Dù đêm có hóa ngày, Dù đời đổi thay Thì vẫn yêu em thôi Ánh mặt trời quay đất cuồng Mãi yêu em người ơi Vì trái tim anh biết rằng Chỉ còn lại đây dù bóng tối vây quanh Em vẫn luôn bên anh suốt đời Người hỡi, anh yêu em Yêu dù ngày mai chẳng đến Yêu dù bao cách xa
Thông tin truyện Ngày Mai Vẫn Còn Yêu Em. Bạn đang theo dõi truyeen Ngày Mai Vẫn Còn Yêu Em của tác giả Mộng Tiêu Nhị rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào
Tên gốc: Ngày mai còn sẽ ái ngươi Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, hào môn thế gia, nghiệp giới tinh anh, gương vỡ lại lành, yêu sâu sắc, HE. Dịch: Anh Đào Beta: Cá nhỏ Tình trạng bản gốc: Hoàn 75 chương + 20 phiên ngoại. Nhân vật: Diệp Tây Thành, Bùi Ninh. Văn án Nhiều năm sau đó, Diệp Tây Thành tham gia một talk
Em ơi đây tiếng đàn, Lời ca dệt ân tình năm tháng, Câu ca hay khúc nhạc Tình yêu còn đong đầy khao khát, Dù có cách xa mỏi mòn, Mà những dấu yêu mãi còn, Sưởi ấm xác thân héo gầy, Tình yêu như gió đem mây, Gọi mưa giăng kín khung trời. Điệp khúc: Này em hỡi, ta mơ ngày
Intro: G D C D Bm C Am Dsus4 D. Yêu G em như thuở Em nào. Tình Am yêu còn biên đầy trang D7 giấy. Yêu Bm em như thuở Em nào. Tình Am yêu còn đong đầy trang D7 sách. Dù G biết trái tim đã Em già. Mà Am những thiết tha chẳng D7 nhòa. Tình G cũ vẫn nghe ấm Em nồng. Gọi C tên nhau lúc cô Bm đơn.
Truyện Ngày Mai Vẫn Còn Yêu Em - Chương 6 với tiêu đề '6: Cùng Em' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; dì còn đặc biệt đăng ký một lớp để học, ngày mai giáo viên còn ngẫu nhiên chọn ra một bạn để trò chuyện cùng, dì còn đang lo lắng về
Ngày Mai Vẫn Còn Yêu Em; Chương 32; Giới Thiệu. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách nhanh chóng và đầy đủ.
Truyện Ngày Mai Vẫn Còn Yêu Em - Chương 15 với tiêu đề '15: Có Thể Vì Anh Bỏ Qua Mọi Chuyện Quay Đầu Thêm Lần Nữa' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; "Ngày mai vừa vặn có thời gian rảnh, tôi sẽ đi xem phòng."
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Asideway. Dịch Anh ĐàoBeta Cá nhỏBùi Ninh gần như là chạy từ thang máy ra, khoảnh khắc cửa mở ra đó cô liền sững sờ, Diệp Tây Thành đang đeo tạp dề, đúng lúc đang bê đồ ăn từ trong bếp người nhìn nhau mấy giây, Diệp Tây Thành "Vẫn còn đứng ngây ra đó làm gì?"Bùi Ninh bước vào phòng sau đó đóng cửa lại, trước tiên gạt hết mấy cái suy nghĩ phức tạp sang một bên, hoài nghi hỏi anh "Làm sao mà anh lại biết được mật mã nhà tôi?"Diệp Tây Thành liếc nhìn, không trả lời câu hỏi của cô "Rửa tay ăn cơm." Sau đó đặt đồ ăn lên bàn rồi lại quay người vào phòng teen hayBùi Ninh đổi dép đi trong nhà rồi đi thẳng vào phòng bếp "Hỏi anh đó, sao anh lại biết được mật mã?"Diệp Tây Thành cầm đũa sau lại bê cơm lên, vẫn không trả lời Ninh đứng trước mặt anh không để cho anh đi "Anh nói chuyện đi chứ."Diệp Tây Thành nhìn cô một lúc rồi hỏi "Em nói xem."Bùi Ninh chỉ nghĩ được một khả năng duy nhất, "Đoán sao?""Biết rồi còn hỏi." Diệp Tây Thành đi vòng qua người cô, lại giục "Đi rửa tay đi."Bùi Ninh không đi rửa tay, quay người, "Sao anh đoán được mật khẩu chứ?"Diệp Tây Thành đã ngồi xuống và bắt đầu ăn cơm, nếu như là trước đây cô sẽ không hỏi những câu hỏi ngốc nghếch như vậy, chắc là hôm nay đang không ở trong trạng thái bình thường, anh ngước mắt lên nói "Ngày quan trọng đối với em, chính là cái đó."Anh không phải đoán đúng ngay lần đầu tiên, có ba cơ hội nhập, lần cuối cùng mới nhập ngày sinh nhật của bố mẹ cô, còn có cả sinh nhật của cô đây cô đã từng nói qua mật khẩu máy tính của cô, khi đó là tổ hợp tháng, mật khẩu của cô tính tới tính lui cũng chỉ quanh quẩn mấy tổ hợp đó, đều liên quan đến bố mẹ, như vậy cô mới có thể cảm nhận được chút tình thương của cha Ninh nhìn anh "Anh còn nhớ sao?" Đã mười mấy năm trôi qua rồi, khi đó cô chỉ thuận miệng nói mà hỏi như vậy dĩ nhiên Diệp Tây Thành sẽ không trả lời, anh chậm rãi ăn Ninh xoa dịu bầu không khí có chút xấu hổ, "Xem ra tôi phải đổi mật khẩu mới mới được, nếu không ngày nào đó trở về nhà đột nhiên phát hiện trong nhà có thêm một người, không khỏi sợ hãi mà ngất đi mất? Như vậy sẽ ảnh hưởng đến ngày hôm sau đi làm."Diệp Tây Thành "Đổi hay không đổi cũng như nhau cả thôi, đổi rồi vẫn phải nói với anh, anh sắp chuyển vào đây rồi."Bùi Ninh đã vào phòng bếp rửa tay nên cô chỉ nghe rõ nửa câu sau, cô lau khô tay sau đó uống nửa cốc nước sôi để nguội bình phục lại mới đi ra bàn tối không phong phú cho lắm, một mặn một chay còn có thêm một bát Ninh ngồi xuống, "Anh làm sao?" Bây giờ anh còn biết nấu ăn sao? Diệp Tây Thành "Gọi bên ngoài." Đây là đồ ăn anh tự gọi bên ngoài, vốn dĩ là không định cho cô ăn, chẳng qua lúc nãy lỡ cầm đi bức ảnh của cô nên giờ chia cho cô chút Ninh rất kỳ quái sao anh chỉ gọi phần ăn của một người chứ? Sau đó cô cũng không thuận miệng nói "Nhìn thấy anh mặc tạp dề nên cho là anh làm." Các món ăn đều được bày lên đĩa nhà cô, cô lại không nhìn thấy hộp đóng Tây Thành nói thật "Anh không biết làm." Mặc tạp dề là do lúc nãy đang dọn dẹp dở ở phòng ngủ dưới lầu, anh chưa kịp cởi ra cô đã quay Ninh vốn dĩ là muốn nghe anh giải thích vì sao anh lại mặc tạp dề, kết quả nửa ngày trời anh cũng không lên tiếng, cô cũng không hỏi nữa, cúi đầu im lặng ăn xảy ra trước đó cô không muốn nhắc nữa, Diệp Tây Thành càng không muốn hỏi Ninh đột nhiên nhớ ra, "Lúc nãy anh quay xe lại gọi tôi có phải là có chuyện gì không?"Diệp Tây Thành không nói thật "Đã để thư ký xử lý rồi."Bùi Ninh "à" một tiếng, sau đó cũng không nói gì Tây Thành ăn nhanh hơn cô, anh để lại hơn phân nửa chỗ đồ ăn cho cô, ăn xong anh cũng không rời khỏi bàn ăn, mở điện thoại xem tin Ninh nhìn chỗ đồ ăn ở trong đĩa, "Tôi không ăn hết nhiều như vậy."Diệp Tây Thành đầu cũng không thèm ngẩng, "Ăn không hết thì anh ăn."Cuối cùng Bùi Ninh cũng ăn hết các món ở trong đĩa, cô vừa buông đũa xuống thì Diệp Tây Thành cũng đặt điện thoại xuống, "Ăn xong rồi.""Ừ." Bùi Ninh chuẩn bị thu dọn bàn ăn, Diệp Tây Thành ra hiệu cho cô ngồi xuống, "Có điều muốn nói với em."Bùi Ninh "Nói gì cơ?" Đột nhiên cô lại cảm thấy có chút căng Tây Thành "Mật khẩu thang máy em không cần đổi nữa, đổi rồi em vẫn phải nói với anh."Bùi Ninh không rõ tại sao "Hả?"Diệp Tây Thành "Nhà này là của anh."Anh nói quá vội vàng, Bùi Ninh một chút chuẩn bị cũng không có, "Nhà...!của anh?" Cảm xúc trong lòng không dễ gì mới cố kìm nén lại bây giờ lại bắt đầu lại trào dâng như cơn đại hồng thủy cuộn trào mãnh Tây Thành vân đạm phong khinh* "Ừ."Vân đạm phong khinh đại loại gió thổi phất phơ mây nhẹ trôi, này có thể hiểu là anh vẫn bình tĩnh như không có gì xảy ra á.Một lúc sau Bùi Ninh mới hỏi "Vậy bây giờ anh ở đâu?"Diệp Tây Thành "Công ty.""Anh chỉ có mỗi căn chung cư này sao?""Có nhiều, không ở đến."Bùi Ninh nhìn anh, trong lòng đã quyết "Ở công ty không thuận tiện như ở nhà, anh trở về đi, tôi thuê chung cư khác là được rồi, căn hộ này cũng quá lớn rồi, một mình tôi ở cũng có chút sợ hãi."Cô nói "Ngày mai vừa vặn có thời gian rảnh, tôi sẽ đi xem phòng."Diệp Tây Thành "Em ở đây đi, ở chỗ khác anh không yên tâm."Trong lòng Bùi Ninh chua xót như uống mấy chai giấm, giọng cô rất nhỏ và hơi khàn "Không sao đâu, những chung cư tốt an ninh đều không tệ."Diệp Tây Thành hỏi ngược lại "Tốt hơn chỗ của anh sao?"Bùi Ninh không tranh cãi thêm nữa, chỉ nói "Vậy anh về nhà ở đi, tôi sẽ thuê một căn phòng nhỏ hơn ở trong tiểu khu này."Diệp Tây Thành không trả lời, chỉ nói với cô "Ngày mai công ty không có việc gì, anh sẽ đi leo núi cùng em."Nghe Diệp Tây Thành nói muốn đi leo núi cùng cô, Bùi Ninh chưa nghĩ đã từ chối "Không cần đâu, tôi đã hẹn với bạn rồi."Vẻ mặt của Diệp Tây Thành hơi thay đổi "Bạn? Người hôm nọ cùng ăn cơm sao?"Bùi Ninh "Ừ, sớm đã hẹn nhau rồi."Diệp Tây Thành gật đầu, sau đó lại nói "Sau này hẹn với bạn thì nói trước với anh một tiếng."Bùi Ninh "..."Diệp Tây Thành luôn có thể đem những lời vô lý nói ra một cách vô cùng đường hoàng "Nếu như công việc anh sắp xếp cho em trùng với thời gian hẹn của em như vậy sẽ không phải làm chậm trễ việc của em sao?"Cưỡng từ đoạt lý, Bùi Ninh chỉ có thể đáp lại "Lần sau tôi sẽ chú ý."Diệp Tây Thành đứng dậy định dọn dẹp bát đũa "Để tôi làm, anh đi phòng khách ngồi đi." Bùi Ninh cầm bát mấy cái bát không có gì phải khách sáo, Diệp Tây Thành đưa tạp dề cho cô, anh đi tới phòng khách xem Ninh dành rất nhiều thời gian ở trong bếp, thất thần, ngẩn phòng Tây Thành nhìn thời gian, chỉ có hai cái bát và hai cái đĩa mà đã qua hơn 20 phút rồi vẫn chưa thấy cô 10 phút nữa rốt cuộc Bùi Ninh cũng ra, cô ngồi sô pha bên nay nhiều chuyện xảy ra cùng một lúc như vậy cho dù có chạy trốn cũng không có nghĩa cũng cảm nhận được rằng Diệp Tây Thành không xem TV mà đang đợi Tây Thành hỏi "Có mệt không?"Bùi Ninh "Vẫn ổn, không mệt."Diệp Tây Thành bỏ điều khiển trong tay sang một bên "Vậy nói với anh vài câu đi."Bùi Ninh ra hiệu cho anh nói, cô có linh cảm rằng những điều anh sắp nói chắc chắn sẽ liên quan đến ngôi nhà."Diệp Tây Thành lại cầm lấy chiếc điều khiển vừa đặt xuống, điều chỉnh âm thanh TV nhỏ lại, nhìn cô "Về sau anh sẽ sống ở đây, phòng ngủ ở lầu dưới vừa nãy anh đã dọn dẹp xong rồi, như vậy sẽ không ảnh hưởng đến em."Mặc dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng trong lòng Bùi Ninh vẫn sửng sốt "Anh...muốn sống ở đây?""Ừ." Diệp Tây Thành không giải thích nhiều, "Em lên lầu nghỉ ngơi đi."Nhìn ánh mắt của anh không giống như nói đùa, từ trước đến nay anh cũng chưa bao giờ nói đùa với cô, cô hỏi "Anh định khi nào sẽ chuyển qua đây?"Diệp Tây Thành "Tối nay." Biết rõ nhưng vẫn cố hỏi "Sao vậy?"Bùi Ninh cố gắng hết sức để tỏ ra bình tĩnh "Có thể cho tôi thời gian hai ngày được không? Ngày mai tôi sẽ đi tìm phòng sau đó chuyển đi."Diệp Tây Thành yên lặng nhìn cô, Bùi Ninh bị anh nhìn đến thất thần, cô nói "Diệp Tây Thành, tôi..." Những lời sau chưa kịp nói đã bị anh cắt ngang, giọng anh rất nhẹ nhàng "Em vẫn biết tên tôi là gì sao?"Mắt Bùi Ninh có chút chua xót, cô quay mặt lại không nhìn anh Tây Thành từ đầu đến cuối vẫn luôn nhìn cô, cái cảm giác oán hận xen lẫn nhớ nhung này không thể nào nói rõ được, ở một khoảnh khắc nào đó có thể là oán, nhưng đa số thời gian còn lại chính là những lời lúc bình thường anh làm thế nào anh cũng không thể nói ra, nhưng bây giờ cô ấy cần những niềm tin này chống đỡ để làm sao có thể bước hầu anh chuyển động, trông anh có vẻ lo lắng "Sau khi em về nước anh không vội vàng bày tỏ thái độ với em là cho em thời gian để em có tâm lý chuẩn bị, không phải...không yêu đây anh đối xử với em như thế nào bây giờ vẫn như vậy."Anh thậm chí còn không biết lãng mạn là gì, nghe thấy anh một lần nữa nói ra chữ "yêu" có biết bao khó khăn, Bùi Ninh cảm thấy ngột ngạt, căng cứng đến mức khó nãy ở trong phòng bếp rửa bát cô vẫn luôn nghĩ, nếu như bố mẹ cô còn sống, nếu như ông bà đều khỏe như mối quan hệ của cô và Diệp Tây Thành không phải là người được giúp đỡ và người giúp đỡ, nếu như nhà anh chỉ là một gia đình bình như không sáu năm chia cách đó, không có sáu năm coi nhau như người xa và Diệp Tây Thành sẽ thế nào?Có phải là đã sớm kết hôn không?Nếu như ban đầu mọi chuyện đều tốt đẹp, có lẽ cô và Diệp Tây Thành căn bản sẽ không biết nhau, không quen nhau cũng tốt, ít nhất không có gì phải lo nếu Diệp Tây Thành cũng có một mối tình cho riêng mình vào lúc cô đang phải là cô cùng Diệp Tây Thành sẽ tiếp tục làm người xa lạ lướt qua đời nhau?Về sau anh sẽ có một gia đình hạnh phúc của riêng mình, mà cô cũng sớm kết hôn sinh họ cũng giống như hầu hết những mối tình đầu của các cặp đôi nam nữ khác, yêu nhau cuồng nhiệt nhưng cuối cùng vẫn phải chia xa, yêu nhau cả một thời thanh xuân rồi cũng dùng cả thanh xuân còn lại để quên đi thực tế lại không phải như vậy...Diệp Tây Thành đem TV tắt đi, phòng khách rộng như vậy chỉ còn lại tiếng thở của hai lúc sau anh nói "Năm ngoái anh gọi điện thoại cho em, khi đó em cùng Hạng Dịch Lâm mới chia tay nhau được hai tháng, bố mẹ anh vẫn không đồng ý việc chúng ta ở bên nhau, anh cũng không muốn làm khó em, vì vậy cái gì cũng không biết em để ý nhất chính cái nhìn của bố mẹ anh, vì vậy anh cũng kiên trì cho đến khi họ đồng ý, sáu năm rồi, bọn họ cuối cùng cũng đồng tại bố mẹ anh không phản đối nữa, em cũng gần như bước ra được khỏi đoạn tình cảm đó, vậy thì anh sẽ đem những lời chưa nói đó nói lại với em Ninh Ninh à, em và anh không cần trở về trước đây, trở về trước đây để làm gì chứ? Hai người ở bên nhau không phải nên là cùng nhau trải qua hiện tại và tương lai sao?"Bùi Ninh nhìn về phía TV, cách màn hình gần như vậy mà cô không nhìn rõ được bức tranh trước mắt là gì, mắt cô dần dần mờ đi, chỉ còn lại một giọt lệ trắng đục. Diệp Tây Thành nói rõ hết những lời trong lòng mình "Ninh Ninh à, anh đã sớm không còn trách em anh đều đã nói hết với anh,tất cả mọi chuyện anh đều đã biết hết rồi."Lúc ban đầu cô đi cầu xin bố anh, nhưng ông không đồng ý, sau đó cô lại cầu xin mẹ anh, cô thương lượng với mẹ anh, nếu như có thể thi đậu đại học Harvard, bà có thể nào giúp cô đi thuyết phục bố anh để ông đồng ý cho hai người ở bên nhau không?Khi đó điều duy nhất cô có thể thay đổi đó chính là biến bản thân mình trở nên ưu tú hơn, có thể phù hợp với trình độ bằng cấp của anh là sau những nỗ lực ấy cô vẫn trượt đó anh nghe Tề Cận Châu nói tình yêu là không thể chạm vào một khi chạm vào là sẽ mất hàng đầu tư bọn họ có một cô gái người Trung Quốc, chuyên ngành cao học rõ ràng là rất tốt, nhưng vẫn không từ bỏ nhất quyết muốn thi vào Harvard, ngoại trừ làm các dự án ra còn phải chú ý thêm các môn học, mỗi ngày thời gian nghỉ ngơi chỉ có khoảng ba đến bốn tiếng, cô nói nếu như thời gian có thể dừng lại thì thật tốt, nếu không thì ước gì một ngày có đến 48 đôi khi không phải bạn cứ cố gắng thì sẽ đạt được kết quả như mong muốn, cô đã mấy lần viết đơn xin vào Harvard nhưng đều không được nhận, có những lúc gần như là sụp đổ, có lần sau giờ tan làm cô ngồi khóc một mình ở trong văn phòng, khóc đến không kiềm chế được bản đến rất lâu về sau anh mới biết cô gái đó chính là Ninh Ninh của sau này bố anh biết được giao hẹn của cô cùng với mẹ anh ông không những không cảm động mà còn khéo léo nói rằng không phải là do vấn đề bằng đó cô mới thực sự hiểu được ý của bố anh là gì, bố anh dùng phần lớn thời gian để làm thương nhân nên suy nghĩ rất thực tế, tình yêu nam nữ không thể mài ra cơm mà ăn, thứ ông để ý nhất chính là gia đó, không có sau đó từ lúc đó, cả người cô giống như bị rút hết toàn bộ gân cốt, cô với anh giống hệt như hai đường thẳng song song không có điểm giao Ninh không nói, nước mắt đã chảy dài trên khuôn mặt cô."Ninh Ninh." Diệp Tây Thành gọi tên Ninh hoàn hồn nhìn về phía Diệp Tây Thành, cô mở miệng, "Diệp Tây Thành, em..." nói rồi cô nghẹn Tây Thành nói thay lời cô "Em muốn nói gì anh đều biết hết, những chuyện đã qua không còn quan trọng thử tiến về phía trước một bước, thử sống chung với anh, mọi chuyện không khó như em vẫn nghĩ."Ánh mắt nóng bỏng của anh giống như rút tơ lột kén, cẩn thận từng li từng tí cởi bỏ đi từng lớp hoang vắng lạnh lẽo bao năm qua trong trái tim cô để nó có thể nhìn thấy hơi ấm một lần người anh đứng dậy, tiến về phía cô một chút, nắm chặt lấy bàn tay cô "Ninh Ninh, có thể một lần nữa quay đầu lại vì anh, được không em?"Anh đặt mình vào vị trí thấp như vậy để nói chuyện cùng cô, trái tim của Bùi Ninh giống như bị dao cứa lúc này chuông cửa trong nhà vang lên, Bùi Ninh sững sờ, bây giờ hình thành một phản xạ có điều kiện, phản ứng đầu tiên của cô cho rằng là Hạng Dịch Lâm lại quay Tây Thành "Là tài xế đưa hành lý của anh ở lầu trên anh ở lầu dưới, anh không yêu cầu em ở bên anh ngay bây giờ, chỉ là thử sống chung với nhau."Chuông cửa vẫn reo, Diệp Tây Thành không đi mở cửa mà lại nhìn về phía Bùi Ninh, giao toàn bộ quyền quyết định lại cho lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt thâm tình và chuyên chú, chuyên chú đến mức có thể khiến cô tan chảy..
Tác giả Mộng Tiêu Nhị Tình trạng đang sáng tác Thể loại hiện đại, nguyên sang, sủng ngọt, đô thị tình duyên, nghiệp giới tinh anh, 1vs1, HE Editor Song Ngư Tốc độ edit lết dần đều…. Nhân vật chính Bùi Ninh, Diệp Tây Thành -TRUYỆN ĐƯỢC EDIT TẠI https // VÀ -TRUYỆN ĐƯỢC LÀM VỚI MỤC ĐÍCH PHI THƯƠNG MẠI VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. -CÁM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ ỦNG HỘ. CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ. VUI LÒNG KHÔNG SAO CHÉP VÀ MANG RA KHỎI WEB Văn án Nhiều năm sau, Diệp Tây Thành làm khách mời talkshow kinh tế và tài chính Lúc gần kết thúc, MC hỏi anh một câu hỏi cá nhân “Nghe nói sau khi Diệp tổng chia tay mối tình đầu, vẫn luôn đợi cô ấy 6 năm? Sau đó cô ấy mới trở thành bà Diệp?” Diệp Tây Thành lại nói “Cắt đoạn này đi, không cần phát sóng.” MC là bạn tốt của Diệp Tây Thành, nửa đùa nửa thật nói “Cho anh cơ hội thể hiện thâm tình trước mặt mọi người mà không cần sao?” Diệp Tây Thành “Tôi không cần thâm tình cho người khác xem.” Chờ cô, yêu cô, là việc riêng của anh. Một câu tóm tắt Anh ngoài lạnh trong nóng, lại không lãng mạn, điều lãng mạn duy nhất chính là, trong lòng anh, trước sau vẫn là em. _____________Trích dẫn trong truyện_______________ Diệp Tây Thành “Đây là Bùi Ninh. Ở công ty tôi là thủ trưởng của cô ấy, ở nhà cô ấy lại là lãnh đạo của tôi.” …… Bùi Ninh không tự giác liền nghĩ nhiều, “Vừa nãy ở ngoài dạ tiệc, có mấy người thảo luận về anh, nói muốn anh làm con rể Thường gia, chính là Thường Liêm Gia sao? Diệp Tây Thành tuỳ ý lên xe “Anh cũng chỉ muốn làm con rể Bùi gia thôi.” CHƯƠNG 1 🍒CHƯƠNG 2 🍒CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 🍒 CHƯƠNG 5 🍒CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 🍒CHƯƠNG 8🍒 CHƯƠNG 9 TRUYỆN ĐÃ DROP, NẾU CÁC BẠN VẪN MUỐN ĐỌC TIẾP, HÃY GHÉ ỦNG HỘ NÀNG ZINJUNG09 NHÉ
Cùng đọc truyện Ngày Mai Vẫn Còn Yêu Em của tác giả Mộng Tiêu Nhị tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại trạng 95 chương 19/02/19 Thể loại hiện đại, nguyên sang, sủng ngọt, đô thị tình duyên, 1vs1, HEEditor Song Ngư Nhân vật chính Bùi Ninh, Diệp Tây ThànhNam chính là vị tổng tài lạnh lùng nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi còn đối với cô là một tấm chân và cô là mối tình đầu của sau sau đó họ chia tay nhưng trong lòng anh vẫn luôn có cô chờ đợi cô vô điều cô có quay lại với anh, kết thúc sẽ như thế nào?Trích đoạn ngắnNhiều năm sau, Diệp Tây Thành làm khách mời talkshow kinh tế và tài chínhLúc gần kết thúc, MC hỏi anh một câu hỏi cá nhân "Nghe nói sau khi Diệp tổng chia tay mối tình đầu, vẫn luôn đợi cô ấy 6 năm? Sau đó cô ấy mới trở thành bà Diệp?"Diệp Tây Thành lại nói "Cắt đoạn này đi, không cần phát sóng."MC là bạn tốt của Diệp Tây Thành, nửa đùa nửa thật nói "Cho anh cơ hội thể hiện thâm tình trước mặt mọi người mà không cần sao?"Diệp Tây Thành "Tôi không cần thâm tình cho người khác xem."Chờ cô, yêu cô, là việc riêng của câu tóm tắt Anh ngoài lạnh trong nóng, lại không lãng mạn, điều lãng mạn duy nhất chính là, trong lòng anh, trước sau vẫn là dẫn trong truyện____Diệp Tây Thành "Đây là Bùi Ninh. Ở công ty tôi là thủ trưởng của cô ấy, ở nhà cô ấy lại là lãnh đạo của tôi."......Bùi Ninh không tự giác liền nghĩ nhiều, "Vừa nãy ở ngoài dạ tiệc, có mấy người thảo luận về anh, nói muốn anh làm con rể Thường gia, chính là Thường Liêm Gia sao?Diệp Tây Thành tuỳ ý lên xe "Anh cũng chỉ muốn làm con rể Bùi gia thôi."
Tác giả Thể loại Đô Thị, Ngôn Tình, Truyện SủngNguồn thái Đang raSố chương 49Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 10 tháng trước Nội dung tóm tắt Truyện kể về mối tình đầu của Bùi Ninh và Diệp Tây Thành. Nam chính là một tổng tài lạnh lùng nhưng với cô lại rất chân thành. Sau khi chia tay, anh vẫn đợi đến 6 năm và cuối cùng hai người được đoàn tụ. Tình của họ là tình yêu chân thành, không cần đưa ra các thể hiện trước mặt người khác. Ngoài việc muốn kết hôn, Diệp Tây Thành chỉ muốn trở thành con rể của gia đình Bùi.
Chiếc xe chạy chậm trong cơn mưa nặng hạt, vốn dĩ ban đầu quãng đường đi chỉ mất 20 phút mà bây giờ đã qua 40 phút vẫn chưa đến Ninh vẫn luôn nghiêng mặt ra ngoài cửa sổ, ngoại trừ nước mưa tạt vào kính xe, còn đâu không nhìn thấy bất cứ điều gì ngoài trời mưa như trút nước, tiếng mưa rơi rất vui tai, không khí bên trong xe cũng không quá buồn lúc sau, Diệp Tây Thành phá vỡ sự im lặng đó, "Ngày mai có một cuộc đàm phán, em qua đó cùng anh."Bùi Ninh "Được." Chỉ khi tiến vào trạng thái làm việc, cô mới có thể thoát khỏi sự gò nhanh chóng lấy bút và giấy nhớ từ túi xách ra "Tổng giám đốc Diệp ngày mai là đàm phán gì vậy, sẽ có những ai tham gia, chúng ta muốn đạt được hiệu quả như thế nào, điểm mấu chốt của nhượng bộ là gì?" Hỏi liên tiếp mấy khi hỏi rõ, buổi tối về nhà cô sẽ tìm hiểu kĩ Tây Thành "Không cần chuẩn bị, ngày mai em chỉ cần qua đó là được."Trong lòng Bùi Ninh có thắc mắc, nhưng vẫn nói "Được." Thật ra cô vẫn muốn biết cụ thể là đàm phán gì, ít nhất thì cũng phải có chuẩn bị, nếu không thì muốn cô làm trợ lý để làm gì chứ?Trên thực tế cũng là vật trang trang trí được gần tháng nay bây giờ cô vẫn không hiểu, Diệp Tây Thành có thái độ này với cô là có ý gì chứ?Diệp Tây Thành nhìn cô mấy giây rồi giải thích "Đó là đoàn đội bên Pháp."Bùi Ninh liền hiểu ra, hóa ra là sợ cô nghe không hiểu tiếng Pháp, cô nói "Tiếng Pháp của tôi cũng không tệ, đàm phán kinh doanh cũng không vấn đề gì."Diệp Tây Thành hỏi "Nghiên cứu qua?"Bùi Ninh gật đầu "Tôi đã vượt qua bài kiểm tra." Cô còn có một người bạn thân là người Pháp, trước đó có làm qua một hạng mục nên cũng ở Pháp một thời gian, vì vậy cũng có nói Tây Thành "Vậy ngày mai em làm phiên dịch đi."Bùi Ninh "Không vấn đề."Diệp Tây Thành vươn tay "Giấy nhớ.""Hả?" Bùi Ninh bối mất một lúc sau cô mới phản ứng kịp, anh muốn viết những nội dung quan trọng cho đưa bút và giấy nhớ cho Tây Thành rất nhanh liền viết xong, Bùi Ninh lật đến trang mà Diệp Tây Thành vừa viết cho cô, nét chữ của anh cô đã quá quen thuộc, trước đó cô còn bắt chước quả bầu mà vẽ ra cái muôi, viết vẫn rất này cô từ bỏ tất cả bóng hình liên quan đến anh, kể cả chỉ là một khi Bùi Ninh xem kĩ, đây là một thông tin xây dựng cơ bản của công trình, cô đột nhiên nhớ ra "Tổng giám đốc Diệp, ngày mai mấy giờ?"Diệp Tây Thành "Thời gian cụ thể vẫn chưa xác định, ngày mai họ đến Bắc Kinh, nếu máy bay không bị trễ giờ sẽ là ba giờ chiều mai."Vây tôi chuẩn bị tư liệu xong, sáng mai sẽ đến văn phòng báo cáo với anh. " Mỗi câu nói của Bùi Ninh gắn với giải quyết việc chung, không có chút ấm áp tập giấy và túi xách, Bùi Ninh lại nhìn ra bên ngoài, xe sắp đến khu nhà mà cô khu được quản lý rất chặt chẽ, ô tô bên ngoài không vào được nếu không có thẻ ra vào, cô nói với tài xế chỉ cần tấp vào phía trước là được, tiểu khu không vào xế vừa chìa tay lấy thẻ ra vào trong hộp đựng đồ, nghe Bùi Ninh nói như vậy, anh ta nhanh chóng thu tay lại, suýt chút nữa thì gây ra Bùi Ninh không biết căn phòng cô đang ở hiện tại là của ai, anh ta gật đầu "Được."Mưa vẫn chưa tạnh, Diệp Tây Thành lấy chiếc ô ở trên tay vịn đưa cho Bùi Ninh không cần "Tôi có mang theo ô."Xe dừng lại, Bùi Ninh đẩy cửa xuống, hơi cúi người về phía Diệp Tây Thành, đem cửa đóng không nhỏ, cô bật ô chạy vào trong tiểu đến khi bóng dáng cô biến mất trong màn đêm, Diệp Tây Thành mới thu tầm mắt đây cô thích nhất là trời mưa, Giang Nam mưa cũng nhiều, mỗi lần anh đến thăm cô, nếu gặp phải ngày mưa cô sẽ cố ý mang theo chiếc ô rất nhỏ, không đủ che cho hai vậy mà anh cõng cô, còn cô thì cầm ô.! Đêm nay Diệp Tây Thành không về nhà, anh ở lại phòng nghỉ trong công ty, anh nhường lại căn hộ mình hay ở cho Bùi khi ngủ, anh mở ngăn kéo đầu giường ra, theo thói quen xem mấy bức thư, phát hiện mấy bức thư xếp không giống mọi khi, còn thiếu mấy bức anh hay ký trước giờ không bao giờ sắp xếp đồ đạc cá nhân của anh, ngay cả khi đó là những quyển sách ở trên tủ đầu Tây Thành liền hiểu, lập tức gửi tin nhắn cho Bùi Ninh 【Tám giờ sáng mai đến văn phòng của anh, nên đem theo gì thì đem, một cái cũng không được thiếu!】Bùi Ninh nhìn chằm chằm vào dấu chấm than một lúc, ngón tay vẫn khảy khảy trên màn biểu tượng này liền có thể phán đoán anh đang rất không anh nhiều năm như vậy, cô chưa từng thấy anh phát cáu, lúc nhỏ ngay cả khi bị cô chọc tức, anh cũng chỉ nhàn nhạt nhìn cô, đến nói cũng này khi hai người yêu nhau, bất kể cô có náo đến như nào anh cũng không tức cho cô một dấu chấm than như này rất hiếm hiểu rõ, anh tức giận không chỉ vì cô lấy đi mấy bức Ninh cầm mấy bức thư ở góc bàn lên, xem ra không trả lại thư cho anh thì không được, nhân nhượng cho khỏi bức ảnh ở bên trong, cô không có ý định trả lại, nếu như sau này anh kết hôn, mấy bức thư và tấm ảnh này bị vợ anh nhìn thấy! cô nhất định phải tìm cái hố để chui vào, vẫn là đem sự xấu hổ này giấu đi, giải quyết sớm phép lịch sự, Bùi Ninh trả lời anh 【Vâng, tổng giám đốc Diệp.】Diệp Tây Thành không trả lời lại, cô thu hồi lại suy nghĩ của mình, tiếp tục xem tài dĩ là Diệp Tây Thành muốn trả lời hai chữ, nhưng vừa đúng lúc mẹ anh gọi điện thoại qua, thu hồi lại tin nhắn vừa Diệp hỏi anh "Tây Thành, giờ vẫn tăng ca sao?""Vừa mới xong ạ." Diệp Tây Thành đi ra ngoài văn phòng, châm một điếu Diệp "Vậy mẹ làm bữa khuya cho con nhé."Diệp Tây Thành ngăn lại "Không cần, con không về đâu."Mẹ Diệp hơi giật mình "Không phải con mới đi công tác về sao? Không về nhà thì con ở đâu?" Mấy căn hộ khác cũng chưa được dọn Tây Thành nhả ra làn khói "Ở công ty."Điện thoại rơi vào trầm Diệp "Con về nhà ở mỗi ngày bữa sáng có thể ăn đồ bổ dưỡng hơn."Diệp Tây Thành nhẹ đáp "Cũng không khác đồ ăn ở nhà ăn là mấy.""Sao có thể giống nhau chứ." Mẹ Diệp thở dĩ bà nghĩ đưa căn hộ ở gần công ty cho Bùi Ninh ở, con trai sẽ về nhà thường xuyên hơn, nào biết được con trai tình nguyện ở công ty chứ không muốn về những lời oán trách con trai không nói ra với hai người họ, nhưng tất cả đều được thể hiện bằng lời nói và việc nhân của mọi sự bất mãn bắt đầu từ sáu năm trước, ông Diệp không đồng ý cho hai người bên nhau, đưa Bùi Ninh ra nước cũng là lần đầu tiên Diệp Tây Thành nổi giận với bọn họ "Lúc đầu là con chủ động theo đuổi Ninh Ninh, sao hai người không trực tiếp đến tìm con giải quyết? Tại sao phải làm khó cô ấy? Cho dù Ninh Ninh nhận rất nhiều sự giúp đỡ từ hai người, nhưng hai người cũng không nên giẫm lên lòng tự trọng của cô ấy, hai người đã từng hỏi qua cô ấy có muốn ra nước ngoài hay không chưa?"Đúng vậy, là bọn họ cam tâm tình nguyện giúp đỡ gia đình Ninh Ninh, chỉ vì thấy Ninh Ninh đứa trẻ này rất đáng thương, sau đó vô hình trung lại dùng tình cảm này để tính nợ với cô, cho cô thứ tình cảm nặng như gông xiềng, buộc cô không còn đường lui chỉ có thể nghe khi Ninh Ninh ra nước ngoài, chỉ cần con trai có thời gian rảnh là sẽ bay đến hết thành phố này đến thành phố khác, kết quả của cuộc gặp gỡ này không cần nghĩ cũng biết, nhưng con trai bà vẫn qua đó, chỉ có điều không đi tìm Ninh trai cứng đầu, ông Diệp càng không nhận nhượng, mấy năm này, con trai và ông Diệp vẫn luôn ngầm giằng đến khi Ninh Ninh có tình yêu mới, ngoại trừ công việc xã giao ra, thời gian khác con trai có lúc mấy ngày liền không nói chuyện, thời gian về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay cũng ít nói năm này ông Diệp cũng dần dần nghĩ thoáng hơn, bảo bà không cần quản con trai gian trước, đột nhiên ông Diệp nói với bà, hay là để Bùi Ninh trở lại, ông cũng không muốn trở thành người xấu, cả đời này bị con trai oán rất ngạc nhiên không nghĩ rằng ông sẽ thỏa hiệp, thậm chí còn chủ động đề nghị Ninh Ninh quay trở để thể hiện thành ý, cũng như quan tâm đến tình cảm và lòng tự trọng của Ninh Ninh, bà đã đưa cho ông Diệp một chủ ý "Hay là ông đích thân mình ra nước ngoài, lấy danh nghĩa công việc để Ninh Ninh quay về giúp đỡ, về phần quan hệ giữa con bé và Tây Thành, để hai đứa dần dần hòa hợp, chúng ta không can thiệp nữa."Sau đó Ninh Ninh làm trợ lý của Tây Diệp không biết nói gì, Diệp Tây Thành cũng không nói."Tây Thành, con và Ninh Ninh sao rồi?" Bà không có gì để nói, chỉ quan tâm vài câu."Chả ra sao cả." Diệp Tây Thành dập điếu thuốc, đóng cửa sổ, nhìn thời gian, "Mẹ, mẹ ngủ sớm đi, muộn quá rồi."Diệp Tây Thành cơ hồ buột miệng nói ra "Tối mai không bận."Mẹ Diệp "! ! "Trước đây mỗi lần gọi điện thoại cho anh, mỗi lần đều Tây Thành à, không bận thì về nhà ăn cơm Đợi khi nào hết bận thì con đó thì sao, mấy tuần liền không thấy người này thì hay mai có thời Diệp "Vậy được, mai mẹ sẽ gọi điện thoại cho Ninh Ninh."Diệp Tây Thành bình thản "Vâng."Mẹ Diệp muốn định cúp điện thoại, đột nhiên Diệp Tây Thành lại nói "Tiếng Pháp của Ninh Ninh không tồi ngủ ngon."Mẹ Diệp "??" Bà còn muốn hỏi gì đó nhưng Diệp Tây Thành đã sớm cúp may là con trai do mình sinh ra, nếu không một câu không đầu không đuôi như vậy sớm đã bức chết người ngày hôm sau, Bùi Ninh nhận được điện thoại từ mẹ đó cô đang trang điểm, "Dì ơi, có chuyện gì vậy ạ?" Cô cảm thấy có chút lo lắng, nếu như không có việc gì gấp dì sẽ không gọi điện cho cô vào sáng sớm như Diệp nói một cách bình tĩnh, nhẹ nhàng "Con đã dậy chưa? Dì không quấy rầy con chứ?"Bùi Ninh "Dạ không ạ, con chuẩn bị đến công ty rồi."Mẹ Diệp "Tối nay con đến nhà chúng ta ăn cơm đi, dì làm cho con món con thích nhất.""Dì à, người đi du lịch về rồi sao?""Về rồi, mới về ngày hôm qua." Mẹ Diệp lại nhắc cô thêm lần nữa "Đừng quên đó nha, tối nay đến nhà dì ăn cơm."Bùi Ninh không chắc tối nay mình có thời gian hay không, cô xin lỗi "Dì ơi, tối nay con còn có buổi xã giao, có thể là không qua đó được."Mẹ Diệp nghĩ, cho dù có xã giao thì cũng không còn nữa rồi, nhưng bà vẫn giả vờ không biết "Không sao, công việc quan trọng hơn, nếu tối nay có xã giao thì con cũng qua đây ăn bữa khuya nhé, lần này dì đem về cho con rất nhiều đồ tốt, vừa lúc con qua xem luôn."Mỗi lần dì đi du lịch nước ngoài về đều mua rất nhiều quà cho cô, hầu hết trang sức của cô là do dì Diệp cả mấy năm cô ở nước ngoài kia, cứ mỗi lần sinh nhật cô, chú và dì Diệp đều sẽ qua thăm khi kết thúc cuộc gọi, Bùi Ninh tranh thủ trang điểm cho xong, sau đó lại tìm một chiếc váy vừa phù hợp cho cuộc đàm phán lại phù hợp đến nhà Diệp Tây Thành, không quên đem theo mấy bức thư của Diệp Tây Thành rồi vội vàng ra giờ 30 Bùi Ninh đến công ty, Diệp Tây Thành sớm đã ở trong văn phòng chờ cô."Tổng giám đốc." Cô bước đến như không có chuyện gì xảy ra, đầu tiên đưa cho anh chỗ tài liệu đêm qua cô tăng ca sắp xếp lại cho việc rất quan trọng, mấy bức thư cô định khi nào làm việc xong sẽ đưa cho Tây Thành nhìn cô mấy giây, kìm nén lại cảm xúc, mở tài liệu ra Ninh thở phào nhẹ nhõm, nước trong cốc của Diệp Tây Thành sắp nhìn thấy đáy, cô đi rót nước cho Tây Thành nâng tầm mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, khi cô quay người lại, anh liền thu hồi ánh Ninh đặt cốc nước ấm đã rót đến trước mặt anh, "Đem ghế qua đây." Diệp Tây Thành chỉ vào bên cạnh, ý bảo cô ngồi xuống."Không cần đâu, cảm ơn sếp, tôi đứng cũng được." Bùi Ninh không cần nghĩ liền từ đó, Bùi Ninh phát hiện "Không cần đâu, cảm ơn sếp" câu nói này đã trở thành câu cô nói nhiều nhất trong ngày, cơ bản đều là từ chối ý tốt của Tây Thành chỉ hờ hững liếc nhìn đôi giày của cô, không nhiều lời, càng không miễn cưỡng. Cứ như vậy, anh ngồi, cô đứng bên cạnh anh, hai người chỉ nói chuyện liên quan đến bổ sung tài tiếng sau, Bùi Ninh muốn ngồi xuống chiếc ghế đối diện với bàn làm việc của anh, lời ra đến miệng nhưng lại thôi,Hiện tại chân cô đã mỏi nữa nhìn đồng hồ đã hơn 12 đứng đã gần năm tiếng đồng hồ, ngoại trừ đi vệ sinh trong phòng nghỉ mấy phút ra, căn bản không hề nhúc nhích, thỉnh thoảng không chịu được nữa mới nhúc nhích vài ăn cơm, Bùi Ninh chỉ muốn cúi người đấm bóp chân, nhưng Diệp Tây Thành còn ngồi đối diện, dù chân nhức mỏi đến đâu cô vẫn chịu được một nửa, Diệp Tây Thành nhận được điện thoại của chị hỏi "Chị, có chuyện gì vậy?""Bây giờ chị đang ở Bắc Kinh, mọi chuyện đều xử lý xong rồi, cùng nhau ăn trưa chứ?" Chị họ lên xe, đóng cửa xe Tây Thành "Em đang ăn rồi.""Ở nhà ăn công ty sao?""Ừ.""Vậy đợi chị đi, chị cũng qua ăn chút gì đó.""Chị qua em cũng ăn xong rồi.""! "Chị họ nghĩ liền nói "Vậy em bảo đầu bếp nhà ăn làm thêm cho chị mấy món đi, nửa tiếng nữa là chị đến."Diệp Tây Thành "Em không có thời gian với chị đâu, chiều nay có hẹn với khách hàng là mất hứng họ "Vậy chị không qua bên đó, một người ăn thì chả có gì vui hết." Sau lại hỏi anh "Tối nay cùng nhau ăn cơm chứ?"Cô đang làm việc ở công ty Thượng Hải, thường thì cuối tuần sẽ trở về, nhưng mỗi lần trở về là hai đứa con luôn quấn lấy cô, vì vậy mà không có thời gian hẹn với này mẹ chồng đưa hai đứa nhỏ ra ngoài du lịch cùng, hiếm khi cô có thời gian rảnh rỗi như Tây Thành "Tối nay có việc rồi."Chị họ "Hơ hơ" hai tiếng, "Bận cái rắm, chị hỏi thư ký của cậu rồi, tối nay em không có sắp xếp gì hết." Dừng lại một lúc, "Nghe nói Bùi Ninh trở về rồi?""Ừ.""Ở bên cô ấy sao?"Diệp Tây Thành không bình họ thở dài "Đời người có tám cái khổ, sinh lão bệnh tử, đây là điều mà mỗi người đều phải trải qua, nhưng bốn cái khổ sau, cậu một cái cũng không thiếu."Diệp Tây Thành "Cái gì?"Chị họ "Yêu nhau rồi chia tay, oán hận lâu dài, cầu không được, buông không xong." Cô ấy rất chắc chắn "Cho đến bây giờ cậu vẫn không buông được Bùi Ninh, cô ấy đã có cuộc sống của riêng mình rồi, còn cậu thì vẫn không buông được người ta xuống."Phía đối diện, Bùi Ninh đã ăn gần xong, cô ấy múc một bát súp nhỏ, Diệp Tây Thành đưa tay qua, Bùi Ninh "! " Vẫn là đưa bát súp cho Tây Thành nhấp mấy ngum, nói với đầu dây bên kia "Không có việc gì thì em cúp đây."Chị họ "Cứ hễ nhắc đến Bùi Ninh là em lại đổi chủ đề, được, không nói nữa, chị đi kiếm cái gì ăn đây.".
ngày mai vẫn còn yêu em