a) Kĩ năng quan sát được thể hiện qua ý: gió mạnh dần, mây đen kéo đến. Kĩ năng dự đoán được thể hiện qua ý: có thể trời sắp mưa. b) Kĩ năng quan sát được thể hiện qua ý: cần câu bị uốn cong, dây cước bị kéo căng. Kĩ năng dự đoán được thể hiện qua ý: có lẽ một con cá to đã cắn câu.
Càng đến gần, những đàn chim đen bay kín trời, cuốn theo sau những luồng gió vút làm tôi rối lên, hoa cả mắt. Mỗi lúc, tôi càng nghe rõ tiếng chim kêu náo động như tiếng xúc những rổ tiền đồng. Chim đậu chen nhau trắng xóa trên những đầu cây mắm, cây chà là, cây vẹt rụng trụi gần hết lá.
Tôi sợ, sợ vô cùng, bao nhiêu lần anh đã ra vào Chợ Rẫy, thập tử nhất sinh, anh vẫn vượt qua được mà, lần này cũng sẽ qua nhé anh, đừng nói gở nè, em sợ! Tôi ráo riết kiếm tìm thầy thuốc Nam nhiều hơn, ai chỉ đâu cũng đến, chứ khoảng cách giữa hai lần cấp cứu
Nguồn: Sưu tầm. TTO - Trung tâm dự báo khí tượng thủy văn quốc gia nhận định từ ngày 5 đến 7-10, chỉ số tia cực tím (UV) tại các vùng trên cả nước ở mức cao ngay cả khi trời nhiều mây. Người dân ra đường cần che chắn bảo vệ da và mắt khỏi tia UV - Ảnh: DUYÊN PHAN
Tour săn mây đón bình mình và khám phá Đà Lạt. Thời gian: 04:00-11:00; Tổng thời gian: 5 giờ và 0 phút; Đón bình minh tại thiên đường săn mây vô cực ảo diệu hùng vĩ đại ngàn; Tham quan và thưởng thức hồng treo địa phương
Trần Vũ. 0:00 / 0:00. 0:00. (PLO)- Có gần 500 người sẽ đi tới từng người dân Cà Mau chỉ cách trả tiền điện, nước, công chứng giấy tờ qua điện thoại. Trước thềm sự kiện "Ngày chuyển đổi số quốc gia tại tỉnh Cà Mau", phóng viên PLO có cuộc trao đổi với ông Trần
Đang ngồi xem lại sổ sách cuối kỳ thì có tiếng xe máy đi vào trong sân, con Mi lu trong cũi sủa ông ổng. Tôi ngó ra thấy một cậu thanh niên dừng xe máy giữa sân, phía sau là một phụ nữ bế theo một đứa trẻ.
Cô Ấy Bệnh Không Hề Nhẹ. Thể loại: 1Vs1, Duyên trời tác hợp, Hài hước, HE, Hiện đại, Nam/nữ có bệnh, Nhất kiến chung tình, Nhẹ nhàng, Nữ truy, Sạch, Song xử, Sủng, Thanh xuân vườn trường, Ngọt. Cô ấy bệnh không hề nhẹ, nhưng lại thích anh. Vậy anh đây tạm thời tin
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Tác giả “Vòng Tay học trò” trở lại văn đàn sau gần 50 năm hầu như vắng bóng!Chắc quý vị không lạ gì nữ văn sĩ Nguyễn Thị Hoàng - một trong bốn nhà văn nữ nổi tiếng của miền Nam trước 1975 cùng với Tuý Hồng, Nhã Ca, Nguyễn Thị Thuỵ Vũ - bà sắp trở lại văn đàn với 2 quyển sách tuyệt vời và đầy tâm huyết tuyển tập thơ “Mây bay qua trời xưa” và tuyển tập truyện ngắn “Trên thiên đường ký ức”, do chính tác giả tuyển bay qua trời xưađể huyền không ở lạingàn muôn năm trẻ mãichung tình với nắng mưaNTH, 2019Có lẽ nhiều người không biết rằng trước khi nổi tiếng là một nhà văn thì tác giả “Vòng tay học trò” đình đám thời bấy giờ vốn là một nhà thơ với nhiều bài thơ hay đăng trên tạp chí Bách Khoa của nhóm Lê Ngộ sau bao thăng trầm, tác giả chỉ có thể gom góp gói gọn lại thành tuyển tập thơ duy nhứt sắp được New Viets phát hành với tựa đề “Mây bay qua trời xưa”, với những “tiếng im thoát ra từ niềm đau, như giọt máu ứa từ vết thương lặng lẽ”, “theo dòng thời gian từ ấy đến bây giờ, sáu mươi đến sắp sửa hai mươi, vẫn chỉ là chứng tích tan tành của những khúc đoạn thác ghềnh trôi chảy không êm đềm của vượt thoát.”Vì sao lại là “Mây bay qua trời xưa”?Hãy lắng nghe tác giả tự bạch, bởi đó là “giấc chiêm bao vừa ngắn ngủi vừa lê thê qua những trang thơ vô chủ như tờ rơi suốt dọc đường đời. Vô chủ vì thơ đúng nghĩa là tác phẩm văn học thường có chủ đề hay chủ trương, riêng “Mây bay qua trời xưa” thì rõ là hoàn toà vô chủ.”“Trên cao, mây bay đi, trời vắng, nhưng rồi mây khác đến, nhờ thế mà trời còn. Dưới đời, mây đã bay đi, không mây khác đến, hoặc nếu có cũng trượt khỏi Miền Không Tịch Tịnh. Để chỉ còn lại Tĩnh Lặng… Không bến bờ nào khác, không cõi giới nào khác, Tĩnh Lặng ấy, sau qua đi và đi qua tất cả, chính là Nơi Đến của Trời Mây.”Đồng hành với tập thơ “Mây bay qua trời xưa” là tuyển tập truyện ngắn “Trên thiên đường ký ức” của nữ văn sĩ Nguyễn Thị Hoàng. Theo lời bộc bạch của tác giả thì“Thời của những khúc viết này ngắn ngủi từ 1967 đến 1972, với những tuyển tập truyện ngắn Trên thiên đường ký ức, Cho những mùa xuân phai, Đất hứa, Vết sương trên ghế đá hồng, Dưới vầng hoa trắng… Nửa thế kỷ im lìm, khuất bóng cho tác phẩm, người đọc và người viết cuộc đồng hành dang dở. Nhưng tất cả vẫn còn đâu đó truân chuyên và cách trở, trong âm vang mơ hồ của ký ức, từ ấy đến bây giờ và còn mãi cho đến ngày tro bụi bay lên thoát cõi người.“Trên thiên đường ký ức” đứng tên cho toàn tập, vì là chút di sản tinh thần bé nhỏ thương yêu, ôm trọn thời ấu thơ, đã như bóng ảnh đồng hành vô hình nuôi dưỡng, nâng đỡ và che chở cho người viết suốt đường đời qua mê lầm, oan khiên, bạc đãi, ngộ nhận, của khổ nạn triền miên tâm và cảnh. Khách quan sẽ chẳng nhìn thấy gì trong đó, nhưng với người viết lại, mỗi hình ảnh, mỗi vết tích nhỏ nhoi đều là một thiên đường trong nghĩa đơn sơ là đẹp đẽ nhất, thuần khiết nhất, tôn quý nhất đủ xúc động tâm cảm bùi ngùi tưởng tiếc…”Giá sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Bên cạnh đó, tuỳ vào loại sản phẩm, hình thức và địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh, thuế nhập khẩu đối với đơn hàng giao từ nước ngoài có giá trị trên 1 triệu đồng.....
Trình Tiêu vội vàng ra khỏi lớp học mô phỏng, bắt gặp ánh mắt mờ ám của Hạ Chí, cô liền ném thanh chocolate trong tay sang, cảnh cáo bằng ánh mắt "Đừng nói gì hết!"Hạ Chí cười như cành cây run rẩy trong Tiêu gõ cửa, không ai trả nhìn Hạ Chí. Hạ cô nương cao giọng nói "Cứ vào đi, Cố tổng không có khách đâu."Trình Tiêu giả vờ không thấy ánh mắt mờ ám của Hạ Chí. Cô đẩy cửa, đi vào là lần đầu cô đến văn phòng của Cố Nam Đình từ sau khi làm việc ở Trung Nam. Rộng rãi sáng sủa, đơn giản phóng khoáng, chính là phong cách của anh. Trình Tiêu nhìn thấy bóng mình trên tấm màn gương trên tường, lại nghĩ đến dáng vẻ uy nghiêm, tập trung của anh trước bàn làm phục thẳng thớm, trí tuệ, lạnh lùng, mỗi nơi đều toát ra vẻ cao ngạo, sáng suốt của người ở địa vị là nghe thấy tiếng gõ cửa, bỗng nhiên có người cất tiếng hỏi "Trình Tiêu, là em hả?"Trình Tiêu nghe tiếng liền nhìn sang bên trái, xác nhận giọng nói đó vẳng ra từ nhà vệ sinh trong phòng nghỉ, cô đáp "Cố Nam Đình, là tôi." Trong lòng lại nghĩ Anh đi vệ sinh, tôi có thúc giục đâu, cứ phải hỏi làm gì?Nghe vị kia nói tiếp "Lại đây."Trình Tiêu đến trước bàn làm việc, ngồi xuống, "Tôi đợi anh ở ngoài này."Yên lặng một lúc, giọng Cố Nam Đình lạnh lùng bảo "Vào đây!"Trình Tiêu muốn ném cho anh cuộn giấy vệ sinh, "Làm gì thế!", giọng cô rõ ràng không Nam Đình không trả lời, chỉ có tiếng nước chảy ào Tiêu đứng lên, vừa tiến lại gần vừa gọi "Cố Nam Đình?" Đến gần mới phát hiện cửa nhà vệ sinh đang mở, Cố Nam Đình đứng trước bồn rửa tay, nước trong bồn toàn màu đỏ."Chảy máu mũi?" Trình Tiên đi nhanh lại, một tay bóp cằm Cố Nam Đình, tay kia khoát nước rửa sạch cho anh, sau đó bắt anh ngửa đầu ra sau, vừa rút khăn giấy ra đưa anh, vừa khoát nước lạnh vào trán và sau Nam Đình nhăn mặt "Lạnh!" Tuy nói thế nhưng anh vẫn ngoan ngoãn giữ tư thế ngửa đầu ra Tiêu bực bội "Như thế mới cầm máu được."Cố Nam Đình không nói gì, một tay chống lên bệ rửa tay, tay kia rất tự nhiên choàng qua eo chú ý của Trình Tiêu đều tập trung vào mũi anh, hoàn toàn không hay biết gì "Tự dưng vô duyên vô cớ lại chảy máu mũi, anh xem cái gì không nên xem phải không?"Cố Nam Đình ậm ừ đáp "Ban nãy lên mạng, thấy em đại chiến Diệp Ngữ Nặc."Trình Tiêu nói theo "Đó là do Diệp Ngữ Nặc kích thích tới anh, hay là tôi?"Cố Nam Đình cười, liếc nhìn cô "Cô ta có thể kích thích được tôi thì đã không bị loại."Trình Tiêu trừng mắt "Anh không được như ý hả?"Cố Nam Đình co mấy ngón tay lại, nhéo vào eo cô "Trong mắt em, tôi đói khát đến thế hả?"Trình Tiêu ngước lên đập vào trán anh "Nhân sinh như vở kịch, toàn dựa vào diễn xuất, không chừng anh cũng không phát hiện ra mình có tiềm năng làm Ảnh Đế đâu."Cố Nam Đình cười thất thanh "Tôi bị vẻ đẹp của em kích thích, được chưa?"Trình Tiêu nhướn mày, không phản bác "Dập đầu quỳ lạy trước uy lực nhan sắc của tôi rồi hả?" Cảm giác đã ổn rồi, cô lấy khăn tay lau nước trên trán và sau gáy cho anh, "Cứ chặn khăn giấy đã." Trong lúc nói, cô rút ra tờ khăn giấy sạch cho Nam Đình rút tay lại kịp thời, lấy khăn giấy nhét vào mũi rồi mới nghiêm túc trả lời một chữ "Ừ."Cũng không biết là trả lời câu nào của Trình Tiêu, càng không nói thêm câu nào về Diệp Ngữ Tiêu phát hiện ra áo sơ mi của anh dính hai vết máu, "Có sơ mi sẵn không?"Cố Nam Đình tiện tay chỉ vào phòng nghỉ "Lấy giúp tôi một cái, cám ơn."Trình Tiêu đi thẳng vào phòng nghỉ, mở tủ áo, nhìn thấy bên trong treo một dãy áo sơ mi trắng kiểu giống nhau, nhưng lại không giống nhau, "Quần áo khô khan quá." Cô nói xong tiện tay lấy một Tiêu cầm áo sơ mi mới ra ngoài, thì Cố Nam Đình lúc đó đang cởi nút áo. Trình Tiêu tưởng anh sẽ tránh đi, hoặc là cô phải tránh? Kết quả là anh cởi luôn áo đang mặc trước mặt cô, rồi giơ tay nhận lấy áo cô anh chàng đẹp trai, mà cơ thể lại đẹp đến không chịu nổi cởi trần trước mặt bạn, mà anh ta lại là sếp của bạn, cảnh tượng đẹp đến mức — Trình Tiêu cảm thấy không nhân cơ hội ngắm lâu hơn thì đúng là có lỗi với bản Nam Đình mặc xong mới thấy có gì đó không ổn "Em không nên tránh đi hả?"Trình Tiêu chẳng thèm đỏ mặt "Anh còn không quan tâm bị nhìn, thì tôi giả vờ cho ai?" Sau đó xuýt xoa khen ngợi "Vóc dáng rất đẹp."Trong mắt Cố Nam Đình thoáng nụ cười "Mới nhìn nửa thân trên đã kết luận rồi?"Trình Tiêu trừng nhìn anh "Anh làm thế bị cấu thành tội quấy rối tình dục đó, Cố tổng à."Cố Nam Đình cười không thành tiếng "Em cũng có thể lý giải là tôi đang tỏ tình với em. Tôi không để tâm đâu."Trình Tiêu cười giả tạo "Tôi sẽ không vì thế mà cảm thấy vinh hạnh đâu."Cố Nam Đình chỉ cười, quay lưng ra văn Tiêu liếc nhìn áo sơ mi dính máu trong bồn rửa tay mà anh cởi ra, cầm lên rồi ném vào thùng văn phòng, Cố Nam Đình ung dung ngồi trên sofa, Trình Tiêu thì ngồi trên sofa đơn cách anh không chuyện chính, Cố Nam Đình vào thẳng chủ đề "Ba giai đoạn của cải trang, em đã hoàn thành lớp lý luận và lớp bay mô hình, tiếp theo sẽ là luyện tập 20 lần liên tục cất cánh hạ cánh. Do sân bay trong nước và không phận bị hạn chế, công ty và một công ty hàng không mới của Mỹ đã bắt tay hợp tác, sắp xếp mọi người qua đó tham gia huấn luyện bay tập trung, thời hạn là một tháng."Không phận nước ngoài khá rộng, cơ hội lên máy bay để thực hành nhiều hơn, nếu sang đó thì sẽ có kinh nghiệm nhanh hơn. Còn đối với phi công tốt nghiệp trường hàng không trong nước mà nói thì cơ hội ra nước ngoài tập huấn cũng rất hiếm Tiêu đã nhận được thông báo, chuẩn bị ngày mai xuất phát bay đến doanh trại tập huấn. Còn Cố Nam Đình là phó tổng, vốn không cần nói riêng cho cô biết. Nên Trình Tiêu hỏi anh "Cố tổng có lời nhắn nhủ gì đặc biệt?"Đối với cô, Cố Nam Đình đúng là còn có lời dặn, "Trong tình huống bình thường, chắc em sẽ bay máy bay A320. Nhưng tôi vẫn muốn hỏi em, em có muốn thử Boeing 737 không?"Thường tthi2sau này bay máy bay loại nào thì lúc tập huấn sẽ bay loại đó, rất chuẩn xác. Máy bay khách A320 thao tác bằng điện truyền, giảm nhẹ đi rất nhiều gánh nặng thể lực khi thao tác máy bay của phi công. Còn Boeing 737 thì lại vận hành bằng hệ thống điều khiển cơ – thủy lực, lúc ngắt hệ thống trợ lực ra thì động tác trên máy vô cùng nặng nề. Đừng nói Trình Tiêu là phi công nữ, ngay cả phi công nam với vóc dáng cao to, khỏe mạnh lúc thao tác cũng sẽ thấy rất vất Nam Đình lại hỏi cô có muốn thử Boeing 737 thách cô chăng? Trình Tiêu hỏi ngược lại "Nếu tôi muốn cùng lúc cả hai loại, thì Cố tổng có cho tôi cơ hội không?"Cố Nam Đình lại nói "Là phi công nữ, sau này có cơ hội dẫn tổ bay hay không còn chưa chắc chắn, đừng yêu cầu cao như vậy."Phi công là nghề có tương lai, thực sự là mơ ước của nhiều người. Mà Trung Quốc cũng là một trong những quốc gia có số lượng nữ phi công nhiều nhất. Có điều, hiện giờ phi công nữ đang bay lại không nhiều. Cho dù phụ nữ có sự tỉ mỉ, thận trọng, nhạy cảm... rất nhiều ưu thế, đặc biệt là việc sử dụng công cụ rất tinh tế, nhận biết được nhiều địa hình, khu vực, cũng có biểu hiện vượt qua cả đàn ông, nhưng những người từng bay đều biết rằng cường độ bay là một thử thách cực lớn cho thể lực và sự kiên trì của phụ nữ. Hơn nữa phụ nữ luôn luôn có tâm lý ỷ lại, không đủ quả quyết, nhiều cảm xúc, khả năng chịu đựng tâm lý khá yếu. Thế nên, trước mắt trong ngành vẫn chưa có cơ trưởng nữ nào có thể độc lập dẫn đội bay Tiêu không hề phủ nhận hiện trạng này, nhưng cô nói "Nếu anh cũng như người khác, có suy nghĩ 'bảo vệ' phi công nữ thì không nên tuyển tôi vào công ty."Cố Nam Đình không nhìn thấy vẻ khiêu khích hoặc đùa giỡn trên gương mặt cô, anh im lặng vài giây rồi đổi chủ đề "Lần này đi tập huấn, không có tôi, em nên kiềm chế bớt.""Kiềm chế? Ý gì?" Trình Tiêu không sở trường dò đoán, hỏi thẳng "Đây là lời dặn chung với bảy học viên chúng tôi sao?"Cố Nam Đình loáng thoáng nhớ lại bảy năm trước khi tiến hành tập huấn, cô đã định thử cả hai loại máy bay. Để tránh cho cô không quá kích động và bướng bỉnh, anh mới đặc biệt gọi cô tới. Nhưng lại chẳng thể nói thẳng Nam Đình nhìn vào mắt Trình Tiêu, chỉ trả lời câu hỏi thứ hai "Chỉ với em."Trình Tiêu cũng nhìn anh, muốn nhìn ra thâm ý nào đó trong đôi mắt anh, sau đó cô trốn tránh vẻ chăm chú không hề che giấu trong đôi mắt anh, và thấp thoáng cả... tình ý, cười với vẻ thản nhiên "Tôi đúng là người thích gây chuyện thị phi. Nhưng Cố tổng yên tâm, chỉ dựa vào tôi thì còn thiếu người thu dọn tàn cuộc sao?"Ngoài việc nghiêm túc với nghề bay ra, còn có gì khiến cô lơ đãng nổi?Cố Nam Đình nhìn cô chăm chú, mà cô cũng nhìn lại anh, không hề nhượng sau, anh đứng lên đi ra bàn làm việc, đồng thời lấy khăn giấy trên mũi Tiêu cũng đứng lên theo "Cố tổng còn việc gì khác không?"Cố Nam Đình ngồi xuống bàn, vẻ mặt cũng như giọng nói đã hoàn toàn lạnh hẳn "Không, em ra ngoài đi."Xem như chia tay không Nam Đình do dự không biết có nên đi cùng Trình Tiêu không, thế nhưng căn cứ vào lịch làm việc tổng thể sau khi anh nhậm chức thì hành trình mà Lâm Tử Kế sắp xếp cho anh lại cùng thời gian đi Cổ Thành giám lại là Cổ Thành! Ngay cả vận mệnh cũng thay anh quyết định, bắt anh đưa Tiêu Ngữ Hành đi Cổ Thành sao?Thế nhưng, đến ngày hôm sau Trình Tiêu lên máy bay, Cố Nam Đình cũng không bảo Lâm Tử Kế hủy bỏ chỗ ngồi mà Lâm Tử Kế đã để dành sẵn cho khi cất cánh, Lâm Tử Kế gọi cho Cố Nam Đình, nhưng không ai nghe máy. Bất đắc dĩ phải đóng cửa khoang, Lâm Tử Kế vẫn nghi hoặc "Lẽ nào Cố tổng đã lên chuyến bay đi Cổ Thành rồi?"Trình Tiêu ngồi ngay cạnh anh ta, nghe thế thì tắt máy, quay đầu nhìn bãi đáp máy bay bên ngoài cửa đó, Cố Nam Đình đang ở sân bay. Nhưng anh chỉ ở trong đài chỉ huy, nghe nhân viên chỉ huy mặt đất đẩy máy bay quốc tế có Trình Tiêu trên đó bình an ra ngoài, đứng trước cửa sổ, không nói câu nào, bất tối, Cố Nam Đình về biệt thự họ Cố, một mình ngồi ở bàn ăn, đợi điện thoại đợi tin nhắn. Tiếc là đến tận khuya mà Tiêu Ngữ Hành cũng không gọi điện, Trình Tiêu càng biệt vô âm Tử Kế rõ ràng hiểu chuyện hơn hai cô gái, đến nơi rồi, anh ta gọi điện báo bình an cho Cố Nam Đình "Cố tổng, chúng tôi đã hạ cánh, mọi thứ thuận lợi."Cố Nam Đình trả lời rất "thân dân" "Chăm sóc tốt mọi người, anh vất vả rồi."Lâm Tử Kế vừa trả lời "Việc phải làm, anh yên tâm", vừa đón lấy valy của Trình Tiêu "Để tôi".Cố Nam Đình sau đó mới gọi cho Tiêu Ngữ thoại đổ chuông rất lâu mới có người nghe máy, lại còn hỏi anh trước "Anh đến nơi rồi?"Đến đâu? Cố Nam Đình không trả lời mà hỏi ngược lại "Em đang ở đâu?"Tiêu Ngữ Hành rõ ràng khựng lại, "Muộn rồi, em còn ở đâu được?" Rõ ràng là chột dạ."Tiêu Ngữ Hành!" Cố Nam Đình nổi giận, "Ai cho em cái gan mà dám nói dối anh hả?"Tiêu Ngữ Hành lập tức hoảng loạn "Anh biết rồi sao? Không phải anh đi cùng phi hành đoàn ra nước ngoài học rồi hả?""Em nghe ai nói anh ra nước ngoài?""Lúc anh gọi cho trợ lý đã nói thế, em đã nghe rồi.""Nên em nhân lúc anh không có mặt mà lén chạy đến Cổ Thành?""Không thì anh cũng vắng mặt, em còn ở nhà một mình làm gì?"Cố Nam Đình không thể phản lúc này của bảy năm trước, đúng là anh đã vì chuyện khai thác đường bay mới mà ra nước ngoài, thuận tiện xem tình hình phi công tập huấn bay ở nước ngoài, cho Tiêu Ngữ Hành cơ hội lén đi Cổ Thành. Giờ này ngày này, vấn đề đường bay mới đã được giải quyết xong sớm, còn anh vốn theo lịch trình đi đến Cổ Thành thì lại ở lại thành phố Trình Tiêu? Thế thì tại sao không lên máy bay đi cùng cô?Sự việc vẫn xảy ra theo thứ tự Nhận chức phó tổng, khai thác đường bay mới, Trình Tiêu vào làm việc, phi công ra nước ngoài học tập, và cả Tiêu Ngữ Hành đi Cổ tiết lại không giống. Chẳng hạn...Trợ lý của anh vốn dĩ là Kiều Kỳ Nặc, bây giờ lại thành Hạ Tiêu đúng là vẫn là nữ phi công của Hàng không Trung Nam, nhưng lại vì anh lấy Nghê Tiêm ra để ép cô từ bỏ Hải Hàng, không mấy cam tâm mà đến Nam Đình có một cơn manh động trong tích tắc, muốn xem thử anh không làm việc theo vận mệnh an bài thì sẽ thế nào?Lúc này, bên kia đầu dây đã là người khác, "Nam Đình, nó đang ở chỗ tôi."Là Tiêu Tập ở thành phố A, anh họ của Tiêu Ngữ không đi Cổ Thành? Cố Nam Đình nhíu mày, nói thẳng "Bố tôi và dì Tiêu đi nghỉ mát rồi, tôi không trông nó được."Tiêu Tập khẽ cười "Con bé này rất ham chơi. Không sao, để nó ở chỗ tôi chơi vài ngày, tôi sẽ đưa nó về sau."Chỉ sợ anh cũng không thể ngăn cản nó đi Cổ Thành. Cố Nam Đình day day trán, cố gắng nhớ lại động hướng của Tiêu Tập trong thời gian này "Gần đây anh thế nào? Tiểu công chúa ở trường cảnh sát đều ổn cả chứ?""Ai?" Tiêu Tập cười, trả lời tránh né "Tôi chỉ biết tiểu công chúa của anh oán than anh quá nhiều."Đúng là cô bé từng là công chúa của tôi. Bây giờ cũng thế, nhưng, chỉ là tình anh em. Cố Nam Đình không muốn giải thích nhiều, nhớ lại đêm khai trương khách sạn Hoàng Đình dưới trướng của Tiêu Thị bảy năm sau, có người phụ nữ từng liều mạng vì Tiêu Tập, anh giả vờ không biết mà hỏi "Có phải Hạ Hi có người bạn học tên... Hách Nhiêu?"Tiêu Tập bất ngờ "Sao anh biết?"Xem ra họ đã quen nhau. Cố Nam Đình nói "Cô ấy là... em gái một người bạn của tôi, nếu tiện thì anh cũng chăm sóc nhé."Tiêu Tập trả lời sảng khoái "Được, sẽ dốc hết lòng.""Tiêu Tập", Cố Nam Đình rất muốn bảo anh ta hãy từ bỏ Hạ Hi đi, Hách Nhiêu mới là lương nhân trời định của anh. Thế nhưng, Tiêu Tập và anh lúc này làm sao biết những việc đó? Chỉ có thể dừng tại đây, "Hách Nhiêu là một cô gái rất tốt."Tiêu Tập thông minh thế nào chứ, trong tích tắc đã hiểu ý, nhưng anh ta chỉ nói "Tâm tư của tôi, anh biết mà."Chính vì tôi biết nên mới định nhắc anh, Hạ Hi – người mà hiện giờ anh đang cố chấp theo đuổi, thậm chí nguyện đánh đổi bằng tính mạng – cuối cùng sẽ không thuộc về anh. Còn em gái họ của anh, em gái riêng Tiêu Ngữ Hành mà tôi bảo vệ mười năm, cũng sẽ gặp được chân mệnh thiên tử của mình vào mùa hè cả đều là sự an bài tốt nhất chăng? Thế thì để tôi quay lại làm gì nữa?Cố Nam Đình trằn trọc suốt đêm.***Nửa tháng sau đó sóng yên bể lặng, quốc thái dân an, Tiêu Ngữ Hành thi thoảng gọi điện, báo anh biết "Em vẫn yên ổn."Anh thì mỗi ngày gọi cho Trình Tiêu, không tắt máy thì cũng nằm ngoài vùng phủ sóng. Anh nhắn tin hỏi "Đang làm gì thế?", hoặc "Tập huấn có suôn sẻ không?"... tất cả đều như đá chìm dưới biển, hoàn toàn bặt tình huống này, nếu là Tiêu Ngữ Hành gọi tới, anh sẽ rất bực bội "Đổi câu khác đi, đừng có lần nào cũng yên ổn."Tiêu Ngữ Hành bị giận vô cớ lại sỉ nhục anh "Đàn ông cũng 'bị' hả anh?"Anh lại hỏi "Hôm nào thì về?"Tiêu Ngữ Hành nói "Đợi em chơi đủ vốn đã."Cố Nam Đình kìm nén cơn giận "Đừng làm phiền Tiêu Tập, anh ta không rảnh chăm sóc em."Tiêu Ngữ Hành nghe thế cũng nổi điên "Anh cũng không rảnh để chăm sóc em đó thôi!" Sau đó cô bé nói "Em đã đến Cổ Thành rồi, báo anh biết một tiếng", rồi cúp cuộc cô bé vẫn đến Cổ Thành!Cố Nam Đình lật lịch ra xem, phát hiện thời gian Tiêu Ngữ Hành đi Cổ Thành muộn hơn nửa tháng so với thời gian trong ký ức của may mỗi ngày đến công ty còn có Hạ Chí theo bên cạnh, Cố Nam Đình mới không thấy bị thế giới lạnh nhạt này chối bỏ, mới dám xác nhận rằng Trình Tiêu chỉ đi học, tạm thời rời xa nơi này, rồi sẽ quay về nhanh thôi. Vì thế khi đối diện với Hạ Chí, sắc mặt anh cũng dịu lại, thi thoảng còn mời cô nàng ăn trưa cùng "Vẫn chưa ăn trưa? Cùng đến nhà ăn đi."Hạ Chí nhắn tin mách Trình Tiêu "Cố tổng nhà cậu lại mời tớ đến nhà ăn chung! Lẽ nào ví tiền anh ấy đã thuộc về cậu quản lý?" Tóm lại cô nàng đã đoan chắc Cố Nam Đình và Trình Tiêu dính dáng một tí, hoặc nhiều tí?Trình Tiêu nhận được tin nhắn thần kỳ, chỉ rất muộn mới trả lời "Anh ấy về công ty rồi?""Vốn là không đi mà." Hạ Chí chỉ nghĩ là do lệch múi giờ, tiếp tục kể lể "Cậu không ở trong nước, anh ấy không ngày ngày ở công ty, bắt tớ chứng minh sự trong sạch của anh ấy thì làm sao mà được?"Cố Nam Đình đúng lúc đó từ văn phòng đi ra, khi đi ngang Hạ Chí đã dặn "Hỏi Lâm Tử Kế tình hình tập huấn bên đó thế nào."Hạ Chí đứng lên vâng dạ, khi Cố Nam Đình sắp đi vào thang máy, cô nhanh nhẹn nói "Trình Tiêu rất ổn. Những việc khác tôi sẽ hỏi sư phụ rồi báo anh biết."Trước khi cửa thang máy đóng lại, Cố Nam Đình nói "Không cần nữa."Trước khi đi ngủ, Cố Nam Đình lại gọi điện cho Trình Tiêu, gọi được, nhưng không ai nghe. Anh không muốn nhắn tin nữa, đang định gọi cho Lâm Tử Kế, bảo anh ta chuyển lời cho Trình Tiêu để cô gọi lại, thì điện thoại đổ Trình Tiêu, hỏi anh "Chuyện gì thế?"Chuyện gì? Anh rất nghiêm túc suy nghĩ nên lấy chuyện gì ra để nói vài câu với cô, "Ban nãy sao không nghe điện thoại?"Trình Tiêu đáp "Đang tắm."Đúng là cô có thói quen tắm sáng sớm. Cố Nam Đình nhìn giờ "Sao, tập huấn có suôn sẻ không?""Anh đang nghi ngờ trí tuệ của tôi, hay là kỹ thuật bay của tôi?""Tôi đang quan tâm em."Bên kia im lặng một lúc rồi "Cảm ơn Cố tổng, mọi việc đều thuận lợi."Giọng nói trong trẻo rõ ràng, mang một nụ cười khẽ, là dáng vẻ cô hiếm khi biểu lộ trước mặt trạng Cố Nam Đình từ nhiều mây chuyển sang trong xanh, anh nói "Dự báo thời tiết nói hai hôm nay bên đó có bão, không có việc gì thì đừng chạy lung tung."Tập huấn theo kiểu khép kín, cô chạy đi đâu được? Trình Tiêu lại nói như muốn kiếm chuyện "Có người hẹn tôi thì làm thế nào đây? Cơ trưởng của Tân Duệ toàn là trai đẹp, lại còn là con lai, bỏ lỡ thì tiếc lắm."Con lai thì không trong sạch! Cố Nam Đình bị chọc tức phì cười "Trai đẹp nhiều thì em cũng hoa mắt, chi bằng từ chối hết, coi như ngang bằng nhau cả."Trình Tiêu mỉm cười, nhưng vẫn cố tình nói "Anh không làm được chuyện đó mà còn yêu cầu tôi?"Im lặng hồi lâu, Cố Nam Đình mới nói "Tôi vì em mới không làm được, em không thể vì tôi mà làm một lần ư?"
Cuối tháng Chín, Hàng không Trung Nam hoàn thành việc điều chỉnh nhân sự đúng kỳ hạn. Dù Kỳ Ngọc không cam tâm nhưng vẫn bị điều đi khỏi tổng bộ, cô ta trút hết mối thù này vào Trình Tiêu như lẽ đương nhiên. Hôm đến báo cáo ở khu vực mới, hai người gặp nhau ở sân bay, cô ta nói bằng giọng châm biếm "Đừng đắc ý quá sớm, có thể thuận lợi lấy được anh ấy mới xem như cô thắng." Trước đây khi chưa có cảm tình với Cố Nam Đình, thậm chí còn kháng cự anh, bị Kỳ Ngọc hiểu lầm là tình địch, Trình Tiêu còn hơi giận dữ, nhưng cũng chỉ là chút ít. Bây giờ, dưới sự "trợ giúp" của Cố Nam Đình, cả công ty đều tưởng họ đang yêu nhau, còn Trình Tiêu tuy miệng vẫn chưa nhận lời anh, nhưng kỳ thực trong lòng đã chấp nhận anh rồi. Thế nên đối với sự khiêu chiến ngang nhiên, hống hách của Kỳ Ngọc – ngay cả Cố Nam Đình cũng nhìn thấu cô ta Cái cô ta quan tâm là người bên cạnh anh, làm sao cho phép người khác?! Trình Tiêu đương nhiên cũng không quá khách sáo, cô nhẹ nhàng đâm vào tim Kỳ Ngọc một dao "Chí ít tôi còn có cơ hội, cô thì ngay cả gặp anh ấy cũng khó." Kỳ Ngọc quả nhiên bị chọc trúng chỗ đau, nhưng lại gắng sức kìm nén cơn giận "Có hội thăng chức cố nhiên đáng để vui mừng, sợ là sợ vô phúc chưa kịp mừng đã bị ngã đau. Trình Tiêu, tôi đợi cái ngày cô bị ngã đấy." Ánh mắt Trình Tiêu rất lạnh, giọng nói sắc bén, "Được thăng chức là bản lĩnh của tôi, ngã xuống là do tôi không có khả năng. Cô là kẻ ngoài cuộc, cũng chỉ có thể đứng nhìn thôi." Cô cười cười, "Kỳ Ngọc, tôi cũng phục cô, càng chiến càng bại, càng bại càng chiến, ngoại trừ mỉa mai tôi vài câu, cô có thể làm được chuyện gì để tôi nhìn cô bằng ánh mắt khác không? Cái trò cắt lễ phục đó các bạn nhỏ học cấp ba còn không buồn chơi nữa đấy! So ra thì Thương Ngữ can đảm hơn cô nhiều. Chí ít cô ta dám tạt cafe vào tôi trước mặt mọi người, còn dám thử ra tay với tôi trước mặt cánh phóng viên. Còn cô, ngay cả dũng khí để cho Cố Nam Đình biết cô giở trò với tôi sau lưng anh ấy cũng không có! Hoặc là, cô cứ nhằm vào tôi là muốn kích tôi, để tôi không khách sáo với cô, để anh ấy ngỡ tôi lòng dạ hẹp hòi không hiểu chuyện, rồi sẽ thất vọng về tôi?" Cô vừa nói vừa tiến lên một bước, không hề khách sáo hất đổ ly cafe cô ta đang cầm, "Thế thì tôi không ngại toại nguyện cô một lần." Kỳ Ngọc bị cafe bắn vào người, phẫn nộ hét lớn "Trình Tiêu!" "Sao?" Trình Tiêu đứng tại chỗ bất động, cho cô ta cơ hội phản kích, "Không cam tâm thì tạt lại đi, làm to chuyện ra, xem phản ứng của anh ấy có đủ để cô bỏ cuộc không?" Kỳ Ngọc vì giận dữ mà mặt đỏ bừng, cô ta đúng là trong một tích tắc nào đó cũng có suy nghĩ "làm to chuyện thì sao chứ, cùng lắm thì ngừng bay". Thế nhưng, chút lý trí cuối cùng đã thức tỉnh, dù ngừng bay, Trình Tiêu cũng không quan tâm, cô vẫn sẽ mỉm cười thờ ơ như đang tận hưởng kỳ nghỉ, còn cô ta lại không thể chịu nổi bất cứ sự hiểu lầm nào của Cố Nam Đình. Cuối cùng, cô ta chỉ có thể nghiến răng bảo "Tôi sẽ xem như thay Tiểu Ngữ trả món nợ này cho cô." Trình Tiêu cười to, "Cô bạn tốt nhất Trung Quốc là danh hiệu chỉ thuộc về cô đấy. Nhưng cô nói xem, nếu Thương Ngữ biết cô ngu ngốc như vậy thì sẽ thế nào nhỉ?" Kỳ Ngọc suýt bị ép đến phát khóc, "Trình Tiêu, cô đừng ức hiếp người khác quá." Trình Tiêu bị đổ vấy tội cũng thấy bất lực, "Cô tự nguyện để tôi ức hiếp, còn trách tôi quá tàn nhẫn. Kỳ Ngọc, cô làm người cũng đừng mâu thuẫn như thế chứ?" Kỳ Ngọc nén nước mắt, "Trình Tiêu, cô dựa vào đâu mà huênh hoang như thế?" Trong công ty, Trình Tiêu chưa từng nghĩ rằng mình huênh hoang. Nhưng người ta đã nhận định là cô huênh hoang thì phủ nhận cũng vô dụng, thế là cô trả lời "Dựa vào khả năng tôi sẽ trở thành bà chủ của cô?" Phán đoán theo ngữ điệu của Trình Tiêu thì đây rõ ràng là câu nghi vấn. Nhưng Kỳ Ngọc lại cảm nhận được sự tổn thương như thể Cố Nam Đình đã bị Trình Tiêu tuyên bố quyền sở hữu vậy, ánh mắt cô ta trở nên lạnh lẽo. Tiếc rằng, ánh mắt đó chẳng có tí sức uy hiếp nào với Trình Tiêu, cô mỉm cười ném trả lại bức chiến thư "Không phải cô đợi xem tôi ngã đau à? Cứ chống mắt lên mà đợi đi!" Cảnh tượng đó đã bị Lâm Tử Kế nhìn thấy. Vì khoảng cách nên anh không nghe được họ nói gì, nhưng hành động hất đổ cafe trong tay Kỳ Ngọc của Trình Tiêu cũng khiến anh đoán được chủ đề cuộc nói chuyện giữa họ là – Cố Nam Đình. Lâm Tử Kế nhưng có một cảm giác bỗng dưng tỉnh ngộ, dường như từ khoảnh khắc này, cuối cùng anh đã hiểu ra, người con gái thế nào là không đáng được anh yêu mến. Nghĩ đến việc năm ngoái Kỳ Ngọc chủ động tiếp cận anh vì việc điều chỉnh nhân sự, anh tự cười khổ, sau đó quay lưng bỏ đi, làm những việc nên làm, từ nay về sau, sẽ chỉ thích người xứng đáng được thích. Trước khi máy bay cất cánh, Trình Tiêu nhận được tin nhắn của Kiều Kỳ Nặc, anh nói "Anh tưởng em sẽ không bồng bột. Dù sao công ty cũng có quy định nghiêm khắc là giữa nhân viên với nhau nếu có mâu thuẫn sẽ bị xử lý thích đáng." Trình Tiêu bốp chát "Thế sao anh không bước ra ngăn cản em?" Kiều Kỳ Nặc cười hì hì, "Trò ghen bóng ghen gió này anh không xem thì tiếc, đặc biệt khi em còn là nữ chính nữa. Anh có quay lại, đợi lát nữa gửi cho Cố tổng xem." Trình Tiêu đoan chắc "Anh sẽ không vớ vẩn như thế đâu." Kiều Kỳ Nặc tỏ ra tiếc nuối "Chậm tay thật, nếu biết em sẽ động thủ thì có mạo hiểm tính mạng anh cũng phải quay lại. Em bảo, Cố tổng nếu biết em vì anh ấy mà ghen tuông với kẻ khác thì liệu anh ấy có càng chiều chuộng em hơn không?" Trình Tiêu nói "Em cũng sẽ chiều chuộng anh hơn." Trợ lý Kiều cười, chúc cô "Bay vui vẻ nhé, đừng nhớ anh quá." Đúng là trùng hợp, Kiều Kỳ Nặc và Lâm Tử kế đến sân bay làm việc cũng đồng thời nhìn thấy màn cãi nhau đó, mà Kiều Kỳ Nặc còn nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của cả hai. Nhưng Cố Nam Đình lại không phải là nghe từ Kiều Kỳ Nặc, mà là hôm sau khi nhận được một bức thư tố cáo nặc danh, trọng tâm của bức thư đó là Trình Tiêu cậy thế ức hiếp người. Đối với Cố Nam Đình mà nói đó là một trò hề, anh ném trả bức thư cho Kiều Kỳ Nặc "Tra xem người tố cáo là ai, tôi không mong muốn trong nhân viên của mình lại có sự tồn tại của kẻ thích làm tổn thương cô ấy." Kiều Kỳ Nặc cũng phản cảm với loại người này, nhưng anh lại nói "Lúc đó tôi cũng có mặt, cách xử lý của Trình Tiêu đúng là thiếu thỏa đáng, người tố cáo không bị coi là ăn không nói có." Cố Nam Đình tỏ ra bất ngờ với phản ứng của anh "Ý cậu là bảo tôi xử lý cô ấy?" Kiều Kỳ Nặc nói với thân phận là trợ lý "Thân là phó tổng, đúng là anh nên công bằng." "Cậu bảo tôi công bằng giữa bạn gái và cấp dưới? Làm sao có thể? Dù Trình Tiêu không đúng, ngay cả tôi cũng không bảo vệ cô ấy thì ai có thể bảo vệ? Huống hồ, người mà Cố Nam Đình tôi thích, cấp dưới của tôi chẳng lẽ không nên cho cô ấy sự tôn trọng?" Cố Nam Đình nhìn anh ta chăm chú, "Kiều Kỳ Nặc, cậu đang thăm dò tôi à?" Nội tâm của Kiều Kỳ Nặc e rằng đã bị Boss nhìn thấu, nhưng anh vẫn tỏ ra cực kỳ nghiêm túc "Tôi chỉ đứng ở lập trường trợ lý mà nhìn nhận việc này." Sau đó, là một fan cuồng của Cố tổng, anh nói "Cố tổng, tôi có thể hỏi một câu không liên quan tới công việc không?" Cố Nam Đình thấy anh ta tỏ ra rất băn khoăn thì khai ân "Hỏi đi." Kiều Kỳ Nặc cân nhắc câu từ, rồi hỏi với vẻ dè dặt "Anh và Trình Tiêu, bắt đầu chưa ạ?" Câu hỏi này... Cố Nam Đình cảm thấy rõ ràng Kiều Kỳ Nặc đã phụ sự tin tưởng của anh. Ăn ý đâu? Thấu hiểu đâu? Cổ vũ đâu? Khuyến khích đâu? Tất cả đều không có thì thôi, lại còn vạch mặt anh? Trợ lý như thế, là tâm phúc của mình ư? Nếu không phải trong quỹ đạo thời gian bình thường đã là cộng sự bảy năm thì Cố Nam Đình có thể đã không kiềm chế nổi suy nghĩ đuổi việc anh ta rồi. Anh ngước lên, ánh mắt sắc sảo nhìn Kiều Kỳ Nặc, "Có bắt đầu hay không, chẳng qua chỉ là một câu nói của Trình Tiêu." Câu trả lời này... Kiều Kỳ Nặc hơi đờ ra. Cố Nam Đình bổ sung ngay "Nhưng là đàn ông, tôi không nên bày tỏ thái độ của mình ra trước à?" "Thái độ này... anh bày ra thực sự là hơi không cần cho lắm." Kiều Kỳ Nặc lúc cho rằng Boss hơi... mặt dày, thì cùng lúc cũng thấy anh rất là đàn ông! Anh ta nói như cảm khái "Chẳng trách Trình Tiêu lại dùng câu dựa vào tôi có khả năng sẽ trở thành bà chủ của cô để làm Kỳ Ngọc nghẹn lời, quả nhiên là anh cho cô ấy nền tảng đó." "Cái gì?" Ánh mắt Cố Nam Đình có vẻ mừng rỡ, "Cô ấy nói thế à?" Kiều Kỳ Nặc chưa thấy gì không ổn, gật đầu thừa nhận, "Đúng ạ." Hoàn toàn bỏ qua sự thực là lúc đó Trình Tiêu nói bằng câu nghi vấn. Cố Nam Đình đứng lên vỗ vỗ vai anh ta, "Rất tốt!" Hôm đó Trình Tiêu có nhiệm vụ bay, nhưng buổi chiều là quay về. Cố Nam Đình trước khi cô bay trở về G đã gọi điện nói "Những lời em nói với Kỳ Ngọc ở sân bay anh đã biết hết rồi. Trình Tiêu, em đừng hòng nuốt lời." Trình Tiêu sực tỉnh, cô đưa mắt nhìn bãi đáp máy bay rộng mênh mông, trả lời bằng giọng trong trẻo "Em giống người không có trách nhiệm hay sao?" Ngừng vài giây, cô nói "Gặp nhau rồi hãy nói." Trình Tiêu dự đoán khoảng chiều tối sẽ về G, Cố Nam Đình bắt đầu ra khỏi công ty sớm hơn một giờ. Trên đường đến sân bay thì có mưa nhỏ, rồi trở nên to dần. Dự báo thời tiết đúng là có nói hôm nay sẽ mưa, nhưng Cố Nam Đình không ngờ trận mưa này kéo dài hơn tiếng đồng hồ, mà càng lúc càng nặng hạt. Nếu là ban ngày thì máy bay cũng có thể hạ cánh. Nhưng bây giờ trời đã tối, ngoài mưa to ra còn có sấm động, máy bay hạ cánh sẽ bị ảnh hưởng. Rất nhanh, bên đài chỉ huy có tin tức, bắt đầu có chuyến bay bị hoãn, không thể cất cánh. Mà những máy bay bay đến sân bay này cũng không thể hạ cánh bình thường, bắt đầu bay vòng hoặc chuẩn bị bay đến sân bay dự phòng. Trong những chuyến bay không thể hạ cánh bao gồm cả tổ bay của Lâm Nhất Thành. Khi nhận được chỉ thị của đài chỉ huy, Trình Tiêu nói "Luồng khí lưu bên ngoài tâm bão đến hơn 25km." Đó là lời nhắc nhở Lâm Nhất Thành giữ khoảng cách an toàn với khu khí lưu trong tâm bão, đừng cố bay đến khu vực cần thiết. Là cơ trưởng có thâm niên, sự bình tĩnh của Lâm Nhất Thành biểu lộ rõ ra ngoài, sắc mặt anh bình thản điều chỉnh lại độ cao, "Chấp hành trình tự bay lặp." Trình Tiêu lặp lại, "Chấp hành trình tự bay lặp." Trước khi hạ cánh đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ. Máy bay hạ cánh phải có một độ cao quyết đoán nhất định, khi máy bay hạ xuống độ cao đó, cơ trưởng cho rằng không đủ điều kiện hạ cánh nên phải tiếp tục cho máy bay bay lên lại để đảm bảo an toàn. Thời tiết mưa bão thế này rất dễ gặp gió cắt, mà gió cắt ở vị trí quá thấp sẽ là một nhân tố nguy hiểm quan trọng trong quá trình hạ cánh, bị trong ngành gọi là "sát thủ vô hình", độ nguy hiểm của nó không thua gì khi bị mất một động cơ. Trình Tiêu lúc nào cũng quan sát bảng không tốc, vì nó là một trong những thứ phản ánh nhạy nhất khi máy bay gặp gió cắt. Lúc này đây, cuối cùng Trình Tiêu hiểu ra, tại sao trong chuyện phát loa thông báo, Lâm Nhất Thành đã bảo cô bỏ ngay tư tưởng "tôi cho rằng" đó đi. Vì trong quá trình bay, đa phần nên tin tưởng máy móc, chứ không phải đầu óc con người, trừ phi máy móc không hoạt động. Cũng may là mọi thứ hiển thị bình thường. Bay vòng gần ba mươi phút, cuối cùng cũng nhận được huấn lệnh cho phép hạ cánh từ đài chỉ huy. Nghe Trình Tiêu nói "Đã có lệnh hạ cánh", cuối cùng Thời Minh thở phào nhẹ nhõm. Máy bay bình ổn tiếp đất, lúc trượt về phía bãi đáp, Lâm Nhất Thành bảo Trình Tiêu "Thông báo tiếp viên trưởng hãy cho hành khách xuống thật nhanh." Anh ta không giải thích nhiều, Trình Tiêu lại đoán là có liên quan đến thời tiết, cô cởi dây an toàn rồi ra khỏi buồng lái, trợ giúp các tiếp viên tổ chức cho hành khách xuống máy bay trong thời gian ngắn nhất. Lúc Trình Tiêu quay lại, phía sân bay đã nhận được cảnh báo sẽ có bão, cô vừa nói "Hành khách đã xuống hết", thì một tia sét như một thanh kiếm sắc nhọn từ trên trời lao xuống, trong tích tắc chiếu sáng cả sân bay, Lâm Nhất Thành vốn chưa kịp nói "rời khỏi đây" thì đã nghe "đùng" một tiếng, tiếng sấm kinh thiên động địa đã vang lên. Sau đó máy bay như bị một vật khổng lồ đập trúng, toàn thân rung lắc dữ dội. Tốc độ Lâm Nhất Thành đứng lên giơ tay ra đã nhanh rồi, mà cũng chỉ có thể chạm được đến đầu ngón tay Trình Tiêu. Trong tiếng kêu kinh hãi của Thời Minh, cơ thể Trình Tiêu ngã nhào sang bên, đập mạnh vào cửa buồng lái.
Số liệu sau mùa xuân cho thấy, lượng khách đi và về của Hàng không Trung Nam tăng 25% so với cùng kỳ năm ngoái, phá vỡ truyền thống xưa nay là quý một thường là mùa thấp điểm, thực hiện được lợi nhuận doanh thu. Khi còn cách ba tháng nữa là hết thời hạn một năm, trong báo cáo của Kiều Kỳ Nặc đã xuất hiện số liệu so sánh, thành tích sau chín tháng nhậm chức của Cố Nam Đình lại vượt qua thành tích 12 tháng khi Cố Trường Minh còn tại chức. Thế là, mục tiêu "trong vòng một năm, thành tích cả năm sẽ tăng 20%" mà Cố Nam Đình hứa hẹn đã được thực hiện xong sớm. Cố Trường Minh nói như thở dài "Cảm giác bị con trai đánh bại thật là phức tạp." Hiểu chồng có ai qua được người vợ, Tiêu Tố đùa "Rõ ràng là kiêu ngạo, mà còn tỏ ra như mất mát lắm ấy." Cố Trường Minh cười, "Lẽ nào em không nhận thấy thực ra anh vẫn có chút xấu hổ sao? Số liệu một năm còn không đẹp bằng chín tháng của nó." Cố Nam Đình đã bận tới mức một tuần rồi không về nhà ăn cơm, anh ngẩng lên nói "Để không khiến con quá mất mặt, bố cố ý giữ lại bao nhiêu thực lực, người khác làm sao biết được?" Cố Trường Minh càng cười vui vẻ, "Vẫn là con trai bố, lúc nào cũng giữ thể diện cho bố." Tâm trạng Cố Nam Đình hẳn nhiên cũng vui vẻ, anh nói bằng giọng như đùa bỡn "Trước mặt dì Tiêu, cha con chúng ta đừng tự tâng bốc nhau nữa, ai lại không biết chứ?" Tiêu Ngữ Hành đang mải mê ăn cơm bỗng xen vào "Chứ còn gì nữa, hai người đàn ông cũng không biết ngượng cơ." Cố Nam Đình vỗ lên đầu cô bé, "Người lớn nói chuyện, trẻ con xen vào cái gì?" Tiêu Ngữ Hành không phục, "Thế chuyện người lớn là anh đang yêu đương với chị Trình cũng không được nói sao?" Cố Trường Minh nghe thế thì nhìn Tiêu Tố, rồi mỉm cười nhìn Cố Nam Đình, "Bố cũng nghe phong thanh rồi, nhưng con trai bố mãi không báo cáo gì, người làm cha này cũng không tiện nhiều lời." Xem ra Trình Tiêu nói đúng, do anh quá khoa trương rồi. Đáy mắt Cố Nam Đình hiện ra nụ cười bẽn lẽn, trong giọng nói thấp thoáng vẻ ngượng ngập, "Chuyện chưa đâu vào đâu thì có gì mà nói." Tiêu Ngữ Hành thêm mắm dặm muối, "Nhưng sao cứ như cả công ty biết hết rồi nhỉ? Ngay cả chị Hạ Chí cũng nói, em có thể chuyển sang gọi chị dâu được rồi, anh cũng không đưa chị Trình về nhà, chẳng xem trọng người ta tí nào." Cố Nam Đình gắp thức ăn cho cô bé, như bảo hãy ăn nhiều và ít nói thôi "Anh thì muốn đưa về lắm, nhưng cô ấy cũng phải chấp nhận đã." Cuối cùng Tiêu Ngữ Hành cũng tìm thấy cơ hội cười nhạo anh, cô bé cười hí hí nhìn Cố Trường Minh "Bố ơi, chị Trình ngoài là phi công nữ ra thì còn rất xinh đẹp, quan trọng nhất là rất cá tính, không thèm quan tâm đến anh con, hahaha..." Nếu không phải cô bé chạy quá nhanh thì Cố Nam Đình sẽ đánh cho một phát ngay. Cố Trường Minh vừa bảo vệ con gái, vừa cổ vũ con trai "Chỉ cần là người con thích thì cứ tự do theo đuổi." Tiêu Tố gật đầu với Cố Nam Đình, còn Tiêu Ngữ Hành làm mặt hề với anh. Cố Nam Đình cười không thành tiếng "Con biết rồi." Ăn tối xong, thấy Tiêu Ngữ Hành buồn chán lật xem tạp chí trong phòng khách, dáng vẻ lơ đãng, Cố Nam Đình hỏi "Phát triển với Phùng Tấn Kiêu thế nào rồi?" Tiêu Ngữ Hành bị câu hỏi đó làm giật bắn mình, cô bé đỏ mặt đá vào bắp chân Cố Nam Đình, "Cái gì mà thế nào? Đừng nói linh tinh!" Rõ ràng là không cho phép đề cập đến bí mật nho nhỏ của mình. "Anh nói linh tinh à?" Cố Nam Đình rút cuốn tạp chí trong tay cô bé ra, ném sang bên, "Lẽ nào hai đứa định yêu bí mật?" Sau đó anh "ồ" lên một tiếng vẻ suy tư, "Đúng rồi, quên mất em vẫn là trẻ vị thành niên." Tiêu Ngữ Hành chớp đôi mắt to, nhấn mạnh "Em đã mười tám tuổi rồi!" Cố Nam Đình vẫn bình thản, nhắc cô bằng giọng của trưởng bối "Nhưng còn không tới một trăm ngày nữa là em thi đại học rồi, lúc này không phải thời điểm tốt để yêu đương. Nên đừng cứ nghĩ ngợi về Phùng Tấn Kiêu mãi như vậy! Nếu anh nhớ không lầm thì tháng trước em nhân cuối tuần được nghỉ đã chạy đến thành phố A hai lần, đúng không?" Hoàn toàn không ngờ chuyện mình lén chạy đến A lại bị bại lộ. Tiêu Ngữ Hành tỏ vẻ liều mạng, "Nói cứ như thật ấy, em và anh Tấn Kiêu có phải quan hệ yêu đương gì đâu. Hơn nữa em đến A là chơi với anh họ mà." Cô bé nói xong chạy mất, để lại Cố Trường Minh và Tiêu Tố với vẻ mặt sửng sốt. Cố Nam Đình chịu trách nhiệm giải thích "Phùng Tấn Kiêu chính là cậu cảnh sát mà nó quen ở Cổ Thành. Cũng khá ổn, đừng lo lắng." Thấy Tiêu Tố từ vui mừng chuyển sang lo âu, anh nói "Sẽ không ảnh hưởng chuyện nó thi đại học đâu, Phùng Tấn Kiêu sẽ biết điều thôi. Con chỉ không muốn nó lãng phí công sức để che giấu chúng ta, quang minh chính đại quen nhau ngược lại sẽ dễ dàng khiến nó thả lỏng tâm trạng hơn." Tiêu Ngữ Hành từ nhỏ đã được gia đình chăm sóc kỹ, Tiêu Tố khó mà không lo lắng, "Con bé này, sao lại một mình chạy tới A chứ, Tiểu Dập cũng không nói với dì." Cố Nam Đình an ủi, "Tiêu Dập chỉ không muốn dì lo lắng mới nói với con. Không sao, gan nó chưa lớn, mỗi lần đến đó đều do Tiêu Dập phụ trách đưa đón. Bây giờ trong nhà đã biết chuyện của nó và Phùng Tấn Kiêu, sau này nó đi đâu cũng không cần viện lý do che giấu dì nữa." Tiêu Tố và Cố Trường Minh nhìn nhau rồi gật đầu, "Cám ơn con, Nam Đình." Cố Nam Đình ôm vai bà như con trai ôm vai mẹ, "Người nhà với nhau mà cám ơn gì chứ." Căn cứ theo hợp đồng của Trình An, Hàng không Trung Nam chuyển khoản tiền muaxe đầu tiên theo đúng thời hạn. Do khoản tiền đó là theo hình thức lợi nhuận phân chia ra, mà thành tích quý đầu của Trung Nam lại rất đẹp nên Trình An đương nhiên cũng trở thành bên được lợi. Trưởng phòng tài vụ lúc báo cáo với Trình Hậu Thần đã nói "Phó tổng Tiểu Cố của Hàng không Trung Nam mới nhậm chức không đầy một năm đã đánh một trận quá đẹp, việc đầu tư tuyến xe bus nhanh sân bay không chỉ là đầu tiên trong cả nước, mà còn trải ra một con đường cho cậu ấy bước lên chức tổng giám đốc mà không ai có thể ngăn cản được." Trình Hậu Thần không cho là thế, "Có ông già cậu ta mở đường, sau lưng còn có hậu thuẫn, không tạo ra chút thành tích thì mặt mũi để vào đâu?" Trưởng phòng tài vụ hoàn toàn không biết "ân oán" giữa Tiểu Cố và lão Trình nên ông ta nói bằng giọng tán thưởng "Nghe nói Cố tổng sau khi lùi về sau đã không còn hỏi chuyện công ty nữa, mà trong lãnh đạo cao cấp của Hàng không Trung Nam không thiếu người đợi xem trò cười. Trong tình hình đó, năng lực của cậu ta đập tan mọi lời dị nghị, mở rộng mảng nhân sự, chiếm lĩnh đường bay mới, thực hiện việc mua máy bay mới, đã đủ thấy đó là một thanh niên có năng lực, có nghị lực." Trình Hậu Thần ngước lên nhìn người nhân viên cấp dưới đã theo ông bao năm, "Nếu cậu ta đã giỏi như thế, anh có suy nghĩ sang Trung Nam tìm việc không?" Chuyện này... trưởng phòng tài vụ thật lòng không hiểu câu nào đã khiến Trình tổng không vui, ông ta đằng hắng rồi đổi chủ đề, "Trình Tiêu bay ở Trung Nam đúng không? Lần này hợp tác với Trung Nam vui vẻ như thế..." Vui vẻ? Trình Hậu Thần không đợi ông ta nói hết đã cắt ngang, "Anh ra ngoài đi!" Đến khi trưởng phòng tài vụ mang vẻ mặt nghi hoặc lẫn ấm ức ra ngoài, Trình Hậu Thần đang định gọi điện cho Trình Tiêu thì thư ký vào hỏi "Trình tổng, có điện thoại của Cố tổng bên Hàng không Trung Nam, ngài có nghe không ạ?" Nếu là hợp tác trước kia thì Trình Hậu Thần sẽ không nói năng gì mà từ chối ngay, bây giờ ông đặt điện thoại di động xuống, hùng hồn quát lên "Nối máy vào đây!" Cho dù đã ở cạnh Boss bao năm, thư ký vẫn không tài nào thích ứng được với tính khí biến hóa đa dạng của ông, lau mồ hôi nối máy vào trong. Bên kia đầu dây, Cố Nam Đình nói với vẻ khách sáo, lễ phép "Cháu chào bác trai, cháu là Nam Đình." Trình Hậu Thần hừ một tiếng, "Gọi tôi là Trình tổng." Cố Nam Đình không hề biết ban nãy anh mới là đề tài nói chuyện của người ta, nghe thấy ông lão có vẻ không vui, anh khựng lại rồi lên tiếng "Chào Trình tổng ạ, cháu là Cố Nam Đình của Hàng không Trung Nam." Trình Hậu Thần như một cậu chàng hai mươi mấy tuổi đang trẻ trung háo thắng, nói như khiêu khích "Sao, thành tích quá đẹp nên muốn khoe với tôi hả? Nói cho cậu biết, lúc tôi nâng doanh thu năm của Trình An từ một triệu lên một trăm triệu cũng chưa khoe khoang khắp nơi như cậu đâu!" Chuyện này là sao? Cố Nam Đình có phần hối hận vì chưa hỏi Trình Tiêu về tâm trạng của cha cô mà đã gọi cú điện thoại này. Nhưng bây giờ anh chỉ có thể tiếp tục, "Trình tổng, bác hiểu lầm rồi ạ, do hiệu quả đầu tư tuyến xe bus nhanh quá rõ rệt nên cháu gọi điện làm phiền, muốn bác tăng đơn hàng ạ." Tăng đơn hàng? Trình Hậu Thần từ chối với vẻ trẻ con "Không bán cho cậu!" Nghe âm thanh máy bận vọng tới, nghĩ đến cuộc sống tương lai phải đồng thời ứng phó với Trình cơ trưởng hay làm bộ làm tịch và lão Trình tính khí nóng nảy, Cố Nam Đình nhất thời thấy cảm xúc phức tạp. Anh thở dài, chuẩn bị gọi cho Trình Trình của anh, nhưng ánh mắt lại vô tình lướt qua bảng xếp lịch bay trên bàn, anh đưa tay lên nhìn đồng hồ, chắc chắn lúc này Trình Tiêu đang bay nên buông điện thoại xuống. Khi Trình Tiêu hạ cánh, cô chủ động gọi điện, hỏi anh "Sao anh lại chọc lão Trình rồi? Sao ông lại gọi điện mắng anh?" Cố Nam Đình day day huyệt thái dương "Anh lấy lòng ông còn không kịp nữa, làm sao dám chọc giận?" Trình Tiêu cười, "Thứ bố em không thiếu nhất chính là tiền, mà anh còn vội vàng dâng cho ông, Cố Nam Đình à, anh có thể đổi kế sách khác không? Người thành phố các anh chẳng phải biết rõ nhất hay sao?" Gặp phải nhạc phụ coi tiền bạc như cát bụi này, Cố Nam Đình cũng đau đầu, anh nói như than thở "Xin thủ trưởng cho ý kiến!" Chớp mắt đã vào tháng Năm, Trình Tiêu phải bay đến thành phố A tiến hành kiểm tra bay mô hình, đây là khóa học một năm hai lần mà phi công nào cũng phải trải qua. Cố Nam Đình đang công tác nơi khác nhớ rõ thời gian tập huấn của cô, trước khi cô lên máy bay đã gọi điện dặn dò "Bay mô hình phải phối hợp với cơ trưởng xử lý các trường hợp đặc biệt, em nên chú ý nhiều hơn nhé." Nỗi lo của Cố Nam Đình là cần thiết, dù sao từ khi cô bay tới nơi, trừ gặp delay chuyến bay ra thì chưa từng gặp phải trường hợp đặc biệt nào. Nhưng Trình Tiêu vẫn không thích nghe cho lắm, "Chú ý gì cơ? Anh nghĩ em có vấn đề về mặt kỹ thuật à?" Tài năng bẩm sinh và nỗ lực của cô anh đều biết hết, Cố Nam Đình lập tức kiểm điểm bản thân, "Nếu không là sếp của em thì anh có thể nói gì?" Trình Tiêu liền cười, cô thản nhiên nói "Thế thì anh có thể lấy thân phận người theo đuổi em mà nói, anh không nỡ để em đi, hoặc đợi em quay lại Là người lớn tuổi hơn, ngôn ngữ của anh không nên thiếu thốn như thế chứ?" Cố Nam Đình bị cô chọc tức đến phì cười, "Trình Tiêu, chúng ta bây giờ có khác gì những người đang yêu? Sao cứ phải chờ đến khi em thành cơ trưởng?" "Khác nhiều chứ." Tâm trạng Trình Tiêu rõ ràng không tồi, cô vừa nói vừa cười "Ngày nào chưa thiết lập quan hệ yêu đương thì em sẽ không do anh quản. Có tự do hẹn hò với người khác, không cần chịu đựng sự ganh ghét của những người theo đuổi anh. Đương nhiên, vì anh không chịu kiềm chế bớt nên em cứ phải chịu đựng sự đố kỵ của những kẻ ái mộ anh, thế nên món nợ này em sẽ không khách sáo mà tính với anh đâu. Ngoài ra còn có một điểm quan trọng nhất là đàn ông các anh vội vã muốn thiết lập quan hệ chẳng phải là để danh chính ngôn thuận sờ mó tay chân, ôm eo các thứ hay sao. Em không phải kẻ tùy tiện, khi chưa chắc chắn đối phương là người bạn đời của mình thì sẽ không chịu thiệt thòi đâu." Cố Nam Đình vừa tức vừa không nhịn được cười, anh tức tối quở trách, "Nói linh tinh! Hành động thân mật giữa người đang yêu đều là không cầm được lòng, sao với em lại biến thành lưu manh chứ." "Đừng giải thích. Tâm tư phụ nữ rất khó hiểu, vì có lúc ngay cả chính bọn em cũng không hiểu nổi chính mình mà. Nhưng đối với đàn ông, em đã nhìn thấu nội tâm các anh rồi được chưa?" Trình Tiêu giơ tay lên nhìn giờ, "Em phải lên máy bay đây, hẹn người đàn ông khác gặp nhau ở A rồi."
sách mây bay qua trời em qua tim tôi