ không tình nguyện lại cũng chẳng thể phản kháng của y, ngoài ý muốn cảm thấy rất thú vị... Một tuần trôi qua rất nhanh, ngoại trừ Tống Trấn luôn làm phiền y ra thì sinh hoạt của Tống Ngọc Trạch khá tốt. Mỗi ngày hết ăn rồi ngủ, còn thêm được vài lạng thịt. Khóe miệng đã hết sưng nhưng chỗ trầy da vẫn để lại một lớp vảy nhỏ, phỏng chừng rất nhanh là có thể lột bỏ, không nhìn kỹ cũng không thể phát hiện. Lúc Trương Thanh Dữ đến trường thì đã trễ giờ, khi nhìn thấy Tống Ngọc Trạch, trong lòng không hiểu sao lại vui vẻ vài phần. Nhưng rõ ràng thái độ của Tống Ngọc Trạch đối với Trương Thanh Dữ lại lạnh vài phần. "Sao mấy ngày liền không đi học? Hôm đó Cốc Phong đánh cậu có nặng lắm đâu." Trương Thanh Dữ nhìn khóe miệng của Tống Ngọc Trạch. Tống Ngọc Trạch làm bài thi mà mấy ngày nghỉ tích trữ lại, dường như không nghe thấy những gì Trương Thanh Dữ nói, trầm mặc im lặng. Trương Thanh Dữ nhìn biểu tình lãnh đạm của Tống Ngọc Trạch thì cũng hiểu rõ, đây là không muốn để ý đến hắn. Hắn như một đứa con nít, đá mạnh vào bàn Tống Ngọc Trạch, cả người y cũng lung lay theo, thiếu chút nữa ngã xuống. Nhưng Tống Ngọc Trạch vẫn không để ý đến hắn, chỉ chỉnh cái bàn lại rồi tiếp tục làm bài. Trương Thanh Dữ chửi thề một tiếng, bực bội rút điếu thuốc ra rồi bật lửa, tức giận trừng Tống Ngọc Trạch. Đến giữa trưa, Tống Ngọc Trạch mua cơm rồi đến rừng cây nhỏ, còn Trương Thanh Dữ á hả, y sẽ không mua cơm cho hắn nữa. Qua mấy ngày ở chung, y rõ ràng Tống Trấn đang muốn hòa hảo với mình, lúc trước chịu đựng Trương Thanh Dữ là vì muốn đi học yên ổn, không cần chọc phải phiền phức. Khi đó nếu bị bắt nạt, đoán chừng Tống Trấn cũng sẽ không thèm quan tâm. Nhưng hiện tại không sao cả, nếu Trương Thanh Dữ bắt nạt thì y sẽ nói Tống Trấn chuyển trường khác. Tống Trấn hẳn là sẽ đồng ý. Đến rừng cây nhỏ, y phát hiện nơi đó đã có người ngồi. Y nhìn kỹ, là Lục. Tống Ngọc Trạch đang muốn xoay người đi thì đã bị đôi mắt tình tường của cậu ta nhìn thấy. "Hey, Tiểu Tống Ngọc, đừng đi mà! Lại đây lại đây!" Lục hưng phấn vẫy tay với y. Tống Ngọc Trạch đành phải căng da đầu đi qua. Lục tươi cười đầy mặt, thậm chí còn lấy một chiếc khăn tay kiểu nam ra lau ghế đá cho y. "Rốt cuộc tôi cũng chờ được cậu, sau ngày hôm đó giữa trưa tôi lại đến đây, cứ thế mỗi ngày đều đến nhưng không thể gặp được cậu." Lục đáng thương nói. Cậu ta lớn lên đẹp trai, làm ra biểu cảm kỳ lạ này cũng không khiến người ghét, ngược lại còn khá đáng yêu. Tống Ngọc Trạch ngồi vào chỗ cậu ta đã lau, hỏi "Cậu chờ tôi làm gì?" "Làm gì sao?" Ngón tay của Lục chống cằm, giống như thật sự đang tự hỏi, sau đó lại cười thật lớn "Là muốn gặp cậu đó." Khóe miệng Tống Ngọc Trạch hơi giương lên, dường như y thât sự nhìn thấy "Lục". Quá giống, tựa như phiên bản nhỏ của Lục. Đột nhiên y nhớ đến dáng vẻ bi thương của Lục trong giấc mơ, rõ ràng rất đau khổ nhưng rồi vẫn cố giả vờ vui vẻ khuyên nhủ ba mẹ y. "Này, cậu sao vậy? Không vui?" Lục nghiêng đầu nhìn y. "Không có." Tống Ngọc Trạch nhàn nhạt nói rồi mở hộp cơm ra từ từ ăn. Tống Trấn cho y một tấm thẻ, y cũng không cần phải uất ức bản thân mình nữa, vì vậy mà thức ăn cũng trở nên phong phú hơn. Lục nhìn Tống Ngọc Trạch ăn cơm, khóe miệng khẽ nhếch lên. Tống Ngọc Trạch bình tĩnh ăn cơm, không biết vì sao khi nghĩ đến Tống Trấn lại khiến cho y muốn tránh né, còn Trương Thanh Dữ thì làm y cảm thấy không kiên nhẫn, nhưng nếu là Lục thì lại cảm thấy thật bình thản, sẽ không mang đến cho y cảm giác khó chịu. Khi cả hai ăn xong, Lục chủ động mang hộp cơm của mình và của Tống Ngọc Trạch đi vứt vào thùng rác. Tống Ngọc Trạch lấy sách mình mang theo ra xem. "Sau này cậu còn đến đây ăn trưa không?" Lục hỏi y. Tống Ngọc Trạch ngẩng đầu nhìn cậu ta "Chiếm chỗ của cậu?" Lục vội vàng lắc đầu "Không, tôi ước gì mỗi ngày cậu đều đến. Bắt đầu từ ngày mai, chúng ta cùng ăn cơm trưa nha." Tống Ngọc Trạch cúi đầu không nhìn cậu ta. Lục cười giống như một tiểu hồ ly "Này, im lặng chính là đồng ý, dù sao ngày mai tôi vẫn sẽ chờ cậu ở đây." Tống Ngọc Trạch rũ mắt, trong đó hiện lên ý cười, đối phương có thể thật sự là phiên bản của Lục nhưng cũng không nhất định, cái bản lĩnh tự quyết định này thật giống nhau như đúc. Lúc sau hai người không ai nói gì nữa, Tống Ngọc Trạch yên lặng đọc sách, Lục tựa vào ghế đá lẳng lặng nhìn y. Gió nhẹ từng đợt từng đợt, dường như mang đi một tia oi bức cuối cùng của ngày hè, chào đón mùa thu mát mẻ. Tên Trọng sinh chi bạo lực trấn giả Cảo Tiếu Tinh edit QT chương 100 + thành 8/2/2019 - 27/3/ loại hiện đại, trọng sinh, phụ tử niên thượng, trâu già gặm cỏ non, cường thủ hào đoạt, cẩu huyết, 1 vs 1, HE...CP Tống Trấn x Tống Ngọc Trạch Ninh An.- - Bạo lực tra công ♧ Cấm dục mỹ tính chỉ đúng với nửa đầu câu chuyện.🌻🌻🌻Ninh An, sinh viên giỏi của đại học y, ôn tồn lễ độ, trời sinh tính cách lạnh khi chết trọng sinh trong thân xác của một đứa nhỏ bị ngược đãi đến tính tình âm trầm tự mặt với tên "tra phụ" thích dùng bạo lực động một chút là tay đấm chân đá cùng bị một đám đồng học trung nhị khi tỏ vẻ áp lực rất lớn. ╮╯_╰╭Lưu ý_ Truyện này tam quan bất Tuy văn án để vậy nhưng công không tra, thụ không Chủ yếu nói về mặt tình cảm, không nói về y học, có chút hắc bang. Tên Trọng sinh chi bạo lực trấn áp. Tác giả Cảo Tiếu Tinh Nhân. Người edit Владислав. Nguồn QT wikidich. Số chương 100 + 2PN. Hoàn thành 8/2/2019 – 27/3/2020. Thể loại hiện đại, trọng sinh, phụ tử niên thượng, trâu già gặm cỏ non, cường thủ hào đoạt, cẩu huyết, 1 vs 1, HE… CP Tống Trấn x Tống Ngọc Trạch Ninh An. – – Bạo lực tra công ♧ Cấm dục mỹ thụ. Thuộc tính chỉ đúng với nửa đầu câu chuyện. 🌻🌻🌻 Ninh An, sinh viên giỏi của đại học y, ôn tồn lễ độ, trời sinh tính cách lạnh nhạt. Sau khi chết trọng sinh trong thân xác của một đứa nhỏ bị ngược đãi đến tính tình âm trầm tự bế. Đối mặt với tên “tra phụ” thích dùng bạo lực động một chút là tay đấm chân đá cùng bị một đám đồng học trung nhị khi dễ. Y tỏ vẻ áp lực rất lớn. ╮╯_╰╭ Lưu ý _ Truyện này tam quan bất chính. _ Tuy văn án để vậy nhưng công không tra, thụ không tiện. _ Chủ yếu nói về mặt tình cảm, không nói về y học, có chút hắc bang.

trọng sinh chi bạo lực trấn áp