Cô Út nói: "Từ ngày cháu tôi mɑ̂́τ, ϲօռ Mực không chịu ở nhà nữa mà cứ ra mộ cháu nằm. Nó quấn quýt bên mộ pҺầռ của cháu tôi đã gần 3 ռăm". Gần 3 ռăm ѕɑu khi bé ᴋiệτ qua đօ̛̀ι, ϲօռ chó tên Mực vẫn quấn quýt, nằm trên ngôi mộ của bé. Đánh giá 5 sao⭐_⭐_⭐_⭐_⭐ Phim đam mỹ TharnType 2 tung bộ hình trai đẹp quấn quýt không rời, chỉ mỹ nhân nhỏ phải một mình ™ Tin Tạp Chí [ Cập Nhật 1h Trước ] Bài viết Không Quảng Cáo Xem ngay Phim đam mỹ TharnType 2 tung bộ hình trai đẹp quấn quýt không rời, chỉ mỹ nhân nhỏ phải một mình bơ vơ Cùng ngắm loạt mỹ nam đẹp rụng rời đầy tình tứ trong bộ hình giới thiệu phim đam mỹ TharnType mùa 2: 7 Years of Love. trong Giải trí, Xem Có thể bạn sẽ thích Sau một hồi dây dưa quấn quýt không rời, người đàn ông cũng chịu buông ra cho hai cánh môi hồng hào đã bị hắn gặm nhấm đến sưng phù, hai đầu lưỡi tách rời thuận thế kéo dài sợi tơ bạc ánh lên dưới ánh đèn vàng nhạt. Cảnh tượng này thật xuân sắc đến lạ thường, ái lạc bủa vây khắp căn phòng. Trấn Thành quấn quýt Hari Won không rời trong hậu trường. Trong buổi ghi hình đầu tiên của chương trình, bộ ba quyền lực Chí Tài - Trấn Thành - Hari Won đã có mặt từ rất sớm để chuẩn bị thật kỹ lưỡng từ ngoại hình cho đến tinh thần. Nếu hai nghệ sĩ đa năng Chí Tài và Trấn Thành tự tin, vui đùa cùng mọi người thì Hari Won lại khá lo lắng. Các em quấn quýt Bảo Nam không rời. Từ khi Bảo Nam nhà Jennifer Phạm về Việt Nam, các em cùng cha các mẹ thường quấn lấy anh Hai và tranh nhau được ngủ cùng anh khi đi du lịch. Gia đình hoa hậu Jennifer Phạm - doanh nhân Đức Hải vừa có chuyến nghỉ dưỡng dài ngày tại hai resort Bí mật khiến chồng quấn quýt không rời, mẹo nhỏ trong hôn nhân mà phụ nữ nên biết. ( PHUNUTODAY ) - Đàn ông đi làm mệt mỏi, áp lực, căng thẳng thì đây là thời điểm phụ nữ nên cần xuất chiêu, hãy chủ động khiến chồng hứng thú. Đây chính là điểm cộng khiến Quấn Quýt Không Rời FULL , chương 32 của tác giả Tô Mã Lệ cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại SStruyen.com. Vay Nhanh Fast Money. Đứa này không tệ, đưa cho lão Tam nếm thử trước."Nghe thấy tiếng cười dâm đãng vang lên bên tai, Thịnh Hạ càng cố gắng giãy giụa, nước mắt đã thấm ướt miếng vải đen đang che trên tiếng thét chói tai đến tê tâm phế liệt vang lên cách đó không xa, còn có tiếng xé rách quần áo xen lẫn hơi thở nặng nề của đàn ông, từng giây từng phút tra tấn dây thần kinh yếu ớt của như là ở sát tay bị dây thừng thô dày trói đến đau nhức, cô cố nhích từng chút dựa lưng vào sát vách tường, muốn khóc nhưng cũng không dám phát ra tiếng, cơ thể không ngừng run bên cạnh hình như còn có hơn mười nữ sinh thiếu nữ đó có lẽ cũng trạc tuổi với cô. Ai nấy cũng đang lo sợ khóc lóc, nhưng bởi vì trên miệng ai cũng bị bịt kín bằng miếng vải dày nên tiếng khóc phát ra nghe như tiếng rên rỉ thút Hạ càng run rẩy dữ dội hối hận vì đã lên chiếc xe màu đen đó khi vừa ra khỏi nhà bây giờ có hối hận cũng vô ích. Cô bị người lạ đưa tới nơi này, không cách nào trốn thoát được...Miếng vải đen trên mắt bất ngờ bị ai đó tháo xuống một cách thô bạo. Do tiếp xúc với ánh sáng đột ngột khiến Thịnh Hạ nhất thời không thích nghi kịp, khó chịu chớp mắt vài lần. Lúc này cô mới miễn cưỡng nhìn thấy rõ khung cảnh xung này... trông giống như một thùng container, chứa hơn mười cô gái trẻ tuổi đang ngồi hoặc nằm, ai nấy cũng đều có gương mặt ưa nhìn. Mỗi người đều bị trói bằng dây thừng, mắt và miệng đều bị vải đen bịt lại, nhìn không thấy, cũng không có cách nào mở miệng nói chuyện vài tên đàn ông xem bọn họ như món hàng lựa tới lựa lui, lôi kéo hết cô gái này đến cô gái khác, thỉnh thoảng còn càn rỡ xoa nắn lấy bộ ngực đang phát triển, hoặc là cặp mông đầy đặn của những cô gái này. Một số cô gái vì quá sợ hãi, không chịu nổi sự sỉ nhục này mà không kìm nén được mà bật khóc. Những tên khốn này lại càng thêm phấn kích mà phát ra từng tràng cười sảng khoái dâm Hạ lại rơi nước người đàn ông mặc đồ lao động cúi đầu xem xét cô, kéo miếng vải trong miệng cô ra, bóp lấy gương mặt của cô. Hắn còn đưa những ngón tay bẩn thỉu vào trong miệng của cô để kiểm tra đột nhiên dừng động tác lại, giọng nói có chút ngạc nhiên và phấn khích gọi một tên đồng bọn khác tới "Hàm răng của nhỏ này vừa trắng lại đều. Mang nó này đến cho lão Tam nhìn thử xem sao."Thịnh Hạ không biết bọn họ muốn đưa cô đi đâu, nhưng tóm lại chắc chắn không phải nơi tốt lành gì. Tiếng kêu khóc tan nát cõi lòng khi nãy vẫn còn vang vọng bên tai cô, chỉ là âm thanh đã nhỏ đi rất nhiều, giống như... không còn sức lực để khóc nữa Hạ rùng mình. Cô run rẩy cầu xin hắn "Đại ca à tôi sẽ không nói với ai đâu. Anh thả tôi đi có được không? Mẹ tôi nếu lâu quá không thấy tôi về sẽ báo cảnh sát...""Báo cảnh sát?" Người đàn ông mặc đồ lao động khinh thường cười nhạo "Càng tốt! Tao càng cảm thấy kích thích hơn."Thịnh Hạ bị ánh mắt cợt nhả ngông cuồng kia làm cho kinh hãi, nước mắt vẫn lặng lẽ lăn đầy trên má. Cô bị người đàn ông kéo cánh tay đẩy ra bên ngoài, nhưng bởi vì sợ hãi nên toàn thân cô mềm nhũn, hai chân không cách nào nhấc lên bị kéo ra ngoài, cuối cùng cô cũng nhìn thấy một căn phòng nằm sát với cánh cửa đang mở gã đàn ông đang đè chặt cô gái lên bàn, hung hăng thúc mạnh vào người cô ấy. Mấy chai bia trên bàn bị hất văng xuống đất vỡ thành từng mảnh. Trên mặt đất cũng vương vãi đầy những tờ khăn giấy và đầu lọc thuốc căn phòng bẩn thỉu, một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi bị gã đàn ông cưỡng hiếp một cách dã man thô thể trần truồng của cô gái nằm giãy giụa trên bàn, trong ánh mắt của cô là một mảnh tro tàn, tiếng rên rỉ khàn đặc giống như bị người ta đổ cát vào trong dưới của cô gái đang chảy máu, nhưng gã đàn ông kia cũng không thèm quan tâm, chỉ biết điên cuồng đâm vào bên trong cô như phát tiết, kèm theo đó là tiếng thở dốc dâm dục. Chỉ chốc lát sau hắn gầm nhẹ lên một tiếng rồi xuất Hạ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này, sợ hãi đến mức nước khóc trong vô thức. Cô xoay người muốn bỏ chạy ra ngoài, nhưng chạy chưa được hai bước đã bị gã đàn ông này bắt trở lại. Bàn tay to lớn dùng sức của hắn suýt chút nữa đã bóp nát cổ tay cô."Tôi không muốn... cầu xin các anh thả tôi ra..." Cô van xin hắn, nước mắt nước mũi vương đầy trên mặt, hai chân như tê liệt quỳ trên mặt đấtNgười đàn ông không hề để tâm đến những lời cầu xin này, mạnh mẽ kéo cô đến một căn phòng khác. Hắn gõ cửa hai tiếng, bên trong vọng ra một giọng nói không kiên nhẫn "Vào đi."Lúc này gã mới mở cửa bước vào, đồng thời kéo Thịnh Hạ vào chung. Gã cất giọng hỏi pha chút nịnh nọt"Anh Đông, anh nhìn thử xem, cô gái này có được hay không?" Thịnh Hạ được ôm lên xe, hai chân của cô mềm nhũn đến mức không thể tự đi chiếc xe về đến cổng nhà, cơ thể cô vẫn còn run rẩy theo dư âm của lần lên đỉnh lúc Hàn Đông đưa tay nhéo nhéo gáy cô, động tác giống như vuốt ve một con mèo. Anh nói "Đi thôi."Thịnh Hạ không đáp lời, hai chân run rẩy xuống xe, tiến vào khu dân cư cũng không quay đầu Hàn Đông đợi sau khi cô đi vào, anh mới ra hiệu cho lái khi xe rời người đàn ông đứng sau cái cây cách khu dân cư đó không xa, hắn hướng đầu bên kia của điện thoại nói "Đại ca, anh Đông vừa đưa cô gái kia về, vừa tốt nghiệp đã bắt người ta đi chơi đến hơn một tiếng đồng hồ mới đưa về, có vẻ là thật sự thích cô gái này, em còn phải tiếp tục theo dõi nữa không?"Tần Chung Hải ở đầu dây bên kia nhàn nhạt lên tiếng "Đừng thấy tên Lạc Hàn Đông này trẻ tuổi mà xem thường, các cậu không có sự nhẫn nại gì cả. Cậu ta giống như con báo đêm đi săn vậy, có thể mai phục rất lâu, đợi đến khi kẻ thù buông lỏng toàn bộ cảnh giác, cậu ta sẽ thừa dịp tấn công ngay lập tức, cho một cú trí mạng."Tứ Nhãn bị ông ta nói nhịn không được lạnh sống lưng "Đại ca... ý của anh là, anh Đông muốn phản bội chúng ta?""Không phải cậu ta muốn phản chúng ta, mà là đợi chúng ta phản lại cậu ta, tìm cho bản thân một cơ hội để ra tay với chúng ta." Giọng nói của Tần Chung Hải đậm nét từng Nhãn không hiểu "Tại sao cậu ta không dứt khoát trực tiếp ra tay?""Tên nhóc đó là người có ân tất báo, không làm việc lấy oán báo ơn." Âm thanh Tần Chung Hải gạt nắp trà thanh thúy vang lên "Nhưng nếu chúng ta bất nhân, cũng không trách cậu ta bất nghĩa.""Đại cai, vậy em còn theo dõi không?""Tiếp tục đi theo." Giọng nói của Tần Chung Hải thấp thoáng tỏ ra tàn nhẫn 'Ngược lại tôi muốn xem xem, có phải cậu ta thực sự muốn kết hôn với con nhỏ kia hay không.""Vâng."Thịnh Hạ nhốt mình trong phòng cả đêm đều không dám ra bị bố mẹ phát hiện dấu vết trên người, cô vẫn luôn cuộn ở trên giường, ngay cả mặt cũng không dám nay Lạc Hàn Đông làm quá tàn nhẫn rồi, dư âm không ngừng cao trào trên người cô, lúc đêm ngủ, cơ thể cũng vô thức mà run rẩy, đồ lót đều ướt cô thay đồ lót, nhìn thấy khắp chân đều là dấu năm ngón da còn có thể thấp thoáng cảm nhận được sự thô ráp của lòng bàn tay người đàn ông chạm lên phía trên, lòng bàn tay đó vừa nóng vừa bỏng, mỗi lần chạm vào đều giống như một ngọn lửa mãnh liệt đang nhen đến mức Thịnh Hạ thở dốc cũng khó nghỉ hè đến, bố mẹ đều đi du lịch, hỏi cô có muốn đi không, Lúc này Thịnh Hạ đồng ý ngay, cô sợ ở nhà một mình thì thỉnh thoảng sẽ bị anh Đông gọi đi,.. hễ làm là làm suốt một tiếng đồng là du lịch cũng chẳng qua là du lịch xung quanh trong lắng về trường hợp khẩn cấp, trước khi Thịnh Hạ đi, suy xét hết lần này đến lần khác, vẫn là để cái điện thoại màu hồng kia vào trong mà, lúc bố mẹ đưa cô vào khách sạn bậc nhất của điểm du lịch, cô vẫn gặp anh Đông ở cửa đại đàn ông ngồi vắt chân trên sofa ở đại sảnh,thần thái thản nhiên, trên đầu anh đội mũ lưỡi trai màu đen, mặc trên người áo sơ mi trắng thoải đùi để một cái máy Hạ giống như nhìn thấy ác ma, cô trừng mắt hướng về phía đó sợ đến khi bố mẹ kéo cô, hỏi cô làm sao Hạ mới ổn định bản thân nói "Không sao, con... có hơi mệt."Bố mẹ làm xong thủ tục nhận phòng, sau khi đặt hành lý xuống, liền nói ra ngoài đi loanh quanh, Thịnh Hạ có vẻ mệt mỏi nên ở lại bố mẹ vừa đi, cô liền chạy tới đại sảnh lầu Hàn Đông còn ở ít cô gái đi ngang qua đều len lén nhìn hạ không thể không thừa nhận, người đàn ông này dáng dấp rất đẹp, bộ dạng chuyên chú càng khiến người khác chú trực tiếp ngồi đối diện với anh, cách anh một cái bàn trà rộng hai mét. “Đứa này không tệ, đưa cho lão Tam nếm thử trước.”Nghe thấy tiếng cười dâm đãng vang lên bên tai, Thịnh Hạ càng cố gắng giãy giụa, nước mắt đã thấm ướt miếng vải đen đang che trên tiếng thét chói tai đến tê tâm phế liệt vang lên cách đó không xa, còn có tiếng xé rách quần áo xen lẫn hơi thở nặng nề của đàn ông, từng giây từng phút tra tấn dây thần kinh yếu ớt của như là ở sát tay bị dây thừng thô dày trói đến đau nhức, cô cố nhích từng chút dựa lưng vào sát v ... Bạn đang đọc truyện Quấn Quýt Không Rời full đã hoàn thành của tác giả Tô Mã Lệ. “Đứa này không tệ, đưa cho lão Tam nếm thử trước.” Nghe thấy tiếng cười dâm đãng vang lên bên tai, Thịnh Hạ càng cố gắng giãy giụa, nước mắt đã thấm ướt miếng vải đen đang che trên mắt. Một tiếng thét chói tai đến tê tâm phế liệt vang lên cách đó không xa, còn có tiếng xé rách quần áo xen lẫn hơi thở nặng nề của đàn ông, từng giây từng phút tra tấn dây thần kinh yếu ớt của như là ở sát vách. Cổ tay bị dây thừng thô dày trói đến đau nhức, cô cố nhích từng chút dựa lưng vào sát vách tường, muốn khóc nhưng cũng không dám phát ra tiếng, cơ thể không ngừng run lên. Ở bên cạnh hình như còn có hơn mười nữ sinh khác. Những thiếu nữ đó có lẽ cũng trạc tuổi với cô. Ai nấy cũng đang lo sợ khóc lóc, nhưng bởi vì trên miệng ai cũng bị bịt kín bằng miếng vải dày nên tiếng khóc phát ra nghe như tiếng rên rỉ thút yêu thích thể loại tiên hiệp, bạn có thể đọc thêm hoặc . Quấn Quýt Không Rời Tác giả Tô Mã LệBản raw Full 99cNguồn PO18Tình trạng Đã full Editor Chị em nhà Béo Bìa Cá Voi Hắt Xì Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Song xử, Ngọt sủng, Cẩu huyết, Hắc ám, Đô thị tình duyên, Cận thủy lâu đài, Duyên trời tác hợp, Lôi, 1v1 Một nữ sinh cấp ba nhất thời lơ là cảnh giác bị bắt cóc lên một chiếc xe màu đen, từ đó bị kéo vào vực sâu vô tận. Bên dưới vực sâu, có một bàn tay vươn ra hướng về phía cô. Người nọ hỏi cô “Nếu ngoan ngoãn nghe lời thì tôi sẽ cứu em ra, chịu không?” Cô gật đầu. Và cô thật sự đã thoát khỏi vực sâu đó. Nhưng người nọ lại như ác ma ở trong sinh mạng của cô, gắn bó như hình với bóng. Toàn văn 1V1. Cao H. –“Thịnh Hạ, tôi chưa theo đuổi con gái bao giờ.”–“Tôi cũng không biết dỗ dành con gái vui vẻ.”–“Tôi biết, là tôi nuốt lời.”–“Xin lỗi, dường như tôi…một khi chạm vào em… sẽ lập tức mất kiểm soát.” Bộ này nhà tạm thời chưa set pass nhé! !!Truyện đã CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, vui lòng đừng sao chép dưới bất kỳ hình thức nào!! Số chươngTên chươngChương 01Anh thả tôi đi có được không?Chương 02Xin anh…Chương 03Ác mộng ngắn ngủiChương 04Nhìn đủ rồi?Chương 05Ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ để em điChương 06Cô thích nhìn đàn ông quay tay lắm sao?Chương 07Nội y đâu?Chương 08Xin lỗi tôi sai rồiChương 09Giúp anh hưng phấnChương 10Cầm lấy nó, di chuyển nhanh lênChương 11…A, đau quá…Chương 12Đừng mà… Anh Đông…Chương 13Đừng mà…Chương 14Cô ấy đâu?Chương 15Huhu…anh là đồ khốn…Chương 16Tôi sẽ đưa em vềChương 17Đi tắm điChương 18Hơi đau…Chương 19Nằm xuống, mở chân raChương 20Đừng…anh ĐôngChương 21Sâu quá rồi….Chương 22Đau…Chương 23Tôi vốn dĩ không phải người tốtChương 24Đừng mà…tôi sai rồi…Chương 25Hình phạt kết thúcChương 26Ngồi lên, tự mình di chuyển điChương 27Ngoan ngoãn ở đây đợi tôiChương 28A… Anh Đông….Chương 29Sâu quá…Chương 30Anh định làm gì?!Chương 31Món quà sinh nhật đầu tiênChương 32Cổng sau trường họcChương 33Đừng… Nó quá sâu….Chương 34Làm quá tàn nhẫn rồiChương 35Đây là tự em chọnChương 36Anh Đông… anh cắn đau quá…Chương 37Có ngon không?Chương 38Bạn traiChương 39Anh trai hàng xómChương 40Tôi đợi em ngoài cửaChương 41Suỵt—- Nhỏ tiếng thôiChương 42Muốn nếm thử hương vị của mình không?Chương 43Nó đã sạch chưa?Chương 44Mùi hương của anhChương 45Cứu mạngChương 46Lạc Hàn ĐôngChương 47Em tự do rồiChương 48Đại ma vươngChương 49Tôi tên là … Thịnh HạChương 50Một đêm mất ngủ Chương 51Dấu tay của Đại ma vươngChương 52Mật khẩu máy tínhChương 53Anh Đông …Chương 54Vừa tắm xong à?Chương 55Mấy người muốn làm cái gì?Chương 56Mấy người không được đến đây!Chương 57Ở đây đợi tôiChương 58… Anh đưa tôi đi đâu?Chương 59Cởi hết ra rồi ngủChương 60Tại sao không?Chương 61Hiến thân gì chứ?Chương 62Cậu còn có lương tâm không?Chương 63Ngủ rồi sao?Chương 64Cùng nhau xem phimChương 65Đừng để hắn ta chạm vào em, nghe rõ chưa?Chương 66Tôi không thích anhChương 67Anh Đông thích côChương 68Tôi là gì của emChương 69Tôi đã cho em cơ hộiChương 70Tự cho nó vào điChương 71Em muốn sao?Chương 72Muốn bị làm như này hả?Chương 73Tối hôm qua vẫn chưa thỏaChương 74Anh đã có người trong lòng chưa?Chương 75Nếu theo đuổi mà cô ấy vẫn không chịu thì sao?Chương 76Anh đã từng giết người?Chương 77Em….thật sự…tự do rồi..Chương 78Muốn ôm anhChương 79Tại sao anh ấy lại giết ngườiChương 80Tôi nằm, cô ấy độngChương 81Dùng miệng bón điChương 82Không được…… không thể……Chương 83A … nhẹ chút …Chương 84A a a … em từ bỏ …Chương 85Sẽ không có người nào tốtChương 86Tình hình chiến đấu đầy ác liệtChương 87Khiến người khác khó lòng mà từ chốiChương 88Con rể tới cửaChương 89Thật trùng hợp, bạn gáiChương 90Aaaa! Đồ lưu manh!Chương 91Đây là bạn trai… của cháuChương 92Không… đừng… anh ĐôngChương 93Đừng mà… xin anh…Chương 94Em yêu anhChương 95Anh muốn đưa đám mây này quay về bầu trờiChương 96Anh ấy thật sự đã xoa bóp chân cho Thịnh Hạ!Chương 97Tại sao cậu lại bị Đại ma vương bắt cóc vậy?Chương 98Kết thúc 1Chương 99Kết thúc 2 "Anh Đông..." Thịnh Hạ mở lời, giọng hơi run rẩy, "Rốt cuộc anh muốn làm gì?""3501." Người đàn ông không ngẩng đầu nhàn nhạt Hạ sửng sốt một lát mới hiểu con số anh bảo chính là số phòng."Đêm nay đến." Người đàn ông ngẩng đầu lên trước máy tính, cầm ly cà phê trên bàn nhấp một ngụm "Mười giờ.""Không, bố mẹ tôi ở đây, tôi không thể... Anh Đông, tôi xin anh..." Thịnh Hạ sợ đến nỗi nước mắt cũng sắp rơi xuống "Đừng như vậy có được không?"Lạc Hàn Đông đóng máy tính đứng dậy, giọng nói không đoán ra được cảm xúc "Em có thể thử một chút."Thịnh Hạ lạnh sống lưng, vừa ngẩng đầu đã thấy người đàn ông bước vào thang máy. Anh rất cao, nổi bật hẳn so với những người trong đó. Cô gái đằng trước cố ý ưỡn ngực thể hiện nhưng mà Lạc Hàn Đông xem như không thấy, ánh mắt chỉ chằm chằm nhìn về phía đã kéo mũ xuống rất thấp nhưng khí thế quanh người anh chẳng thể che dấu tối, bố mẹ Thịnh Hạ quay về đưa cô xuống lầu ăn chút gì đó. Bọn họ thuê hai căn phòng, Thịnh Hạ ngủ một mình một mẹ còn định đưa cô đi chơi một lát nhưng thấy cô không hào hứng thì cũng thôi ép buộc, để cô về phòng nghỉ ngơi còn hai vợ chồng họ ăn xong bữa tối lại ra ngoài đi dạo một Hạ tắm rửa bên trong, đợi chờ từng giây từng phút chạm đến chín giờ năm mươi nghe thấy bố mẹ ở ngoài cửa hỏi "Thịnh Hạ, con ngủ chưa?"Thịnh Hạ run giọng miễn cưỡng trả lời "Con ngủ rồi ạ.""Ừ, vậy con cố gắng nghỉ ngơi đi nhé." Mẹ Thịnh đáp lại một chín giờ năm mươi chín, cô đứng trước phòng 3501 gõ nhẹ cửa một trong phát ra tiếng bước Hạ hít vào một hơi, cửa phòng bị mở Hàn Đông chỉ quấn một cái khăn quanh thắt lưng, mái tóc hơi dài còn đang nhỏ nước. Lông mày rậm làm nổi bật lên đôi mắt sâu hút, sống mũi thẳng, môi mỏng khẽ nhếch, cằm hơi ngẩng Hạ nhìn thấy giọt nước chảy dọc theo khuôn mặt anh, đến chỗ yết hầu hơi nhô ra rồi lại từ cơ bụng rắn chắc ẩn vào trong tấm khăn tắm trắng đàn ông nắm gáy cô kéo vào trong, áp người lên cửa rồi Hạ không chống cự, cứ thế mà phối hợp với nụ hôn của anh. Chỉ khi anh bắt đầu tiến vào, cô mới cất giọng run rẩy hỏi "Anh Đông... tôi cho anh tiền, van cầu anh sau này đừng đến tìm tôi được không?"Cô khiến người đàn ông như sắp tức giận đến người đàn ông cho dù tức giận hay không đều sẽ ép cô làm không không chịu cảm thấy mình giống như gái điếm, đàn ông một khi có nhu cầu thì sẽ tìm cô phát Hàn Đông không đổi sắc mặt, ép cô làm động tác không ngừng. Khi anh đưa cự vật thô nóng tiến vào trong cơ thể cô thì mới nhếch khóe môi, giọng nói có chút đùa cợt "Bao nhiêu?""Mười... vạn." Cổ họng Thịnh Hạ nghẹn ngào, bị anh đè nén đến nỗi mất hết khí thế, khóe mắt ửng chỉ có thể đưa ra mười vạn. Nhà cô điều kiện không tệ, tiền tiêu vặt bố mẹ cho nhiều mà cô chi tiêu hàng ngày thì ít, khi về quê cũng được ông bà nội cho không ít tiền. Cô gom góp tất cả, vốn dĩ tiết kiệm là để chuẩn bị... cho một ngày đi du lịch thoải mái, ngắm nhìn thế giới bên ngoài chứ không phải... dùng tiền, làm giao dịch với ác ma trước Hàn Đông đè cô hung hăng thúc vào hơn hai chục cái, đâm sâu đến mức phát ra tiếng, lúc này mới thở gấp thấp giọng nói một câu "Em dường như đã quên."Anh ghé mặt xuống bên tai cô, môi mỏng ngậm lấy vành tai mẫn cảm mà cắn nhẹ, Thịnh Hạ đã run lẩy bẩy không ngừng."Đây là tự em chọn."

quấn quýt không rời